THẬP NIÊN 70: TRỌNG SINH XONG, TÔI ĐƯỢC VIÊN SĨ QUAN MẠNH NHẤT CƯNG CHIỀU HẾT MỰC - Chương 446
Cập nhật lúc: 2026-01-01 01:30:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày qua, trong khi ở trạm xá đều hăng say ôn luyện kiến thức sơ cứu, thì chỉ mỗi Lữ Chi Nhàn là ăn , việc kiểu cưỡi ngựa xem hoa. Cô nào xem sổ tay sơ cứu gì, rõ ràng là nhắm Lục Kiến Nghiệp mà đến.
Lữ Chi Nhàn nén giận, cố nặn nụ : "Bác sĩ Cố, cô đừng hẹp hòi thế chứ, cho mượn cuốn sổ tay xem một chút thôi mà! Hơn nữa, nhà cô đang khách, Lục Kiến Sâm về, hai cứ ở riêng với thế e là cho lắm !"
Cố Tiểu Khê: "..." Cô thực sự chỉ cầm chổi quét cái đàn bà khỏi cửa. Cô nhà mà đóng cửa chẳng qua là vì Lục Kiến Nghiệp đang ở đây, còn Lục Kiến Sâm chắc chỉ mươi phút nữa là về tới.
Lữ Chi Nhàn tự thấy lời lý, híp mắt sang Lục Kiến Nghiệp: " thấy trông giống Lục Kiến Sâm, là họ hàng với ?"
Lục Kiến Nghiệp thực chị dâu ưa gì cô nàng , đáp: "Cô thấy gọi bác sĩ Cố là chị dâu ?"
Lữ Chi Nhàn ngẩn : "... để ý. Hóa là em trai của Lục Kiến Sâm ! Thế thì nên thường xuyên ghé qua trường quân sự chơi chứ. , định khi nào thì chuyển công tác về Thủ đô ?"
Lục Kiến Nghiệp khẽ hắng giọng: "Chắc là mươi năm tám năm nữa cũng chẳng về ."
"Á! Hóa bác sĩ Cố thật ! Tiếc quá mất, sắp lên Thủ đô học đại học , cứ ngỡ là lên đó cũng quen để nương tựa chứ!"
Chương 616: Sao lấy một cô vợ nông thôn?
Lục Kiến Nghiệp mà ngớ , đây là đầu tiên gặp một phụ nữ thích tự biên tự diễn như thế . Kết quả thi đại học còn công bố cơ mà? Sao cô chắc chắn đậu đại học ở Thủ đô thế? Bộ học giỏi lắm ? Hay là tự tin thái quá?
"Vậy... chúc mừng cô nhé!" Lục Kiến Nghiệp đáp lời khô khốc.
Lữ Chi Nhàn thở dài một tiếng: "Thực ngưỡng mộ những từ nhỏ sống ở Thủ đô như các . mà, trai lấy một cô vợ nông thôn thế nhỉ?"
"Cô vợ nông thôn" Cố Tiểu Khê đang ở trong bếp: "..." Thật tình là đ.ấ.m quá mà!
Lục Kiến Nghiệp hắng giọng: "Thế cô ở ?"
" Thượng Hải, ở ngay nội thành luôn đấy." Lữ Chi Nhàn vênh mặt đầy tự hào.
Lục Kiến Nghiệp mỉm : "Chị dâu cũng thành phố đấy chứ!" Hoài Thành thì cũng là thành phố !
Lữ Chi Nhàn kinh ngạc trợn tròn mắt: "Thế thì đúng là chẳng giống tí nào!" Cô vẫn luôn đinh ninh Cố Tiểu Khê là dân quê. Hoài Thành chẳng là một cái huyện nhỏ xíu thôi ?
lúc , Lục Kiến Sâm về tới. Tai cực thính, còn ở ngoài sân thấy đàn bà đang "cô gái nhỏ" nhà .
Anh lạnh lùng lên tiếng: "Vợ xinh hơn cô, mặc đồ sang hơn cô, nhân phẩm hơn cô, y thuật giỏi hơn cô, cái gì cũng nhiều hơn cô. Một mà chỗ nào cũng chẳng bằng vợ như cô, dám vác mặt đến đây năng bừa bãi thế hả?"
Lời quá trực diện và phũ phàng khiến Lữ Chi Nhàn đỏ bừng mặt vì nhục nhã. Ngay đó, những giọt nước mắt to tướng bắt đầu lã chã rơi xuống.
"Anh... thể như ?"
" sự thật thì gì ? Hơn nữa, nhà chào đón cô ? Cút ngoài!" Lục Kiến Sâm chẳng nể nang chút nào, giọng thậm chí còn lạnh thấu xương. Cô gái nhỏ mà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, thể để kẻ khác sỉ nhục ngay trong chính căn nhà của .
Lữ Chi Nhàn thực sự còn mặt mũi nào ở , xoay ôm mặt chạy biến ngoài.
Lục Kiến Sâm liếc Lục Kiến Nghiệp, nhàn nhạt : "Chú đối với mấy hạng đàn bà tầm phào vẫn là quá hiền lành. Thế nên mới hạng ruồi nhặng cứ bâu lấy chú. Với hạng , cần tỏ lịch sự gì."
Lục Kiến Nghiệp: "..." "Anh cả, gì đây, cô là ruồi nhặng, em là cái gì?" Sao lời của cả cứ thấy sai sai, ngượng ngùng thế nào nhỉ!
Trong bếp, Cố Tiểu Khê nhịn mà bật thành tiếng. Vừa cô là đuổi Lữ Chi Nhàn, chẳng qua cô xem cô còn trò hề gì nữa thôi.
Lục Kiến Sâm thèm để ý đến thằng em trai, bước bếp, nhẹ nhàng xoa đầu vợ: "Lần cô tới cứ đuổi thẳng cổ, đừng để chịu uỷ khuất. Không cần nể nang ai hết."
Cố Tiểu Khê nén : "Em ."
"Em ngoài , để nấu cơm cho." Lục Kiến Sâm rửa tay, xắn tay áo lên.
"Em phụ !" Cố Tiểu Khê ngoài mà ở cùng chồng nấu nướng. Thực trong gian sẵn đống đồ ăn, nhưng đôi khi cũng "diễn" một chút cho đúng kiểu gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-cung-chieu-het-muc/chuong-446.html.]
Lục Kiến Nghiệp cảnh cả và chị dâu ấm áp tình cảm mà lòng đầy ngưỡng mộ. Anh cả dường như từ nhỏ luôn gì, và lúc nào cũng may mắn như .
Đợi khi thức ăn dọn bàn, Lục Kiến Nghiệp mới sực nhớ điều gì đó. "Anh cả, bé Kiều Dương với Tinh Thần ạ?" Hỏi xong mới thấy khả năng quan sát của quá kém. Hai đứa nhỏ lù lù thế mà nãy giờ hề nhận . Thảo nào cứ thấy nhà thiếu thiếu cái gì.
Lục Kiến Sâm cũng bó tay: "Gửi trông . Dạo chị đều bận, thời gian chăm. Lớp sơ cứu ở trường quân sự chỉ một ngày, chú định ở đây mấy ngày?"
"Đơn vị em đóng quân ở chỗ hẻo lánh gian khổ, lãnh đạo tụi em ở đây hai ngày để học cho kỹ kiến thức sơ cứu. Ngoài còn đợi xuất một lô t.h.u.ố.c mang về, chắc sẽ ở thêm ngày nữa."
"Ừ. Buổi tối chú cứ nhà ăn mà ăn! Lần chú tới, cái cô Lữ Chi Nhàn ở trạm xá nhắm trúng chú , hỏi thăm chị dâu chú bao nhiêu . Chú nhất là tránh mặt cô , kẻo hạng đàn bà đó bám lấy thì khổ. Cô một lòng lấy chồng Thủ đô, nhân phẩm ở cái trường quân sự cũng thuộc hàng ' má' , mới kỷ luật xong đấy, chú tỉnh táo chút ." Lục Kiến Sâm huỵch tẹt .
"Dạ... em rõ ." Lục Kiến Nghiệp đổ mồ hôi hột. Cái vấp hạng gì ! Dù bây giờ ý định bước nữa, nhưng chẳng lẽ phụ nữ nào trúng ?
Ăn cơm xong, Lục Kiến Nghiệp nhanh ch.óng về. Lúc rời , thấy Lữ Chi Nhàn đang lảng vảng trạm xá. Tim đ.á.n.h thót một cái, lập tức tung bài chạy nước rút như bay.
Lữ Chi Nhàn từ trạm xá hít thở khí: "..." Cô cảm thấy chắc chắn là Cố Tiểu Khê gì lưng . Cố Tiểu Khê đúng là vẫn tính như thế!
...
Buổi chiều, Cố Tiểu Khê vẫn tiếp tục giảng dạy sơ cứu, chuyện đều diễn thuận lợi. Tuy nhiên, lúc tan về nhà, cô gặp một ngờ tới ở ngay cổng trạm xá. Người đó thế mà là Lục Kiến Lâm.
Cố Tiểu Khê còn đang ngạc nhiên thì Lục Kiến Lâm nhanh nhảu xách đống túi lớn túi nhỏ chạy . "Chị dâu!"
Cố Tiểu Khê định mở lời thì thấy Lữ Chi Nhàn với vẻ mặt đầy khinh khỉnh khóa cửa trạm xá, xoay thẳng về chỗ ở. Cố Tiểu Khê: "..." Cái phụ nữ đúng là vấn đề thần kinh mà!
"Kiến Lâm, chú tới đây?"
Lục Kiến Lâm hớn hở: "Chẳng em học ở quân khu Thanh Bắc bao lâu nay , đáng lẽ là điều về bệnh viện cũ ở Thủ đô, nhưng tin chị mở khóa sơ cứu, lãnh đạo cử em sang đây học tập. Bảo là chị là chị dâu em, chắc chắn em sẽ học nhiều và kỹ hơn, họ đặt kỳ vọng em dữ lắm!"
Cố Tiểu Khê bật cái giọng điệu phóng đại của chú em chồng. "Đi, về nhà . Sao chú chạy trạm xá, ở đó cho chú nhà chị ở ?"
"Nói ạ. Tại em xem điều kiện trạm xá bên thế nào, sẵn tiện xem khu trạm xá đang mở rộng nên đó hóng một chút. Chị dâu , chị với cái cô bác sĩ Lữ thuận hả?"
Cố Tiểu Khê thấy đến thì cũng chẳng giấu giếm: "Ừ, chị ghét cô lắm. À đúng , hai chú cũng đang ở quân khu Tây Ninh đấy, cô Lữ đang tăm tia hai chú đấy."
Lục Kiến Lâm trợn tròn mắt: "Không đời nào! Cái cô đó qua là hạng lành gì . Em tới cô hỏi như tra sổ hộ khẩu. Biết chị là chị dâu em xong là lời tiếng khinh miệt chị đủ kiểu. Thế thôi cũng kệ , cô còn hỏi em việc ở , cưới xin gì , đối tượng nữa chứ."
Cố Tiểu Khê mở cửa nhà, tò mò hỏi: "Thế chú trả lời ? Chị thấy thái độ của cô với chú và hai chú khác đấy."
Chương 617: Hai họ trông cũng xứng đôi đấy chứ
Lục Kiến Lâm ha hả: "Em bảo với cô là: ly hôn , đang nuôi bốn đứa con mọn, tìm một cô vợ điều kiện , lương cao, trẻ để về cùng nuôi con với . Cô xong là mặt đen như nhọ nồi luôn."
Cố Tiểu Khê cũng nhịn , giơ ngón tay cái cho : "Chú giỏi thật đấy!"
Hai đang mải chuyện thì thấy một giọng nữ đầy vẻ trêu chọc từ bên ngoài vọng : "Ai mà thực dụng thế, đòi tìm trẻ lương cao để về nuôi con hộ thế ? Chẳng lẽ định tìm kẻ ngốc ?"
Cố Tiểu Khê thấy Khổng Kỳ đến, bèn vẫy tay chào: "Đến đúng lúc lắm. Giới thiệu với em, đây là em trai Lục Kiến Sâm, Lục Kiến Lâm, cũng là bác sĩ đấy."
Lục Kiến Lâm mỉm Khổng Kỳ, chào hỏi ngay: "Chào đồng chí, là Lục Kiến Lâm."
Khổng Kỳ đỏ mặt, cũng vội đáp: "Chào , là Khổng Kỳ."
"Đã đến thì Khổng Kỳ ở ăn cơm luôn ! Đông cho vui." Cố Tiểu Khê lập tức mời Khổng Kỳ ở dùng bữa.
Khổng Kỳ thì bảo: "Trưa nay nhà chị chẳng khách ?"
Cố Tiểu Khê hắng giọng: "Cái cô Lữ Chi Nhàn đến phá bĩnh một trận, nên buổi tối chị cho Lục Kiến Nghiệp qua đây ăn cơm nữa, sợ đụng mặt cô ."
Khổng Kỳ đến đây thì bắt đầu ca cẩm: "Lúc em ngang qua cô rêu rao với là sắp lên Thủ đô học đại học . Em thật chẳng hiểu nổi, kết quả thi còn mà cô tự tin thế . Nhỡ mà trượt thì đúng là mo mặt."