THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 409

Cập nhật lúc: 2025-12-31 17:10:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tất việc dời mộ, Cố Diệc Dân ôm hũ tro cốt của bước lên trực thăng. Cố Tiểu Khê cũng trì hoãn thêm, lập tức khởi hành về Hoài Thành.

Tạ Như và Tạ Ninh chiếc trực thăng bay xa dần, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Tạ Ninh nhỏ: “Chị hai, chị xem hại c.h.ế.t bà Hứa Dục Thu nên từ nhỏ bố thích chúng , đối xử lạnh nhạt với mấy chị em ?”

Trước đây, họ cứ ngỡ nguyên nhân là vì Tạ Châu. giờ , dường như là như .

Tạ Như thở dài: “Chị cũng đoán thế. Thực chị năm nào bố cũng đến núi Lệ Cảnh. Chị cứ tưởng ông đến bái tế cô nãi nãi (cô của bố), nhưng hình như . Mộ của bà Hứa Dục Thu trông chăm sóc , trong khi mộ của cô nãi nãi thì cỏ dại mọc đầy...”

“Nếu bố thật sự là Cố Trạch Sinh, thì một khi chuyện đưa ánh sáng, chúng sẽ còn là nhà họ Tạ nữa...”

Nói đến đây, Tạ Ninh sững , chợt nhận một điều kinh khủng.

“Người nhà họ Tạ hình như c.h.ế.t hết cả , chỉ còn sót bố thôi...”

Bởi nên phận mới thể che giấu kỹ đến thế !

Tạ Như cũng giật , cả run lên bần bật. Cô chắc đây là do bố họ họ , nhưng càng nghĩ sâu càng thấy rợn !

“Chị hai, em thấy tình hình của như , chuyện tự uống t.h.u.ố.c độc bà cũng , là thôi, mặc kệ bà chữa !” Tạ Ninh đột nhiên quản chuyện nhà họ Tạ nữa.

Tạ Như thở dài: “Ban đầu chị cũng tận lực cứu bà nên mới đưa Tiểu Khê về nhà tìm t.h.u.ố.c độc, nhưng giờ tìm thấy, cũng phối hợp. bỏ mặc cũng xong. Chị xin nghỉ phép về đây, còn mười ngày nữa là hết hạn. Nếu mười ngày vẫn gì, chị sẽ về Thân Thành. Đến lúc đó em liệu mà tính.”

“Vâng, cũng chỉ đành thế thôi.” Tạ Ninh gật đầu.

Hai rời khỏi núi Lệ Cảnh, thẳng đến bệnh viện.

...

Hoài Thành.

Sau khi việc dời mộ thành thuận lợi, đích Cố Tiểu Khê khắc bia mộ cho bà nội và bà ngoại của .

Đến khi cả nhà về tới nơi thì trời tối muộn. Ở nhà, Văn Thiên Mộ chuẩn sẵn một bữa tối thịnh soạn chờ họ.

“Bác sĩ Cố, hai bé b.ú sữa và tắm rửa xong cả . Nếu còn việc gì nữa, xin phép về .” Văn Thiên Mộ khẽ .

Cố Tiểu Khê gật đầu: “Hôm nay vất vả cho cô . Cô ăn tối ? Hay là ở dùng chút cơm hãy về.”

Văn Thiên Mộ mỉm : “ ăn ạ.”

“Ừm. Vậy , cô về đường sá cẩn thận nhé.” Cố Tiểu Khê dặn dò một câu.

“Vâng.” Văn Thiên Mộ , chào rời .

“Tiểu Khê, bà Bạch dọn đến Hoài Thành cư trú. Ý của ông ngoại con là, vì để họ thuê nhà khác, chi bằng đưa căn nhà trống của nhà cho họ ở. Con thấy ? Có nên gợi ý với họ một tiếng ?” Cố Diệc Dân ý kiến của con gái.

Cố Tiểu Khê trầm ngâm một lát lắc đầu: “Nhà của ông ngoại tuy sân rộng nhưng chỉ ba phòng, trong đó một phòng là gian gác nhỏ. Nhà bà Bạch dọn đến, chắc chắn chú Trang Khánh và Trang Linh cũng sẽ ở Hoài Thành, thì ít nhất cần bốn phòng. Con nghĩ chú Trang tự thể lo liệu , nếu chú thẳng với chúng .”

Chú Trang hồi đó mua nhân sâm của cô tay hào phóng, là tiền, chắc hẳn vẫn ở nơi nào thoải mái một chút.

“Vậy thì cứ đợi họ đến Hoài Thành tính .” Cố Diệc Dân còn đắn đo chuyện nữa.

“Tiểu Khê, con và Kiến Sâm định bao giờ thì Tây Ninh?” Ông ngoại Giang lên tiếng hỏi.

“Chắc vài ngày nữa ạ! Chúng con chỉ cần ngày 1 tháng 9 đến trình diện là . Con định ngày cuối cùng của tháng 8 mới .” Cố Tiểu Khê .

Giang Tú Thanh vẻ mặt bất lực: “Đừng sát nút thời gian như thế. Con nên sớm vài ngày để thu xếp chỗ ở, dọn dẹp nhà cửa cho thỏa.”

Chương 564: Cần lượng lớn nhân viên cứu hộ

Thực Cố Tiểu Khê rằng cô chẳng gì cần dọn dẹp cả. Chỉ cần chỗ ở một cánh cửa là cô thể gian, sống cực kỳ thoải mái. Đương nhiên sớm vài ngày cũng , nhưng xem sự sắp xếp của Lục Kiến Sâm thế nào . Chuyện bên Kinh Đô chắc cũng giải quyết xong nhanh thế .

Tuy nhiên, để gia đình lo lắng, cô vẫn gật đầu: “Vâng ạ. Thế thì hai ngày nữa chúng con .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-409.html.]

Sau bữa tối, Cố Tiểu Khê chơi với các con một lúc. Đợi hai nhóc tì ngủ say, cô đặt chúng phòng mẫu nhi của gian di động đưa trong gian. Sau đó, cô ngâm thư giãn trong hồ suối nước nóng, mới phòng mẫu nhi.

Thấy hai bảo bối vẫn ngủ ngon lành, cô đưa phòng mẫu nhi từ bãi đất trống về căn phòng trong nhà gian. Thay quần áo xong, cô qua ngắm hai đứa nhỏ một nữa. Thấy chúng vẫn ngủ sâu, cô mới lên giường nghỉ ngơi.

Giấc cô ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, cảm giác vô cùng sảng khoái!

Vừa mở mắt , cô chạm ngay một đôi mắt to tròn, linh động. Cố Tiểu Khê thoạt đầu ngơ ngác, đó kinh ngạc bế nhóc tì đang sát cạnh lên.

“Tinh Bảo, con ngoài ?”

Nói đoạn, cô liếc lên chiếc giường lớn. Chỉ con trai là bò khỏi phòng mẫu nhi di động, thấy con gái . Cô lập tức xuống giường kiểm tra phòng mẫu nhi.

Khi thấy trong phòng bóng dáng con gái Lục Kiều Dương, cô thoáng hoảng hốt. mở cửa định tìm thì thấy ngay nhóc tì đang nỗ lực bò về phía phòng.

Cố Tiểu Khê buồn bất lực bế con bé lên, khẽ nựng khuôn mặt non nớt: “Đã bắt đầu học bò ? Con gái giỏi quá!”

Khuôn mặt nhỏ của Lục Kiều Dương lập tức hiện lên nụ ngọt ngào, khua tay múa chân “a a” gì đó với . Cố Tiểu Khê dù chẳng hiểu con bé gì, nhưng thấy bàn tay nhỏ cứ chỉ ngoài, cô liền hiểu ý.

“Con đưa ngoài chơi hả?”

Lục Kiều Dương gật đầu, khua tay loạn xạ, vẻ mặt phấn khích.

“Đợi một chút. Đưa cả em trai cùng nữa.” Cố Tiểu Khê phòng, một tay bế nốt con trai giường, đưa cả hai đứa khỏi nhà gian.

Cố Tiểu Khê mỗi bước đều cẩn thận quan sát tình trạng của hai con, chỉ cần chúng chút khỏe là cô sẽ đặt phòng mẫu nhi ngay. lạ, hai nhóc tì bình an rời khỏi phòng mẫu nhi, chính thức đặt chân lên lãnh địa bãi đất trống.

Trong gian một t.h.ả.m cỏ , Cố Tiểu Khê đặt hai đứa trẻ xuống, trải một tấm t.h.ả.m lớn lên cỏ để hai đứa bò chơi. Bọn trẻ còn nhỏ, nếu để chúng bò lung tung ở bên ngoài chắc chắn sẽ gây chú ý, nên cô quyết định xây một khu vui chơi cho con ngay trong gian.

Xét thấy chúng , cô sắp xếp đơn giản nhất: trải t.h.ả.m mềm lên bộ bãi cỏ, mang những món đồ chơi vải và b.úp bê, bóng tròn mua từ lúc m.a.n.g t.h.a.i cho chúng chơi. Sợ chúng bò nơi khác an , cô còn vây một vòng hàng rào mềm xung quanh.

Sau đó, cô vệ sinh cá nhân pha sữa cho con. Vì các con chơi trong gian vui nên Cố Tiểu Khê cũng rời .

Mãi đến khi Ngọc Thành Song gửi tin nhắn: “Tiểu Khê , Văn Thiên Mộ qua hai tiếng , tỉnh ?”

Cố Tiểu Khê vội vàng trả lời: “Tỉnh , đang chơi với các con! Muội xuống lầu ngay đây.”

Cô bế hai bảo bối lên, khẽ: “Tối đưa hai đứa chơi nhé.”

Hai nhóc tì hình như cũng hiểu, đứa thì chớp mắt, đứa thì gật đầu. khi cô đặt chúng phòng mẫu nhi để về phòng ngủ, hai đứa trẻ nãy còn chơi vui vẻ bỗng nhiên ngủ .

Cố Tiểu Khê linh cảm gì đó , lập tức bắt mạch và kiểm tra kỹ cho hai con. Kiểm tra xong, cô thấy hối hận. Hai đứa nhỏ chỉ là chơi mệt, mà tinh thần lực cũng tiêu hao khá lớn. Xem , việc gian đối với chúng vẫn còn chút ảnh hưởng.

Các con ngủ, cô đành đắp chăn nhỏ cho chúng một xuống lầu.

“Tiểu Kiều Kiều và Tiểu Tinh Tinh ?” Ông ngoại Giang đang báo liền hỏi.

“Sáng sớm chúng dậy sớm, con cho chúng chơi một lúc, mệt quá nên giờ ngủ ạ.” Cố Tiểu Khê rót hai ly nước cho và Văn Thiên Mộ. “Bọn trẻ ngủ cả , nếu cô thấy rảnh rỗi, dạy cô trồng rau nhé?”

Mắt Văn Thiên Mộ sáng lên: “Thật ? Cô định dạy trồng rau ?”

Ông ngoại Giang bật : “Tiểu Khê, con mà cũng ruộng cơ ?”

Cố Tiểu Khê lập tức dẻo miệng: “Con chỉ chút da lông thôi, nhưng chẳng ông ngoại ở đây . Ông ngoại, nhà chẳng miếng đất trống đó , để cũng phí, trồng cái gì !”

Lúc , Cố Diệc Lan đang rửa rau trong bếp bước : “Trồng ít cà rốt ! Trong nhà sẵn hạt giống cà rốt đấy.”

Ông ngoại Giang gật đầu: “Vậy thì trồng cà rốt.”

“Thế để lên lầu trông trẻ cho.” Ngọc Thành Song hứng thú với chuyện đồng áng, nhưng trông trẻ thì vẫn .

“Vâng.” Cố Tiểu Khê gật đầu, tìm một cái cuốc cho Văn Thiên Mộ.

Sau khi một già hai trẻ vườn cuốc đất, Ngọc Thành Song cũng lên lầu. Khi thấy hai đứa trẻ ngủ say như c.h.ế.t, ngạc nhiên. Tiểu Khê đưa hai nhóc chơi trò gì mà mệt đến mức nhỉ?

Tuy nhiên, cũng nghĩ nhiều, cứ thế trong phòng sách về chế tạo cơ giáp. Mới chừng hai mươi phút, quang não của đột nhiên nhảy một bản tin.

“Thông báo khẩn tập hợp đội xe vận chuyển rác chính thức của Vũ Trụ Tinh: Tất cả các xe vận chuyển rác lập tức di chuyển đến hành tinh B101. Nhiệm vụ: Hành tinh đang chìm xuống, cần lượng lớn nhân viên cứu hộ. Mỗi thành viên cần tham gia cứu hộ trong ba ngày. Phần thưởng nhiệm vụ sẽ quyết định .”

Loading...