THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 242
Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:27:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“An Niệm khẽ vươn vai, điều chỉnh tư thế để cô tựa thoải mái hơn.”
“Cuốn sách mượn xem xong ?"
“Vâng ạ.
Em xem tận hai ."
Tiểu viện nhà họ Kiều xa Đại học Sư phạm Kinh thành.
Mấy ngày , Kiều Thi chẳng lục một tấm thẻ mượn sách, liền kéo An Niệm một chuyến, mượn về hai cuốn.
An Niệm gật đầu:
“Được, chị cùng em."
“Biết ngay là chị với em nhất mà!"
Kiều Thi nũng nịu lắc tay cô, trông vô cùng hớn hở.
Với tư cách là xem cờ, để thể xuất phát nhanh hơn, Kiều Thi đưa tay đẩy nhẹ một quân cờ bên phía An Niệm.
“Ông ngoại, ông thua nhé!"
Kiều Vĩnh Sinh cạn lời lườm con bé:
“Chỉ cháu là giỏi thôi!"
“Hì hì, dù thì trong ba chúng , ông là kém nhất!"
Kiều Thi chẳng hề sợ ông, còn mặt quỷ một tay kéo An Niệm dậy.
“Niệm Niệm, chúng ngay bây giờ ."
An Niệm dở dở .
Ván cờ đ-ánh một tiếng đồng hồ , vốn dĩ cô chỉ là đ-ánh chơi bồi sư phụ thôi, nào ngờ Kiều Thi chẳng nể mặt ông chút nào.
Kiều Vĩnh Sinh vuốt râu, thở dài:
“Con gái lớn thật khó giữ mà...
Thôi , , hai đứa tự ngoài chơi ."
Kiều Thi thè lưỡi, chột nên quyết định nịnh nọt ông một chút.
“Ông ngoại, lúc về bọn cháu sẽ mua lòng lợn hầm ở tiệm cơm quốc doanh cho ông!
Tay nghề của đầu bếp Khâu là đỉnh nhất đấy ạ!"
Kiều Vĩnh Sinh bật , con bé xem vẫn còn chút lương tâm.
“Đợi chị một lát, chị bộ quần áo."
An Niệm dậy về phòng.
Kiều Thi trong sân, thấy quả dưa hấu bên cạnh giếng nước, mắt liền sáng rực lên.
“Dưa hấu ở thế ạ?"
Kiều Vĩnh Sinh ngả , :
“Nhà họ Tiêu gửi sang đấy."
“Ồ, là Tiêu Cẩn Niên gửi tới ạ."
Kiều Thi quen , hễ thấy hai chữ nhà họ Tiêu là tự động hiện khuôn mặt của Tiêu Cẩn Niên.
Cô đưa tay vỗ nhẹ quả dưa, thấy tiếng kêu giòn giã, bất giác nuốt nước miếng.
“Quả dưa chắc chắn là ngọt lắm!
Ông ngoại!
Đợi bọn cháu về cùng ăn nhé!"
Kiều Vĩnh Sinh nhắm mắt , thèm để ý đến lời nhảm của cô.
Đại học Sư phạm Kinh thành.
“Niệm Niệm, chị mượn mấy cuốn sách mang về ?"
Kiều Thi khoác tay cô, dạo con đường rợp bóng cây của Đại học Sư phạm, đón làn gió buổi chiều, bước chân nhẹ nhàng.
An Niệm lắc đầu:
“Không cuốn nào chị thích cả."
Cô chỉ hứng thú với các loại sách y thuật, mà thư viện của Đại học Sư phạm đa phần là tản văn, thơ ca và tiểu thuyết, sách y mà An Niệm yêu thích.
“Chị thích cuốn Vây Thành ?
Em thấy cụ Tiền Chung Thư cực kỳ.
Trải nghiệm du học của Phương Hồng Tiệm hoang đường nực , sự do dự của trong lựa chọn hôn nhân cũng châm biếm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-242.html.]
Nhắc đến cuốn sách yêu thích, Kiều Thi bắt đầu thao thao bất tuyệt.
An Niệm Vây Thành, cô kể xong cốt truyện chính thì bật .
“Nhân vật chính Phương Hồng Tiệm quá nhiều thứ, thỏa mãn.
Chị thấy xứng đáng với bất kỳ phụ nữ nào trong sách cả, quá nông cạn."
Kiều Thi cô, hỏi:
“Còn chị thì , Niệm Niệm?
Chị kết hôn sớm như , liệu bao giờ ngoài 'thành' xem thử ?"
“Không .
Chị ở trong 'thành' thấy ."
An Niệm lắc đầu, “Trong thành, chị chồng yêu thương, cha thương xót."
“Vậy ?"
Kiều Thi mấy hiểu cách của cô.
Theo cô thấy, An Niệm chút cô đơn, mỗi khi Vu Lộ Viễn nhiệm vụ, chị chỉ thể ở nhà một .
Kiều Thi thấy Vu Lộ Viễn và An Niệm ở bên nhiều, thi thoảng thoáng thấy, hai bộ dường như cũng giữ cách, bao giờ quá mức mật.
Tuy nhiên, hình như các cặp vợ chồng ở Hoa Quốc đều như cả...
Khác với những câu chuyện tình yêu mà Kiều Thi trong sách, hề oanh oanh liệt liệt, chỉ bình lặng như nước.
Nhìn dáng vẻ dịu dàng của An Niệm, lòng Kiều Thi khẽ nhói đau, cô siết c.h.ặ.t cánh tay An Niệm hơn.
“Niệm Niệm, chị hạnh phúc ?"
An Niệm khựng một chút, lúc đây, hình như cô cũng mấy hạnh phúc...
Haizz, chẳng bây giờ Nguyên Nguyên đang ở nữa?
Cảm giác liên lạc thật tệ.
Giá mà đây là giới Tu chân thì .
An Niệm từng học cách chế tác bùa truyền tin, chỉ cần đủ linh lực, chỉ cần một ý nghĩ là cô thể liên lạc với Vu Lộ Viễn.
Thấy cô im lặng, Kiều Thi bặm môi, hỏi thêm nữa mà bắt đầu chuyển chủ đề.
“Ơ?
Niệm Niệm, đằng chuyện gì thế?
Hình như náo nhiệt lắm?"
Khi hai tiến gần mới phát hiện phía là bảng thông báo, bên dán kết quả kỳ thi giữa kỳ của sinh viên năm nhất.
“Oa!"
Mắt Kiều Thi sáng lên, “Nhanh nhanh, Niệm Niệm, chúng cũng chen xem thử!
Sinh viên Đại học Sư phạm Kinh thành chắc chắn thành tích lắm, để xem tổng điểm của họ lên tới bao nhiêu?"
An Niệm cô kéo chen đám đông, tới tận bên trong cùng.
Trên bảng thông báo màu đen dán một tờ giấy tuyên đỏ lớn, bên dùng b.út lông tên vô cùng ngay ngắn.
Chỉ mất vài giây, An Niệm lướt qua hết tờ giấy.
Rất dễ dàng, cô tìm thấy tên của An Thiến.
Đôi lông mày của An Niệm khẽ nhướn lên.
Tên của An Thiến mà ở góc bên , vị trí cuối cùng, điểm chỉ 102 điểm, thấp hơn áp ch.ót tận 200 điểm.
An Niệm đặt ngón tay lên môi, nén nụ đang chực trào.
Cô khá tò mò, trong bốn tháng ngắn ngủi , rốt cuộc An Thiến trải qua những gì mà thể tụt dốc t.h.ả.m hại đến mức .
An Niệm nhớ rõ, An Thiến từng là thủ khoa của huyện họ, điểm thi đại học cao tới 450 điểm (tổng điểm thi đại học là 500 điểm), từng các thí sinh cùng khóa ngưỡng mộ lâu.
“Niệm Niệm, chị kìa..."
Kiều Thi chỉ cái tên cuối cùng, giọng giấu nổi vẻ hóng hớt.
“Điểm của cuối cùng thấp quá mất."
An Niệm kịp trả lời, bên cạnh nhịn mà xen .
“Chứ còn gì nữa, mà lòi con mắt luôn!
Chẳng An Thiến là thủ khoa tỉnh Nam Giang ?
Trình độ tỉnh Nam Giang lẽ kém đến mức ..."