THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 337

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:28:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tiểu Khê ngờ Vu Diên cũng phát giác , thế là cô vội vàng hồi đáp một câu: "Vừa mới lên ba xong, Bạch Nguyên Vũ cũng đang ở đây !"

"Anh cũng qua đó xem thử mới . Tiểu Khê em điền thông tin , để xác nhận nhân viên."

"Dạ ." Cố Tiểu Khê qua biển xe của Vu Diên, đó điền thông tin nhân viên để xác nhận.

Chưa đầy một phút , Vu Diên trả lời: "Xong xuôi, qua đó đây."

"Cả em nữa, thêm em nữa! Chị Tiểu Khê ơi, giờ em qua nhưng cứ cho em nhân viên ạ." Mục Ly gửi kèm một biểu tượng hình cái vuốt nhỏ giơ lên.

Thế là Cố Tiểu Khê điền thêm một bản thông tin nhân viên nữa cho Mục Ly.

Vừa mới xong, đội trưởng Đế Lam Hồ cũng gửi tới một tin nhắn: "Tiểu Khê, cho một suất với."

Cố Tiểu Khê chút chắc chắn, hỏi : "Đội trưởng, là đội trưởng cơ mà, cũng nhân viên trạm rác ?"

Đế Lam Hồ đáp: "Anh vốn dĩ cũng là nhân viên của Đội vận tải quản lý rác vũ trụ mà. Thêm một công việc thực chất cũng khiến bận rộn thêm bao nhiêu."

Thực tế là, nhờ phận Nhà thanh lọc rác của Tiểu Khê, bọn Ngọc Thành Song, Ngọc Thành Viêm và Bạch Nguyên Vũ khi trở thành nhân viên trạm rác cũng thêm việc gì nặng nhọc. Ngược , Cục quản lý vũ trụ mỗi tháng còn trả lương cơ bản cho nhân viên trạm rác nữa.

Quan trọng nhất là, cũng tò mò về hành tinh Xanh nơi Tiểu Khê sinh sống. Các thành viên khác đều thể tự do nơi đó, đương nhiên tụt hậu.

Nghe Đế Lam Hồ , Cố Tiểu Khê cũng gửi yêu cầu đăng ký nhân viên cho .

Trong lúc cô đang cúi đầu thao tác, cổng trạm phế liệu xuất hiện một mỹ nam tóc dài như bước từ trong tranh vẽ.

Cố Tiểu Khê như cảm nhận điều gì đó bèn ngước , đúng lúc Bạch Nguyên Vũ vỗ bộp một phát lên vai : "Nhập gia tùy tục , thu dọn mái tóc của ."

Vu Diên khẽ ho một tiếng, giơ tay chào Tiểu Khê đang tới, đó lấy một chiếc mũ đội lên. Mái tóc dài thướt tha của cứ thế biến mất tăm trong chiếc mũ.

Chương 462: Càng giống chuyên thu gom đồng nát

Cố Tiểu Khê đến ngẩn ngơ: "Cái mũ của thần kỳ quá!"

Khóe miệng Vu Diên cong lên, nhịn : "Không mũ thần kỳ , là dùng tinh thần lực điều khiển đấy. Quê hương của em đúng là thuần tự nhiên thật."

Tuy rằng cảnh vật mắt cao sang, phồn hoa, nhưng khí trong lành. Giữa đất trời dường như luân chuyển một luồng khí tức sinh mệnh đặc biệt, khiến tinh thần lực của ở đây trở nên vô cùng dồi dào.

Nơi đúng là một vùng non xanh nước biếc hữu tình!

"Hai cứ nghỉ ở trạm phế liệu một lát, đợi cụ Tề , em sẽ đưa hai về nhà em." Cố Tiểu Khê bê hai chiếc ghế từ đống đồ cũ gần.

Thế nhưng Vu Diên cứ chằm chằm đống đồ gỗ cũ đó mà ngẩn .

"Luồng... luồng tinh thần lực thật mạnh mẽ!"

Cố Tiểu Khê ngơ ngác: "Cái gì cơ?"

Vu Diên chỉ đống bàn ghế cũ, giọng điệu nghiêm túc: "Trên những món đồ cũ luồng tinh thần lực luân chuyển mạnh. Chất gỗ thuần tự nhiên, ẩn chứa linh khí của đất và một chút sinh mệnh lực yếu ớt."

Cố Tiểu Khê: "... Có thật ạ?"

cảm nhận gì cả!

"Có, thật sự đấy. Đống đồ mua ?" Vu Diên hỏi với vẻ đầy vui mừng.

Cố Tiểu Khê chớp mắt, đó từ trong sảnh trưng bày vật phẩm mới của lấy hai món đồ gỗ cũ khác: "Thế những món luồng tinh thần lực như ?"

Vu Diên liếc lắc đầu: "Có, nhưng yếu hơn nhiều, gần như bằng ."

Cố Tiểu Khê hiểu . Có vẻ như những vật phẩm khi qua quá trình "đổi cũ lấy mới" chỉ mất "ký ức" đặc thù, mà những tinh túy thuần tự nhiên cũng thất thoát ít. Đối với bình thường thì , nhưng rõ ràng thứ gì cũng thích hợp để đem tân trang theo kiểu đó.

"Tiểu Khê, mấy thứ đắt em?" Vu Diên hỏi với vẻ chắc chắn.

Cố Tiểu Khê lập tức lắc đầu: "Không đắt ạ. Nếu thích thì cứ lấy , ở chỗ em những thứ đến trạm phế liệu đều là đồ đáng tiền. Lát nữa em bù thêm cho cụ một ít tiền là ."

"Vậy thì khách sáo với em nữa nhé."

Vu Diên hớn hở, một thu sạch đống đồ gỗ cũ đó .

Cố Tiểu Khê đống đồ lấy, bỏ hộp đựng tiền của cụ Tề mười đồng. Dù bán cho khác cũng chỉ giá đó, thậm chí còn rẻ hơn!

Ấy mà khi Vu Diên tiến gần căn bếp và gian phòng cụ Tề ở, thấy cái gì mắt cũng sáng rực lên.

"Cái chum nước tinh thần lực luân chuyển cũng mạnh quá..."

"Cái bàn cũng tệ..."

"Chà, cái giường gỗ còn hơn nữa..."

Cố Tiểu Khê: "..."

Sao cô đột nhiên cảm thấy Vu Diên còn giống chuyên thu gom đồng nát hơn cả cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-337.html.]

Đồ đạc của cụ Tề tuy đến mức nát bươm, nhưng thực sự là đồ bình dân, chỉ cốt dùng . Những món đồ hẳn hoi thì ở thời đại cũng chẳng ai dám để hớ hênh bên ngoài mà dùng.

"Nếu thích thì đợi cụ Tề về, em với cụ một tiếng. Chúng mua đồ mới cho cụ, còn đồ cũ thì mang nhé?"

Vu Diên chút do dự gật đầu cái rụp: "Được!"

Để cụ Tề dù bán đồ vẫn chỗ sinh hoạt, Cố Tiểu Khê chọn sẵn một bộ đồ gỗ mới từ kho hàng của .

Đến trưa, khi cụ Tề xách giỏ rau về, Cố Tiểu Khê liền giúp Vu Diên thưa chuyện mua mấy món đồ cũ . Cụ Tề đống đồ gỗ mới toanh đang đặt ngoài trạm, Vu Diên với vẻ mặt kỳ lạ.

"Cậu thanh niên thích đồ cũ kỹ thế? Mấy thứ dùng đáng tiền nong gì !"

Vu Diên : "Dạ ạ, nhà cháu lớn tuổi cực kỳ thích đồ cũ như , cụ bảo đó là dấu ấn của thời gian."

Cố Tiểu Khê cũng đỡ : "Ông Chính ạ, dù cũng chuẩn đồ mới cho ông , ông cứ đưa đồ cũ cho , còn định trả thêm tiền mua cho ông nữa đấy."

Cụ Tề xua tay: "Mua bán gì chứ, đồ mới thì cứ để mang đồ cũ ! Tiện thể cũng dọn dẹp căn phòng luôn."

"Để cháu giúp ông dọn dẹp, ông nấu cơm nhé? Cháu thấy ông mang cả váng đậu về kìa." Cố Tiểu Khê .

Cụ Tề cũng nhịn : "Được , thế để dời mấy cái nồi niêu xoong chảo ngoài ."

"Vâng, để cháu giúp ông." Cố Tiểu Khê lập tức giúp bê cái nồi .

Nghĩ đến việc dựng bếp lò ngoài trời sẽ mất thời gian, cô nhanh tay mua ngay một chiếc bếp tiết kiệm củi khói từ thương mại gian, nhân lúc cụ Tề kịp chuyển đồ tới đặt sẵn nó góc bên trái trạm phế liệu.

Bạch Nguyên Vũ và Vu Diên cũng vội vàng chạy giúp một tay. Sau khi chuyển xong đồ bếp, hai phụ trách khuân vác bàn ghế, còn Cố Tiểu Khê thì quét dọn sạch sẽ bộ căn phòng.

Dọn dẹp xong, Bạch Nguyên Vũ và Vu Diên khênh đồ mới sắp xếp ngăn nắp. Cố Tiểu Khê thấy cần giúp nữa bèn trạm rác xử lý nốt đợt thùng rác đầy.

Kiếm nhiều điểm , cô định mua thêm một chiếc thùng rác gian loại lớn nữa, nhưng hệ thống thông báo: Trong vòng một trăm ngày chỉ mua một chiếc, và yêu cầu thùng rác đó sử dụng một trăm .

Quy định là để tránh việc các trạm rác chỉ mua thùng về chứa rác mà chịu xử lý, nhằm đối phó với nhiệm vụ.

thì... quy định cũng hợp lý!

Sau khi thôi nghĩ đến việc xây dựng trạm rác nữa, cô rửa tay bếp phụ cụ Chính cơm.

Trong lúc ăn, Vu Diên một nữa kinh ngạc nguồn năng lượng dồi dào ẩn chứa trong những thực phẩm tự nhiên nơi đây. Cố Tiểu Khê thì cảm nhận nhiều như , nhưng thấy Vu Diên cứ hết bát đến bát khác, cô chợt nhận nồi cơm của cụ Chính chắc chắn đủ cho ăn. Thế là cô mượn cớ phòng lấy nước, lấy từ gian một nồi cơm lớn mang tới.

Ăn no uống say xong, nhân lúc cụ Chính đang rửa bát, Cố Tiểu Khê lấy một ít linh kiện máy kéo từ gian, đó bật đèn phân tách gian, gọi Bạch Nguyên Vũ và Vu Diên giúp lắp ráp.

Bạch Nguyên Vũ giỏi việc lắp ráp máy móc, Tiểu Khê hiểu ngay. Vu Diên tuy chuyên nhưng phụ giúp cũng nhanh lẹ.

Cụ Tề rửa bát xong bước sân thấy trong trạm phế liệu lửa hàn b.ắ.n tung tóe, con bé Tiểu Khê cùng hai thanh niên đang hì hục hàn gắn cái gì đó.

Cụ còn đang đoán thầm Tiểu Khê định lắp xe gì, thì ngoài cổng thêm hai nữa bước .

Nhìn thấy hai gương mặt giống hệt như đúc, cụ Tề bật , chà, con bé Tiểu Khê thêm hai giúp việc nữa .

Ngọc Thành Song thấy cụ Tề liền chào: "Cháu chào cụ Chính ạ!"

Ngọc Thành Viêm cũng vội vàng chào theo.

Cụ Tề gật đầu: "Chào các cháu. Con bé Tiểu Khê đang bận lắm, các cháu đó !"

"Dạ!" Ngọc Thành Song lập tức chạy về phía ánh lửa hàn đang lóe lên.

Vu Diên là đầu tiên cảm nhận sự hiện diện của hai , lập tức sang. Bạch Nguyên Vũ và Cố Tiểu Khê đang bận rộn cũng đồng thời ngẩng đầu lên .

"Hai cũng tới ạ! Vừa khéo, giúp một tay !" Cố Tiểu Khê chào đón.

"Tới sớm chút nữa là kịp ăn cơm trưa ." Bạch Nguyên Vũ ha hả.

Hai cái tên đúng là tới muộn một chút!

Chương 463: Chuyện nhất định thành công!

"Không , bọn em đợi ăn cơm tối cũng !" Ngọc Thành Song chẳng hề bận tâm.

đây cũng là ăn cơm ở nhà em gái Tiểu Khê nhiều nhất đội mà. Ngọc Thành Viêm thì ít hơn, xắn tay áo giúp việc ngay lập tức.

Chưa đầy một giờ , mấy họ cải tiến xong một chiếc xe ba gác chạy bằng dầu diezel loại nhỏ.

Lắp xong, Cố Tiểu Khê lên lái thử một vòng, bảo Ngọc Thành Song gọi cụ Tề .

"Ông Chính ơi, đây là vật liệu các gom góp , tặng ông một chiếc xe ba gác. Sau ông chở đồ dùng cái cho tiện, đỡ tốn sức hơn xe cải tiến nhiều. Ông học lái ạ?"

Cụ Tề sững sờ: "Cái ... cho lão già ?"

Con bé Tiểu Khê sắm hẳn cho cụ một chiếc xe cơ ?

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Cái dễ lắm ạ, để Thành Song dạy ông lái. Nếu ông học thì cứ lái về làng cho con trai ông học. Sau cần dầu chạy xe, cháu sẽ mua từ thành phố mang về cho ông."

Loading...