THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:27:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong thông báo hề nhắc tới việc gian lận thi đại học mạo danh thế, nhưng kết quả xử lý ghi rõ.”

 

Trong danh sách những cái tên thôi học, cái tên An Thiến hiện lên mồn một.

 

An Niệm chỉ lướt qua dời tầm mắt , đối với An Thiến cô hề chủ tâm thực hiện hành động trả thù nào, kết cục của An Thiến là do cô tự tự chịu.

 

“Niệm Niệm?

 

Nhìn gì thế?"

 

Kiều Thi thắc mắc kéo nhẹ tay cô.

 

An Niệm lắc đầu:

 

“Không gì, thôi."

 

Việc trả sách diễn nhanh, hai vẫn như cũ đến tiệm cơm quốc doanh mua món lòng lợn hầm mà Kiều Vĩnh Sinh thích, thong thả bộ về tiểu viện nhà họ Kiều.

 

Vừa bước cửa, An Niệm nhận điểm đúng, bóng đang lưng về phía cô quá đỗi quen thuộc!

 

Giây phút , nhịp tim An Niệm kìm mà đ-ập nhanh hơn hẳn.

 

Kiều Vĩnh Sinh đối diện với cổng lớn, thấy sự đổi sắc mặt của An Niệm, ý trong mắt thoáng qua, ông thong thả nâng chén mặt lên uống một ngụm.

 

“Trung tá Vu, đón chắc cần đích một chuyến chứ?"

 

Chức trung tá trong hệ thống quân đội tuy quan lớn, cấp bậc hành chính, tương đương cấp khoa ở địa phương, khi chuyển ngành thậm chí còn hạ cấp sử dụng, nhưng tuyệt đối coi là lực lượng nòng cốt, vả ngoài quân hàm trung tá, Vu Lộ Viễn còn đảm nhiệm chức vụ tiểu đoàn trưởng.

 

Việc đón kiểu cần đích xuất hiện.

 

“Đón khác thì cần, nhưng đón thầy chắc chắn là cần ạ."

 

Giọng quen thuộc vang lên, An Niệm cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn , cô rảo bước nhanh về phía .

 

Chiếc túi vải treo vai tuột xuống cô cũng thèm để ý.

 

Kiều Thi đưa tay đóng cửa , ngạc nhiên thấy An Niệm nhào lên lưng đàn ông trong sân, mắt cô suýt chút nữa rơi ngoài!

 

Đây còn là An Niệm mà cô quen thế?!

 

Người bạn vốn luôn thong thả, việc điềm tĩnh, nết na hiền thục ?!

 

Vu Lộ Viễn sớm nhận thở của An Niệm, lúc cô nhào tới vững vàng đón lấy cô, ngước đầu .

 

“Niệm Niệm."

 

“Ừm."

 

An Niệm dấu vết mà dùng ch.óp mũi cọ nhẹ qua cổ , ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cảm thấy trái tim bình trở .

 

“Ngồi đây."

 

Vu Lộ Viễn nắm tay cô, để cô xuống cạnh .

 

An Niệm ngoan ngoãn xuống, nhịn :

 

“Anh về từ lúc nào thế?"

 

“Sáng nay tới Kinh thành."

 

Vu Lộ Viễn nỡ buông tay cô , nhưng mặt ngoài nên quá mật.

 

“Kiều lão em vắng nên trong sân đợi em."

 

“Vâng, em với Thi Thi qua Đại học Sư phạm.

 

Thư viện ở đó nhiều sách lắm, còn phân loại rõ ràng, em thích."

 

Vu Lộ Viễn :

 

“Vậy đưa em qua xem thử."

 

Thấy nắm bắt đúng trọng tâm câu của , nụ mặt An Niệm dứt :

 

“Dạ ."

 

Kiều Vĩnh Sinh ho một tiếng, giả vờ như cúi đầu uống , thấy sự mật của đôi vợ chồng trẻ đối diện.

 

“Niệm Niệm, con chuẩn một chút , chúng sắp xuất phát ."

 

Mắt An Niệm chợt sáng rực lên:

 

“Có nhiệm vụ ạ?"

 

Kiều Vĩnh Sinh khẽ gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-249.html.]

 

“Trung tá Vu chính là tới đón chúng đấy."

 

“Dạ!"

 

An Niệm gật đầu, “Nguyên Nguyên, đợi một lát, em lấy đồ."

 

“Không vội, cùng em."

 

Vu Lộ Viễn đặt chén xuống, dậy bước theo cô.

 

Đợi hai , Kiều Thi mới nhích m-ông gần phía ông ngoại một chút.

 

“Ông ngoại, Vu Lộ Viễn và Niệm Niệm tình cảm thế ạ?"

 

Kiều Vĩnh Sinh liếc con bé:

 

“Chứ còn nữa?"

 

Kiều Thi c.ắ.n môi :

 

“Cháu cứ tưởng họ tình cảm.

 

Nghe lúc đó Vu Lộ Viễn cưới em họ của Niệm Niệm cơ..."

 

Ở nông thôn, giữa một sinh viên và một cô gái mồ côi, ai sáng giá hơn thì hầu như chẳng cần so sánh.

 

Kiều Vĩnh Sinh thở dài:

 

“Thi Thi, chuyện tình cảm chỉ trong cuộc mới rõ, ngoài thấu, cũng cần thấu gì.

 

Khoảng thời gian cháu tiết lộ quá nhiều cho Tiêu Cẩn Niên ..."

 

Mặt Kiều Thi trắng bệch vài phần:

 

“Cháu cứ tưởng..."

 

Kiều Vĩnh Sinh nỡ thấy cháu ngoại buồn, liền đưa tay xoa xoa đầu con bé.

 

“Đừng để lòng hỏng việc."

 

Kiều Thi đờ đẫn ông ngoại, hóa những việc cô ông ngoại đều hết, thậm chí vì đứa cháu duy nhất , ông ngoại còn phá lệ ranh giới của , can thiệp quá nhiều.

 

Vào trong phòng, An Niệm chút lúng túng.

 

Cô và Vu Lộ Viễn một tháng trời gặp mặt, cảm giác xa lạ khó tránh khỏi nảy sinh giữa hai .

 

“Em thu xếp quần áo xong hết , để trong vali..."

 

Lời cô dứt thấy tiếng khóa “cạch" một cái, vòng eo Vu Lộ Viễn ôm lấy từ phía .

 

“Niệm Niệm, nhớ em lắm..."

 

Giọng trầm thấp đầy nam tính của đàn ông vang lên ngay bên tai, kèm theo đó là những nụ hôn âu yếm.

 

Chút lúng túng trong lòng ban nãy lập tức tan biến, còn tìm thấy dấu vết nào nữa.

 

An Niệm ôm lấy, đầu thì đôi môi đôi môi nóng bỏng chiếm lấy.

 

“Ưm..."

 

Hơi thở tước đoạt, cô chỉ thể ngửa đầu để đàn ông xâm chiếm môi lưỡi của .

 

Lúc đầu đau, vì lâu ngày gặp nên Vu Lộ Viễn kìm nén , hôn quá sâu, quá mãnh liệt.

 

An Niệm cảm thấy cuống lưỡi đau, nhưng cô cũng nỡ đẩy .

 

Trong lòng thở dốc khó khăn, làn da mịn màng ở cổ những ngón tay thô ráp đầy vết chai của vuốt ve, tạo nên từng đợt rùng .

 

Đôi chân An Niệm nhũn , Vu Lộ Viễn nhấc bổng lên ôm lấy eo.

 

“Hì..."

 

An Niệm lườm , cái gì mà ?

 

Vu Lộ Viễn từ từ dừng nụ hôn sâu , chỉ dùng môi ma sát nhẹ nhàng lên cánh môi và gò má cô, đầy lưu luyến.

 

“Được , em nữa.

 

Thực cũng ."

 

Hai cánh tay dùng lực, ép sát c-ơ th-ể hai với hơn.

 

An Niệm cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng da thịt , cũng thấy yết hầu lên xuống ngừng, liền đưa tay sờ sờ.

 

 

Loading...