THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-04-02 16:23:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xung quanh , lá gan của An Niệm cũng lớn hơn hẳn.”

 

Khi ngón tay chạm sự mềm mại, cô còn khẽ móc một cái.

 

“Ưm."

 

Vu Lộ Viễn ngạc nhiên mở to mắt.

 

An Niệm dùng đầu ngón tay lướt qua bờ môi mềm mại của , nhỏ giọng hỏi:

 

“Anh cả, ngọt ?"

 

Vu Lộ Viễn khẽ thành tiếng:

 

“Ngọt.

 

vẫn ngọt bằng em.

 

Tối nay ngoài dạo với ?

 

Anh quà tặng em."

 

Vốn dĩ định tạo cho Niệm Niệm một bất ngờ, giờ để dụ dỗ cô, nhịn mà để lộ tin tức .

 

“Được ạ!"

 

Mắt An Niệm lấp lánh ý .

 

bảo mà, cả xa một chuyến như , thể mang quà về cho chứ!

 

Hai cũng ở ngoài sân quá lâu, nhanh mang đồ về phòng khách.

 

Trong phòng khách.

 

Lý Ngọc Mai đang khoa tay múa chân chuyện:

 

“Ối chao, mấy bà vợ sợ Niệm Niệm nhà đổi ý, ai nấy đều vội vàng đặt hàng đấy."

 

“Đặt hàng?"

 

Những đàn ông nhà họ Vu đồng thanh hỏi.

 

“Tất nhiên !"

 

Lý Ngọc Mai tự hào, chống nạnh đó.

 

“Ngọc Nhan Đan dễ lấy thế ?

 

Niệm Niệm nhà công thức, hái thu-ốc, còn viên thu-ốc nữa!

 

Việc nào mà chẳng tốn bao nhiêu tâm sức?

 

Bọn họ ăn ?!

 

Nằm mơ !

 

Tất nhiên là bắt bọn họ trả tiền chứ!"

 

“Thật trả tiền , đều dùng trứng gà, đồ đóng hộp và kẹo để đổi ạ."

 

An Niệm ghé sát tai Vu Lộ Viễn nhỏ giọng giải thích.

 

Vu Lộ Viễn :

 

“Sau sẽ cơ hội đổi lấy tiền thôi.

 

Chuyến Hải Thành , thấy bên đó bắt đầu kinh doanh ."

 

“Thật ạ?"

 

An Niệm ngạc nhiên ngẩng đầu.

 

“Ừ."

 

Vu Lộ Viễn gật đầu, nhỏ giọng giải thích với cô.

 

“Chỗ chúng hẻo lánh, nhiều chính sách truyền tới đây mất nhiều thời gian.

 

Hải Thành thì khác, từ năm 1960 nó bắt đầu thí điểm hợp tác với bên ngoài ( tư nhân kinh doanh, chỉ là bắt đầu thương mại quốc tế), độ nhạy cảm với chính sách của Hải Thành cao hơn chúng nhiều..."

 

An Niệm xong lời , đột nhiên nhếch môi, trêu chọc.

 

“Anh cả, hình như em khai phá thêm một năng lực kiếm tiền nữa đấy."

 

“Anh cả, cứ để em phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình .

 

Anh phụ trách xinh như hoa là ."

 

Vu Lộ Viễn:

 

“..."

 

An Niệm bịt miệng một lúc lâu, lén lút ghé sát tai , trêu ghẹo .

 

“Cho nên, cả , cái mặt của bảo vệ cho đấy nhé.

 

Không để thương , nếu vẻ của giảm sút, chắc em bằng lòng nuôi tiếp ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-105.html.]

Vu Lộ Viễn buồn cô, cảm thấy nếu cô đuôi thì lúc cái đuôi lưng chắc chắn vểnh cao lên .

 

“Nghịch ngợm."

 

An Niệm véo mũi một cái, trong lòng càng thêm vui vẻ, đắc ý lắc lư cái cổ.

 

Đầu Lý Ngọc Mai vẫn đang thao thao bất tuyệt.

 

“Niệm Niệm nhà thật giỏi giang, ha ha ha ha, bây giờ trong làng ai cũng ngưỡng mộ nhà hết!"

 

Chương 42 Vô hạn phong tình!

 

Trời dần tối, An Niệm trốn trong phòng đếm tiền.

 

Vu Lộ Viễn ở bên cạnh , cảm thấy cô giống như một chú chuột hamster, đáng yêu vô cùng.

 

“Anh cả, chuyến mang theo một trăm đồng, lúc về biến thành hai trăm ba mươi đồng.

 

Tiền tiết kiệm của chúng đang tăng trưởng dương đấy!"

 

An Niệm vui vẻ xếp tiền ngay ngắn, cho trong hộp.

 

Lúc đầu cô dùng phong bì để đựng, tiền càng ngày càng nhiều, phong bì căng phồng chịu nổi nên đổi sang hộp tre.

 

Chính là cái hộp mà Vu Lộ Viễn đan lâu ở phòng khách, lúc đầu đều đan cái gì.

 

Trông giống giỏ tre nhưng hình vuông, quai xách, ngược còn phối thêm một cái nắp, nắp và hộp nối với bằng mấy cái nút thắt bằng tre tinh xảo, đóng mở thuận tiện.

 

Mãi cho đến khi Vu Lộ Viễn tặng cái hộp cho An Niệm, biểu diễn cho cô xem một lượt, An Niệm mới đây là cái gì.

 

Ha ha ha, vốn dĩ Vu Lộ Viễn cho cô để đựng những thứ nhỏ nhặt như kẹp tóc.

 

An Niệm dùng nó để đựng tiền, cũng khéo léo.

 

Đóng nắp , An Niệm đặt cái hộp xuống gầm giường, đây chính là hòm vàng nhỏ của hai bọn họ.

 

“Niệm Niệm."

 

“Dạ?"

 

“Cái tặng em."

 

An Niệm ngẩng đầu lên, khóe mắt thoáng thấy một màu xanh đậm đà, màu sắc thiên về màu của mầm non mới nhú, dùng từ chính xác hơn để miêu tả màu sắc của nó thì là màu xanh dương (màu xanh lý).

 

Cô vội vàng thẳng :

 

“Đây là cái gì ạ?"

 

“Là phỉ thúy."

 

Vu Lộ Viễn mỉm đặt món đồ lòng bàn tay đang mở của cô.

 

“Anh thấy cái khi dạo phố ở Hải Thành, đối phương đang cần bán gấp, giá cao nên mua."

 

An Niệm nhớ sự chênh lệch trong lúc đếm tiền:

 

“Vậy nên ba mươi đồng thiếu hụt đó thực chất là mua quà cho em ạ?"

 

Trước đó cô cứ nghĩ đó là chi phí đường của cả.

 

“Ừ.

 

Nó tốn đúng ba mươi đồng."

 

Vu Lộ Viễn mỉm gật đầu.

 

Trái tim An Niệm khẽ nhói đau.

 

Đi xa chín ngày, cả đường tiết kiệm như , cuối cùng tiêu ba mươi đồng để mua quà cho cô, tấm lòng An Niệm cảm nhận .

 

“Cảm ơn cả."

 

Vành tai Vu Lộ Viễn đỏ:

 

“Thật ban đầu định điêu khắc nó thành một con thỏ, em xem hình dáng của nó xem, giống con thỏ ?

 

Đặc biệt là hai cái tai ở ."

 

An Niệm vốn cảm giác đó, theo hướng ngón tay vuốt ve qua, đúng là càng càng thấy giống.

 

“Thật ạ!

 

Ha ha ha, tai nó rủ xuống đúng ?"

 

“Ừ, giống con gấu bông của em."

 

An Niệm đầu con thỏ nhỏ đang đặt ở đầu giường lúc , càng tươi hơn.

 

“Cảm ơn cả, em thích lắm!"

 

“Nó bây giờ vẫn là thành phẩm ..."

 

An Niệm nâng khối phỉ thúy xanh nhỏ xíu áp ng-ực , mắt cong thành hình vầng trăng khuyết.

 

“Thế em thích lắm !

 

Vàng ... em cả là hẹn hò với em, nên mới nhịn mà lấy nó sớm..."

 

 

Loading...