THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 262
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:20:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chủ nhiệm Từ lúc đầu cũng để ý lắm, cho đến khi thấy Cố Tiểu Khê cầm con d.a.o khắc, gọt một chú lợn con cánh, ông mới bắt đầu kinh ngạc.
“Chưa bàn chuyện khác, con lợn trông đáng yêu thật đấy, còn cánh, đúng là thú vị kiểu trẻ con. Quan trọng là tay nghề giỏi, hồn.”
Cố Tiểu Khê : “Đây mới là bán thành phẩm thôi ạ! Lát nữa chú xem nhé.”
“Vậy chú với bác sĩ Chương dạo quanh đây một chút, cháu cứ thong thả mà .”
“Dạ !” Cố Tiểu Khê gật đầu.
Đợi họ rời , Cố Tiểu Khê bận rộn một hồi, chú lợn nhỏ bay thật sự thể “bay” lên . Thực đây chỉ là một món đồ chơi gỗ điêu khắc, vì nó thể chuyển động nên cực kỳ bắt mắt. Phía chú lợn bay, cô một cái khay, khi con lợn bay lên, cái khay sẽ tự động xoay nửa vòng, và đó, cô đặt một lọ t.h.u.ố.c phục hồi phiên bản phổ thông.
Chương 357: Không thích thái độ của đàn bà
Có lợn , cô dùng gỗ thêm một chú gấu trúc mini đang chèo thuyền rồng, khi thuyền rồng chuyển động, con thuyền sẽ nhấp nhô, và bên trong thuyền rồng cũng đặt một lọ t.h.u.ố.c phục hồi đặc biệt phiên bản nâng cấp của họ. Cuối cùng, cô còn một chú gấu trúc mập mạp đang chơi bập bênh, đầu của bập bênh là một chiếc giỏ gỗ nhỏ, bên trong đựng t.h.u.ố.c xóa sẹo.
Ba món đồ chơi gỗ nhỏ bày bàn cứ chuyển động qua , ngang qua đều nhịn mà liếc vài cái. Ngay khi cô quét dọn xong đống dăm gỗ đất, định vài dòng quảng cáo thì một giọng trẻ con non nớt vang lên phía .
“Lien, kìa, con lợn bay...”
Cố Tiểu Khê , thấy hai bé tóc vàng mắt xanh đang chạy về phía gian hàng của , phía xa còn vài lớn, chắc là cha chúng, cùng với cán bộ cùng và phiên dịch viên.
“Oa! Còn gấu trúc nữa...” “Cái bao nhiêu tiền ạ?”
Cố Tiểu Khê kịp gì, một phụ nữ đeo thẻ công tác vội vàng chạy tới, dùng vốn tiếng Anh mấy lưu loát với hai đứa trẻ: “Tiệm và bánh ngọt ở gian triển lãm bên cạnh, thêm một đoạn nữa.”
hai đứa trẻ chịu , chúng sáp gần ba món đồ chơi gỗ. “Đáng yêu quá. Cháu mua chú lợn bay ...” “Cháu thích gấu trúc ...”
Người phụ nữ thấy trẻ con chịu , bèn sang lườm Cố Tiểu Khê một cái: “Hai món đồ chơi bán thế nào, mua đứt.”
Cố Tiểu Khê cau mày: “Đồ chơi gỗ là quà tặng bán. Chỉ khi tiêu dùng tại gian hàng của bệnh viện chúng đủ một nghìn đồng mới tặng một cái.”
Ngũ quan của đàn bà đó nhăn nhúm , bà cô bằng ánh mắt bề : “ trả cô năm đồng một cái.”
“Không bán!” Cố Tiểu Khê cực kỳ thích thái độ của .
“Sao cô thế, ba cái đồ gỗ vụn trả cô năm đồng mà còn bán.” Thấy bà Jones đến nơi, bà bắt đầu cuống lên. Đây rõ ràng là khách quý của gian hàng họ mà!
Cố Tiểu Khê chẳng thèm để ý đến đàn bà , cô dùng tiếng Anh với hai đứa trẻ rằng đồ chơi gỗ là hàng tặng bán, và việc tặng quà yêu cầu riêng. Hai đứa trẻ hiểu , lập tức chạy chuyện với chúng. Rất nhanh, bà Jones vốn đang trò chuyện với khác lũ trẻ kéo đến gian hàng của Cố Tiểu Khê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-262.html.]
Bà Jones cũng những món đồ chơi nhỏ thu hút, khi hiểu rõ điều kiện tặng quà, bà sang những lọ t.h.u.ố.c mỡ. Cố Tiểu Khê lập tức dùng tiếng Anh giới thiệu với bà Jones về công dụng và sự kỳ diệu của t.h.u.ố.c phục hồi bỏng và t.h.u.ố.c xóa sẹo.
Cô trình bày mạch lạc, giới thiệu trọng điểm rườm rà, tiếng Anh lưu loát, thái độ nhã nhặn. Tuy bà Jones cảm thấy t.h.u.ố.c đắt – loại nhất tận một trăm đồng một lọ – nhưng bà ấn tượng cực với Cố Tiểu Khê.
Hai bé cũng bên cạnh , xong, bé lớn hơn một hai tuổi lập tức xắn tay áo lên, chìa chỗ cổ tay nước sôi đỏ từ hôm qua. “Vết thương dùng t.h.u.ố.c ạ?”
Cố Tiểu Khê gật đầu: “Được chứ. Cô thể cho cháu dùng thử.” Nói đoạn, cô lấy một lọ t.h.u.ố.c phục hồi phiên bản nâng cấp mở , tự tay bôi lên chỗ bỏng đỏ của đứa trẻ. Một phút , bé ngạc nhiên : “Mát lắm ạ, dễ chịu thật, con thấy tay còn đau mấy nữa.”
Bà Jones chăm chú tay con trai một hồi, phát hiện vùng da bỏng chỉ loáng cái bớt đỏ, trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. “Mummy, thật sự . Con nghĩ thể mua về cho em gái Angel dùng.” Cậu bé sợ tin, mua đồ chơi cho nên vội vàng bổ sung thêm.
Bà Jones lúc đầu vốn còn do dự, nhưng câu cuối cùng của con trai giúp bà hạ quyết tâm dùng thử xem . Cuối cùng, bà mua mỗi loại t.h.u.ố.c một ít, tiêu hết hai nghìn một trăm đồng. Để phục vụ chu đáo hơn, Cố Tiểu Khê giả vờ lấy đồ từ ngăn tủ bàn, thực tế là lấy từ gian ba chiếc túi giấy xi măng, giúp bà Jones đựng t.h.u.ố.c và hai món đồ chơi tặng kèm.
Lúc bà Jones dẫn con rời , nữ nhân viên ở gian hàng bên cạnh nhịn mà lườm nguýt Cố Tiểu Khê một cái, còn hậm hực giậm chân. Cố Tiểu Khê lười để tâm, lấy một khúc gỗ khác từ bàn , tiếp tục đồ chơi gỗ.
Khi Chủ nhiệm Từ và bác sĩ Chương , Cố Tiểu Khê kiếm hơn hai nghìn đồng, hai hình vì kinh ngạc. “Thật… thật sự bán một trăm đồng một lọ ?” Bác sĩ Chương dám tin. Chủ nhiệm Từ cũng sững sờ, đó về giá cả họ còn kịp bàn bạc kỹ nữa là! Ai mà ngờ t.h.u.ố.c mỡ bán chạy nhanh đến thế.
“Loại một trăm đồng là bản nâng cấp, cái đó từ d.ư.ợ.c liệu quý giá hơn cả nhân sâm trăm năm đấy ạ. Một trăm một lọ là rẻ lắm . Thuốc xóa sẹo là tám mươi, còn t.h.u.ố.c bỏng bản phổ thông bán hai mươi một lọ.” “Chúng bán hề đắt . Lúc nãy là vì hai con trai bà Jones thích đồ chơi gỗ của cháu nên mới mua, cháu thêm vài cái nữa, cứ tiêu đủ một nghìn thì tặng một cái.”
Nói đoạn, Cố Tiểu Khê đưa tiền kiếm cho Chủ nhiệm Từ quản lý, thì tiếp tục đồ chơi. Chủ nhiệm Từ và bác sĩ Chương cầm tiền, , , mãi một lúc mới hồn từ cú sốc. Hóa kiếm tiền của nước ngoài khó như họ tưởng!
“Bác sĩ Cố, cháu xem chúng chú thể giúp gì ?” Bác sĩ Chương hỏi. Cố Tiểu Khê nghĩ ngợi: “Chú mua ít pin với dây điện gì đó ạ, nếu gỗ thì lấy cho cháu một ít.” “Cái để chú .” Chủ nhiệm Từ lập tức hớn hở chạy mua đồ Cố Tiểu Khê cần.
Để viện trưởng sớm tin vui , ông còn đặc biệt tạt về bệnh viện một chuyến để xin phê duyệt ít kinh phí. Viện trưởng Phùng thấy đống tiền Chủ nhiệm Từ mang về, lòng phấn khởi hẳn lên, lập tức duyệt cho Cố Tiểu Khê hai trăm đồng tiền quỹ hoạt động để mua sắm. Lúc Chủ nhiệm Từ chuẩn , Viện trưởng Phùng còn dặn thêm: “Giờ cũng gần trưa , ghé tiệm cơm quốc doanh mua mấy món ngon mang qua đó. Mấy ngày tới chuyện ăn uống, , ngủ nghỉ của các bao hết.” “Dạ rõ! mua đồ ngay đây, mua xong sẽ đưa cơm trưa qua luôn.” Chủ nhiệm Từ hăng hái rời .
Viện trưởng Phùng cũng vui mừng, nghĩ một lát, ông còn đặc biệt gọi điện cho Viện trưởng Trần ở Thanh Bắc để chia sẻ tin vui. Còn ở phía bên , Cố Tiểu Khê lập tức thêm năm mẫu đồ chơi gỗ động, thu hút thêm nhiều kéo đến. Tuy phần lớn chỉ xem cho vui, cho lạ, nhưng Cố Tiểu Khê vẫn bán lẻ thêm mười mấy lọ t.h.u.ố.c bỏng và xóa sẹo. Bán lẻ thì tặng đồ chơi, nhưng giá vẫn giữ nguyên.
Buổi trưa, khi Chủ nhiệm Từ mang đồ và cơm nước đến, ông còn đưa cho Cố Tiểu Khê một trăm đồng tiền thưởng hoạt động mà Viện trưởng phê duyệt. “Viện trưởng duyệt cho chú hai trăm để mua linh kiện cháu cần, chú giữ một trăm để sẵn sàng mua giúp cháu, còn một trăm cháu cứ cầm lấy, lỡ buổi tối về nhà nghĩ cần mua gì thì tự mua luôn.” “Dạ ạ.” Cố Tiểu Khê gật đầu, phóng khoáng nhận lấy.
Chương 358: Lần chuyển sang phong cách ăn vạ ?
Ba cùng dùng bữa xong, Chủ nhiệm Từ dạo quanh. Cố Tiểu Khê rảnh rỗi nên thêm vài món đồ chơi. Khoảng hai giờ rưỡi chiều, nữ nhân viên gian hàng bên cạnh dẫn thêm vài vị khách ngoại quốc đến chỗ họ mua sắm. Thật khéo là, trong nhóm khách hai đứa trẻ, và chúng hút hồn bởi đồ chơi gỗ của cô.
“A! Tìm thấy ! là món đồ chơi bay mà Lien nè...” Cố Tiểu Khê bật , hóa là tiếng lành đồn xa qua lời kể của lũ trẻ.
Nhóm khách chắc hẳn bà Jones qua về t.h.u.ố.c mỡ của Cố Tiểu Khê, nên đến hỏi nhiều câu. Cố Tiểu Khê kiên nhẫn giải đáp, thái độ thiện lễ phép, kiêu ngạo cũng tự ti, chỉ qua vài câu đối đáp, cô chốt thêm một đơn hàng lớn. Gọi là đơn lớn vì tiêu hẳn năm nghìn đồng, còn hào phóng hơn cả bà Jones.
Bác sĩ Chương bên cạnh giúp đóng gói t.h.u.ố.c mà tay run bần bật vì xúc động. Còn Chủ nhiệm Từ khi , phát hiện bỏ lỡ giây phút tận mắt chứng kiến đơn hàng lớn thành, kích động tiếc hùi hụi. “Ngày mai chú đây canh chừng mới .”
Bác sĩ Chương nhẹ ho một tiếng: “Bác sĩ Cố chỉ đơn thuần là bán đồ , tiếng Anh của cô lưu loát lắm, giao tiếp với khách ngoại quốc rào cản.” Ông cảm thấy, đây mới là lý do chính khiến các vị khách ngoại quốc xuống tiền sảng khoái đến . Nếu đổi là ông, ngay cả công dụng t.h.u.ố.c ông còn giới thiệu hồn, nhưng Cố Tiểu Khê thể đàm luận đấy, thái độ thong dong bình thản.
Nếu bác sĩ Cố mà ở bệnh viện họ, thì đúng là phúc phần của bệnh viện! Tiếc , bảo cô vẫn về quân y viện Thanh Bắc. Chủ nhiệm Từ lúc cũng khá tò mò: “Bác sĩ Cố, cháu cả tiếng Anh nữa ?” Cố Tiểu Khê gật đầu: “Cháu một chút, thông thường thì thành vấn đề ạ.”