Em trai em cũng coi như một con đường kiếm tiền ...”
Ánh mắt cô lấp lánh:
“Anh bố em sức khỏe đều , bao nhiêu năm nay, họ đều dựa vợ chồng trợ cấp...
bây giờ Bàn Nha ngày càng lớn , tiền trong nhà cũng ngày càng đủ dùng...
Em... lúc đó đầu óc em chập mạch, tại , cũng cảm thấy đây là một việc kinh doanh .
Cho nên, em mặc nhận chuyện ...”
Liễu Chính Huy đặt đũa xuống, biểu cảm nghiêm túc:
“Đồng chí Quý Tú Liên!
Em là ơn!
Đơn thu-ốc của An Niệm, nhà em dựa cái gì mà đem bán kiếm tiền?”
Dù những lời Quý Tú Liên ẩn ý đến , tô vẽ bóng bẩy đến nhường nào.
Liễu Chính Huy cũng chuỗi lợi ích trong đó!
Vợ của Liễu Chính Huy dùng đơn thu-ốc của , trị khỏi m-ụn mặt, còn lén lút bán đơn thu-ốc kiếm tiền!
Nói , thật mất mặt!
Liễu Chính Huy tức đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng:
“Liễu Chính Huy là thiếu cái mặc của em, là thiếu cái ăn của em?!
Em thể chuyện hạ đẳng như !”
Sắc mặt Quý Tú Liên trắng bệch, tay bóp đũa, các đốt ngón tay đều ẩn hiện vẻ trắng bệch.
Bàn Nha cảm nhận nhạy bén về cảm xúc của bố , đôi mắt tròn xoe tràn đầy nước mắt.
“Bố, bố đừng mắng nữa... ạ...”
“Biết ?!
Vậy đó em gì?!
Em xin An Niệm ?”
“Em...”
Môi Quý Tú Liên run rẩy.
Cô những xin , ngược còn hùng hồn bảo An Niệm giúp trị liệu cho Điền Miểu Miểu em trai cô cho hủy dung.
Ánh mắt Quý Tú Liên hoảng loạn:
“Anh Liễu, em thật sự lúc đó nữa... giống như ma quỷ ám ...”
Cô kể đầu đuôi những chuyện xảy đó một cách chi tiết.
Liễu Chính Huy tức đến mức đ-ập bàn dậy, chỉ tay cô mà nên lời, hồi lâu mới mắng miệng.
“Em bảo đối mặt với Vu Lộ Viễn thế nào đây?!
Cả nhà thừa dịp nhiệm vụ, hợp sức bắt nạt vợ ?!
Cái bản mặt già của còn cần nữa hả?!”
“Em em em... em sai , em thật sự sai ...
Anh Liễu, xin ...”
Quý Tú Liên ôm mặt hu hu nức nở,
“Em nếu , em chủ động với chứ?
Bây giờ em chính là nữa...”
Bàn Nha đang cầm thìa ăn cơm bỗng mũi khịt khịt, đột ngột xen miệng:
“Mẹ ơi, con ngửi thấy dì đang món gì ngon lắm ạ.”
Nói xong, cô bé cũng đợi Liễu Chính Huy và Quý Tú Liên phản ứng, tự tụt xuống ghế, “lạch bạch lạch bạch” chạy ngoài.
An Niệm đang xào hải sản, âm thanh nhà bên cạnh, cô thấy rõ mồn một.
Lúc Bàn Nha chạy qua, cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đặt xẻng nấu ăn xuống, mở cửa.
“Dì ạ!”
“Noãn Noãn!”
An Niệm cúi bế thốc Bàn Nha lên, cùng cô bé áp má mật một hồi.
“Dì ơi, Bàn Nha nhớ dì lắm ạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-185.html.]
Trong mắt An Niệm loé lên một tia dịu dàng:
“Dì cũng nhớ con.
Có ăn tôm khô ?
Dì mới xào xong đấy.”
“Có ạ!”
Bàn Nha vung bàn tay nhỏ bé, mắt sáng lấp lánh.
An Niệm bế cô bé bếp, từ trong đĩa gắp lên một con tôm, bóc lớp vỏ bên ngoài , đặt bàn tay nhỏ nhắn mập mạp của cô bé.
Bàn Nha ôm tôm khô, cúi đầu nhấm nháp một miếng, mắt sáng rực lên.
“Thơm lắm ạ!
Mặn mặn nữa ạ!”
An Niệm mỉm xoa xoa khuôn mặt mập mạp của cô bé:
“Con ăn thử , thịt cũng mềm nữa.”
“Vâng ạ!”
Bàn Nha ôm tôm khô ăn đến là vui vẻ.
Cô bé hiện tại vẫn là răng sữa, gặm đồ cần nhiều lực, cái đầu nhỏ cũng lắc lư theo.
An Niệm bế cô bé, đầu về phía cửa bếp.
Liễu Chính Huy và Quý Tú Liên đang song song ở đó.
Quý Tú Liên nở nụ lấy lòng với cô:
“Niệm Niệm, dây chuyền và vòng tay em nhờ bố chị xong , chị mang qua cho em đây.”
An Niệm ngẩn , mấy ngày nay xảy quá nhiều chuyện, chuyện dây chuyền đều cô quên mất tiêu.
“Cảm ơn chị Tú Liên.”
Quý Tú Liên thấy cô thì thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đưa hộp nhung qua.
“Em mở xem hết !
Có chỗ nào hài lòng, chị bảo bố chị sửa cho em!”
Liễu Chính Huy đặt những thứ xách trong tay lên tủ bếp, mỉm .
“Đợt chia khá nhiều đồ hộp đào vàng, Tú Liên và Bàn Nha đều thích ăn lắm, mang qua cho hai vợ chồng một ít.
Đồ hộp đào vàng để lâu, Tiểu đoàn trưởng Vu về vẫn thể ăn .”
“Không cần ạ, nhà em chỉ hai ăn hết nhiều thế , Tiểu đoàn trưởng Liễu, mang về ạ.”
An Niệm vội vàng tiến lên.
“Không , trong nhà nhiều lắm.”
Liễu Chính Huy né tránh tay cô, thuận thế đón lấy con gái về.
Bàn Nha nhà đúng là nặng trịch, thể để vợ của Tiểu đoàn trưởng Vu mệt .
Liễu Chính Huy danh từ lâu, Vu Lộ Viễn đối với vợ đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Thấy từ chối , An Niệm thầm thở dài một tiếng, hai vợ chồng họ thật lòng đến xin .
“Niệm Niệm, em xem bây giờ?
Hay là lát nữa mới xem?”
An Niệm đầu thấy dáng vẻ mong chờ của Quý Tú Liên, lòng bỗng mềm :
“Bây giờ xem luôn ạ.”
“Được!”
Quý Tú Liên vội vàng mở hộp nhung .
Bên trong hộp hai sợi dây chuyền, một sợi vòng tay!
Chất liệu bạc nguyên chất, màu sắc cực .
Một sợi dây chuyền khảm ngọc trai đen, phía viên ngọc trai là những đóa hoa lan ngọc tầng tầng lớp lớp tinh xảo, mang theo vẻ quý khí khó tả.
Sợi còn thì vô cùng giản dị, là sợi xích bạc hình 8 thuần túy, chỉ là phía viên ngọc trai trắng khảm thêm một miếng ngọc trắng nhỏ xíu, khiến cả sợi dây chuyền trở nên vô cùng dịu dàng.
Vòng tay dùng những mẩu bạc vụn theo quy tắc, nhỏ nhắn mảnh khảnh xâu thành một chuỗi, cuối cùng khảm viên ngọc trai trắng mặt dây chuyền , tự mang vẻ phong lưu.
Giống hệt bản vẽ thiết kế của An Niệm!