THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:27:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mạo danh thế?”
An Thiến ngờ là chuyện .
Lúc xem phim Hạnh Phúc Đến Vạn Gia của Triệu Lệ Dĩnh cô từng thấy tình tiết như , còn tưởng chỉ là hư cấu nghệ thuật thôi chứ.
Không ngờ cô cũng thể tận mắt chứng kiến ngoài đời thực?
An Thiến bỗng cảm giác như đang xem phim truyền hình phiên bản đời thực , dù điểm thi đại học của cô cũng là do cô tự thi đỗ, cây ngay sợ ch-ết .
Nghĩ , An Thiến bình tĩnh và yên tâm hơn, chủ động bước tiếp về phía .
Lưu Ngọc Hy cũng thở phào nhẹ nhõm, bên cạnh cô.
Văn phòng hiệu trưởng.
Trong văn phòng diện tích hề nhỏ chen chúc năm sáu vị lãnh đạo cấp phòng, nét mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm nghị, cảm nhận mức độ hóc b.úa của sự việc .
“Cốc cốc."
Nhạc Khải Minh hiệu bằng mắt cho , lên tiếng:
“Mời ."
“Thưa hiệu trưởng, em đưa bạn An Thiến tới ạ."
Lưu Ngọc Hy thấy bên trong đầy thì chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đẩy cửa văn phòng hiệu trưởng, dẫn An Thiến bước .
Nhạc Khải Minh khẽ gật đầu với cô, sang An Thiến:
“Em là An Thiến đúng ?"
“Dạ, em là An Thiến."
An Thiến căng thẳng vân vê ngón tay.
Không bảo chỉ hỏi thăm đơn giản thôi ?
Sao nhiều thế ?
“Em đừng căng thẳng."
Nhạc Khải Minh mỉm với cô, chỉ vị trí đối diện.
“Ngồi xuống ."
“Dạ, cảm ơn thầy ạ."
An Thiến bước nhỏ tới xuống.
Lưu Ngọc Hy thuận thế sang một bên.
Nhạc Khải Minh :
“An Thiến, mặt em một đề bài, em thử xem."
An Thiến sững :
“Hiệu trưởng?"
Nhạc Khải Minh ôn hòa, :
“Rất đơn giản thôi, độ khó giống hệt lúc thi đại học, kiến thức nâng cao .
Em là thủ khoa tỉnh Nam Giang, thầy tin là những câu hỏi khó em.
Cho em nửa tiếng chắc là đủ chứ?"
Đầu óc An Thiến “oàng" một cái, phản ứng thế nào.
Lưu Ngọc Hy thấy cô ngây thì chút sốt ruột nhắc nhở:
“An Thiến, xem đề bài ."
An Thiến đờ đẫn cúi đầu, cầm lấy tờ đề mặt.
Tờ đề mà là bản tay, qua là do các giáo sư trong trường tạm thời đề.
Đề bài cũng đơn thuần là đề Toán đề Ngữ văn như , mà là đề tổng hợp, tất cả các môn trộn lẫn .
Những câu hỏi bên , câu nào cũng cho An Thiến cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ!
Môi An Thiến dần dần tái nhợt.
Đề thi đại học khóa đầu tiên của Hoa Quốc, An Thiến qua vô , đáp án thể nhắm mắt mà .
Trong quá trình luyện đề lâu dài, thực chất cô cũng ấn tượng với một điểm kiến thức, cái gọi là “ sách trăm tự hiểu ý" là đạo lý cả.
, điều áp dụng cho môn Toán!
Môn Toán đấy!
Từng một câu danh ngôn:
“Con khi ép quá thì chuyện gì cũng , trừ môn Toán ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-245.html.]
Tờ đề quá chương trình, đều là kiến thức cấp hai cấp ba, nhưng cái thứ như Toán học , chỉ cần đổi kiểu đề một chút là công thức cũng biến đổi theo đồng bộ.
Chẳng xa, riêng công thức hàm lượng giác, chỉ cần biến đổi một chút là năm sáu loại !
An Thiến...
An Thiến nhớ nổi!
“Sao thế?"
Giọng của Nhạc Khải Minh vẫn ôn hòa như cũ, “Là quen dùng b.út máy ?
Vừa chỗ thầy còn một chiếc b.út bi, cô Lưu, cô đưa qua cho An Thiến ."
Lưu Ngọc Hy cũng cảm nhận điều bất thường, cô dám nhiều, vội vàng nhận lấy chiếc b.út bi nhét lòng bàn tay An Thiến.
“An Thiến, tranh thủ thời gian ."
An Thiến c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lòng vô cùng hoảng loạn, cô bỏ chạy nhưng dám, chỉ thể nắm c.h.ặ.t cây b.út bi, ép bình tĩnh để xem đề bài.
Câu hỏi lớn thứ nhất, hình học gian, ...
Câu hỏi lớn thứ hai, đường hồi quy, ...
Câu hỏi lớn thứ ba, phản ứng oxi hóa khử, ...
Ngón tay cô run rẩy, ngòi b.út bi chạm xuống tờ đề trắng tinh, để một chuỗi những chấm tròn méo mó.
Bầu khí trong văn phòng hiệu trưởng ngày càng trầm mặc, đè nén đến mức khiến nghẹt thở!
“Á!"
Trong cơn căng thẳng và sợ hãi tột độ, An Thiến thể chịu đựng thêm nữa, cô ôm c.h.ặ.t lấy tim .
“Đau quá!"
Các lãnh đạo trường và quản nhiệm mặt đều cô cho giật , Lưu Ngọc Hy ở gần cô nhất vội vàng đỡ lấy cô.
“An Thiến?
Em thế?"
“Em... em khó chịu quá..."
An Thiến nhắm mắt , con ngươi xoay chuyển nhanh ch.óng, hết cách !
Cô chỉ thể giả bệnh để lấp l-iếm chuyện ngày hôm nay qua .
Trên trán Nhạc Khải Minh nhíu những nếp nhăn sâu hoắm, ánh mắt ông dừng tờ đề trống trơn bàn, sang An Thiến sắc mặt tái nhợt, lòng nặng trĩu như đeo chì.
“Hiệu trưởng..."
Lưu Ngọc Hy sốt sắng hiệu trưởng, “Giờ tính ạ?"
Nhạc Khải Minh dậy:
“Đưa bạn An Thiến bệnh viện ."
An Thiến thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát !
thấy câu tiếp theo của Nhạc Khải Minh:
“An Thiến, khi khỏi bệnh em cần thi một nữa.
Nếu vẫn , chúng chỉ còn cách xử lý thôi học."
C-ơ th-ể An Thiến cứng đờ , tay bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay, dùng lực đến mức để bốn vết sẹo hình trăng khuyết.
Vài phút , trong phòng hiệu trưởng chỉ còn hiệu trưởng và mấy vị lãnh đạo trường trân trân.
“Thưa hiệu trưởng, chuyện cần báo cáo lên ạ?"
Nhạc Khải Minh chống tay xuống bàn việc, chút do dự:
“Có!
Ngoài , chúng còn tổ chức một kỳ thi đại học nội bộ trong trường một nữa!"
Mấy vị lãnh đạo trường thầm thở dài:
“Đã rõ ạ."
Khó khăn lắm mới giành việc khôi phục thi đại học, tại vẫn còn nhiều kẻ đục khoét nấp bên trong như ?
Thi đại học là để tuyển chọn nhân tài quốc gia cần, chứ để lót đường cho những kẻ !
Haizz, rốt cuộc liên lụy đến bao nhiêu nữa đây...
“Hửm?
Các trường đại học lớn ở Kinh thành định tổ chức một cuộc sát hạch nội bộ ?"
Lúc An Niệm tin , cô đang xử lý th-ảo d-ược trong sân nhỏ nhà họ Kiều.