THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 246

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:07:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Liên Thắng ngẩn : "Hai ngày quân khu tỉnh Vân Nam cũng báo cáo chuyện , nghi ngờ là phần t.ử đặc biệt từ nước ngoài đến đ.á.n.h cắp tình báo. Họ còn mời cả chuyên gia y tế ở Kinh Đô đến chữa trị nhưng hiệu quả. Tiểu Khê, con thực sự chữa ?"

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Con chữa ạ."

Lục Liên Thắng im lặng một hồi mới : "Vậy ngày mai bố sẽ trao đổi với phía Vân Nam xem thể đưa về đây ."

"Cảm ơn bố tin tưởng con. Con chắc chắn sẽ chữa khỏi cho ." Cố Tiểu Khê nghiêm túc gật đầu.

Lục Kiến Sâm cô nhóc nhà một cái, chủ động xới cơm cho cô. lúc , Ngụy Minh Ngọc cũng dìu chị gái tới. Đây là đầu tiên bao nhiêu ngày, cả gia đình mới ăn cơm cùng . Lục Liên Thắng thấy vợ ngày một khỏe lên, giờ còn thể cùng ăn cơm, ông ngừng gắp bát bà những món bà yêu thích.

"Minh Anh, em ăn nhiều một chút!"

Ngụy Minh Anh mỉm trêu: "Anh cũng đừng gắp hết cho em thế, em ăn từ từ."

"Mẹ, con thấy sắc mặt hôm nay hơn hôm qua nhiều lắm." Lục Kiến Sâm .

Ngụy Minh Anh gật đầu: " là cảm thấy mỗi ngày một khỏe hơn. Mẹ còn đang định hỏi Tiểu Khê, bao giờ mới tắm rửa gội đầu đây?"

Cố Tiểu Khê vội vàng đáp: "Tắm thì ngày nào cũng ạ, còn gội đầu thì để vài ngày nữa !" Nói đến đây, cô sực nhớ điều gì: "Mẹ, con bảo , đừng vội gội đầu ngay, con nhờ pha chế riêng một loại dầu gội cực , giúp tóc mọc nhanh lắm. Đợi khi nào gội thì dùng, bảo đảm chỉ một tháng là tóc sẽ mọc dài và ngay."

Chương 335: Anh từng thấy ?

Ngụy Minh Anh ngẩn , mái tóc dài đen mượt của cô: "Dạo con cũng dùng loại dầu gội đặc chế đó ? Mỗi con gần, đều thấy tóc con thơm lắm, mùi dễ chịu."

"Vâng ạ! Con chuẩn cho cả nhà . Ông bà dùng loại chống rụng tóc, tăng dinh dưỡng, giúp tóc bạc hóa đen. Mẹ dùng loại kích thích mọc tóc nhanh. Con cũng chuẩn cho dì nữa. Còn bố thì dùng loại chăm sóc da đầu khỏe mạnh ạ!"

Câu khiến Ngụy Minh Ngọc bật : "Tiểu Khê nhà chuẩn thật chu đáo, chẳng sót một ai."

"Tất nhiên ạ. Lát nữa con sẽ lấy cho . Bạn con còn bảo dùng hết thì gửi bưu kiện cho. Con dùng thử và thấy nên mới quyết định cho cả nhà dùng."

"Thế thì ăn cơm thật nhanh thôi." Tâm trạng Ngụy Minh Anh bỗng chốc trở nên cực kỳ .

Lục Kiến Nghiệp lặng lẽ cúi đầu. Ba em họ dỗ dành nửa ngày chắc nở nụ , nhưng chị dâu chỉ vài câu khiến vui vẻ. Trước đây, dù là Tất Văn Nguyệt Hà Lâm, một ai đủ kiên nhẫn và hiếu thảo để bố vui như . Có lẽ, đây chính là sự khác biệt.

Lục Kiến Lâm nghĩ nhiều, còn phụ họa thêm: "Loại dầu gội chị dâu em dùng thử một ở Thượng Hải , thật sự, gội xong tóc mượt mà còn hết ngứa nữa."

Lục Liên Thắng liếc : "Cậu cũng dùng ! Mà chẳng thấy nhắc lấy một tiếng cho ông già với nhé."

Lục Kiến Lâm nhất thời ngượng nghịu: "Thì con tâm lý như chị dâu ạ!"

"Vậy mau ăn cơm thôi, lát nữa dì dùng thử ngay mới ." Ngụy Minh Ngọc cũng theo.

đều vui vẻ nên khí bữa tối vô cùng ấm cúng. Cố Tiểu Khê đúng như lời , về phòng ôm một thùng giấy lớn phát dầu gội cho cả nhà. Thực chỉ dầu gội mà còn dầu xả và sữa tắm. Cô hề hà tiện, mỗi tặng hai bộ, ngay cả Lục Kiến Lâm và Lục Kiến Nghiệp cũng phần.

Ngụy Minh Ngọc khép miệng: "Mấy thứ qua thấy đắt tiền ."

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Cái là bạn con tự pha chế, bán ngoài ạ. Con giúp nên lấy tiền, hàng miễn phí đấy ạ."

Bà nội Lục bật trêu: "Cái 'miễn phí' của cháu tính thật đấy!"

" mà bà! À đúng , phiền dì khi nào về Hoài Thành thì mang giúp con hai bộ về cho bố và ông ngoại con nhé."

Ngụy Minh Ngọc gật đầu: "Không thành vấn đề. Hai đứa còn gửi gì nữa thì lát đưa dì. Qua hai ngày nữa dượng con lên Kinh Đô họp, lúc đó dì sẽ cùng dượng về."

"Vâng, phiền dì ạ."

"Không phiền, phiền! Với dì mà còn khách sáo thế ."

Ngụy Minh Anh mỉm hai trò chuyện, thầm nghĩ khi em gái về Hoài Thành, bà cũng chuẩn một món quà cho thông gia mới . Dạo tiện ngoài nên định buổi tối sẽ bàn bạc với chồng.

Vì trạng thái của Ngụy Minh Anh hôm nay nên cả nhà tán gẫu thêm một tiếng rưỡi mới về phòng nghỉ ngơi. Vừa phòng, Lục Kiến Sâm đóng cửa , sải tay dài kéo cô nhóc mà ngắm nghía cả tối lòng hôn tới tấp. Hôn đến khi cô mềm nhũn lên tiếng xin tha, mới bế cô xuống cạnh giường.

"Hôm nay em nghĩ đến chuyện chữa bệnh cho cái ' rừng' đó ?"

Cố Tiểu Khê thấy hỏi, lập tức vòng tay ôm cổ , ghé sát tai nhỏ: "Anh rừng , chính là đồng đội mà em kể với , tên là Ngọc Thành Song..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-246.html.]

Sắc mặt Lục Kiến Sâm đổi liên tục, lộ vẻ kinh ngạc: "Cậu gặp luồng gian hỗn loạn nên mới đ.â.m núi ?"

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chắc là . Tọa độ cuối cùng của là do em gửi. Sau đó cả tiểu đội đều mất liên lạc."

"Cậu tặng dầu gội cho em ?" Lục Kiến Sâm hỏi với vẻ mặt phức tạp.

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không . Người tặng dầu gội tên là Vu Diên. Tóc dài ơi là dài, dài chạm đất luôn, tưởng tượng nổi ?"

"Thích lắm ?" Lục Kiến Sâm nhướng mày.

Cố Tiểu Khê định gật đầu, nhưng cảm nhận cánh tay Lục Kiến Sâm càng lúc càng siết c.h.ặ.t, bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô vội vàng giải thích: "Em thích mái tóc dài của , nếu mặt, em cứ ngỡ là một chị gái xinh cơ."

"Tiểu đội của em ngoài em , là đàn ông?" Lục Kiến Sâm thừa nhận đang ghen, nhưng lòng thực sự đang nồng nặc mùi giấm chua.

Cố Tiểu Khê yếu ớt gật đầu: "Vâng. họ đều gọi em là Tiểu Khê . Mà thật, em còn chẳng Ngọc Thành Song trông như thế nào nữa cơ!"

Lục Kiến Sâm ngẩn : "Anh từng thấy ?"

"Thì... mặc đồ bảo hộ mà , lúc gặp đều đeo mũ bảo hiểm cả. Nếu chuyện, lẽ mặt em cũng chẳng nhận . Tương tự, chắc cũng nhận em ."

Lục Kiến Sâm tưởng tượng cảnh đó khẽ xoa đầu cô: "Cậu đến từ ?"

"Cái đó em cũng ." Cố Tiểu Khê lắc đầu, nhưng đưa cho Lục Kiến Sâm một cuốn sách y học bằng ngôn ngữ tinh tế: "Đại loại là từ những nơi , em cũng hỏi kỹ, càng từng đến đó bao giờ."

Lục Kiến Sâm lật xem cuốn sách, ... im lặng. Không hiểu gì cả! Cho nên, những lời rừng chính là ngôn ngữ trong cuốn sách ?

"Em hiểu lời ?" Lục Kiến Sâm nhanh ch.óng nắm bắt trọng điểm.

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Em học mấy ngày là hiểu, chữ cũng luôn. Đây là sách y học em xem hàng ngày dạo gần đây. Lần em nhờ Bạch phó đội trưởng tìm cho đấy. Ngoài sách y, em còn nhờ họ thu thập thêm sách về công nghệ. Sau em sẽ dịch vài cuốn cho xem."

"Ừm. Có thể kể cho về nhiệm vụ của các em ?" Lục Kiến Sâm hỏi xong liền bổ sung ngay: "Chuyện ? Nếu thì đừng nhé." Giống như là quân nhân, nhiều nhiệm vụ nghĩa vụ bảo mật, tiết lộ.

"Nói mà! Em ba nhiệm vụ , đầu là $*******$"

"Ơ! Sao em nhỉ?" Cố Tiểu Khê ngẩn .

Lục Kiến Sâm thấy đoạn lời cô trực tiếp "tắt tiếng", liền hiểu ngay. Trước đây Tiểu Khê thể với chuyện về miếng ngọc, giờ thế là nhiều lắm . Cố Tiểu Khê phục, định tiếp: "Lần chúng em đến $b********$"

Cô tức đến nổ phổi, ngã vật giường: "Không cho em . Có bí mật gì to tát cơ chứ."

Lục Kiến Sâm cúi xuống, hôn lên cái miệng đang chu vì giận dỗi của cô: "Có thể em thấy quan trọng, nhưng ở góc độ nào đó thì nó quan trọng. Giống như nhiệm vụ của bọn , những việc bọn thấy bình thường nhưng nó vẫn trong điều lệ bảo mật."

Anh thể thấu hiểu điều .

"Thôi, em với nữa, em ngủ đây." Cố Tiểu Khê giờ chẳng mở miệng nữa.

"Ừ, em ngủ !" Lục Kiến Sâm hôn lên môi cô. Cô nhóc ngủ là sai, nhưng cũng ...

Nụ hôn nhẹ nhàng dần trở nên sâu đậm, đêm nay thêm một đêm ngọt ngào.

Chương 336: Nhà họ Lục bọn họ gánh nổi

Ngày hôm . Sau khi ăn sáng, Cố Tiểu Khê ở nhà rượu hoa. Mặc dù ông bà nội Lục cô đang gì, nhưng chỉ thấy cả ngôi nhà thơm ngát, một mùi hương dễ chịu và thư thái tâm hồn.

Lúc đầu chỉ hai cụ xem, đó cả Ngụy Minh Anh và Ngụy Minh Ngọc cũng bên cạnh quan sát, chân bước đành.

"Tiểu Khê, con đang rượu gì thế? Mùi thơm quá. Hương thơm ám , dì thấy cả dì cũng thơm lây luôn." Ngụy Minh Ngọc hít hà hỏi.

"Đây là rượu hoa dành cho phụ nữ ạ, giúp bổ m.á.u dưỡng nhan. Con cho và dì, nhờ dì mang một bình nhỏ về cho con nữa."

Ngụy Minh Ngọc chị gái , : "Chị đúng là thật đấy, em cũng là nhờ phúc của chị ."

"Dì là dì của tụi nó, hiếu thảo với dì là chuyện đương nhiên mà." Ngụy Minh Anh mỉm mãn nguyện.

 

Loading...