“Thành công !
Thực sự thành công !"
“Ông Ông!
Chúc mừng ông!"
“Nước rốt cuộc cũng phẫu thuật can thiệp !"
“Bác sĩ An giỏi thật đấy!"
“ , trẻ tuổi thế mà thực lực như .
Cô là học trò của ai?"
Câu hỏi bất ngờ khiến ông Ông bừng tỉnh, ông nhớ cô gái bên trong thế mà là học trò của bậc thầy Đông y Kiều Vĩnh Sinh, tâm trạng phức tạp, đây đúng là một mầm non Tây y bao!
Nếu để ông gặp An Niệm sớm thì , ông nhất định sẽ nhận cô học trò đóng cửa của !
Sau tất cả tài nguyên đều dành cho cô, tất cả kỹ thuật đều truyền dạy hết giữ chút nào!
Có chuyện lén ông Ông một cái, nhỏ giọng :
“Bác sĩ An là học trò của ông Kiều ạ."
Người hỏi ngẩn :
“Ông Kiều?
Vị bên Đông y...
ông Kiều đó ?"
“Vâng."
“Không ngờ ông Kiều nghiên cứu sâu về Tây y như ."
“ , ông Kiều thật lợi hại!"
An Niệm kiểm tra dây dẫn một nữa, phát hiện vấn đề gì liền ngừng đạp tia, rút dây dẫn .
Đồng thời nhấn nút đối thoại:
“Ông Ông, cháu thành tất cả các bước kiểm tra.
Xin ông cho chỉ thị."
Ông Ông hồn, trong phòng phẫu thuật, mắt lóe lên tia , nhấn nút đối thoại.
“Bác sĩ An, vất vả cho cháu .
Bác chỉ thị gì thêm, cháu mau ngoài ."
“Vâng ạ."
An Niệm gọn gàng thành tất cả các thao tác thu dọn, đưa máy móc về trạng thái ban đầu mới bước những bước nhẹ nhàng ngoài.
“Để giúp em cởi."
Cô bước khỏi phòng phẫu thuật, Vu Lộ Viễn vẫn luôn canh ở cửa bước tới, nhanh ch.óng cởi bỏ bộ áo chì nặng tới mười lăm cân cô.
Cầm bộ áo chì nặng trịch tay, Vu Lộ Viễn chút xót xa.
“Bộ đồ nặng quá."
An Niệm ngẩng đầu rạng rỡ với :
“Thực em thể mặc mà, chỉ là sợ khác sợ thôi."
Cô là tu luyện, chút bức xạ đối với cô chẳng tác dụng gì, thậm chí còn cần cô dựng màng bảo vệ linh lực.
“Không , vẫn đề phòng bất trắc."
Vu Lộ Viễn nghiêm túc lắc đầu, “Anh sẽ ngăn cản em những việc em , nhưng Niệm Niệm, em nhất định đặt sự an của bản lên hàng đầu."
An Niệm vội vàng chỉnh đốn thái độ, hai chân vô thức khép học theo dáng vẻ của .
“Nguyên Nguyên, yên tâm , em mà, em còn cùng sống đến đầu bạc răng long cơ mà."
Mắt Vu Lộ Viễn lóe lên tia .
Trong thời gian ngắn ngủi hai chuyện, nhóm ông Ông từ phòng nhỏ bước .
“Bác sĩ An!
Chiếc máy dùng ?"
Có bác sĩ tính tình cấp thiết, đến tiếng đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-321.html.]
An Niệm và Vu Lộ Viễn họ.
An Niệm gật đầu:
“Dùng ạ."
Vu Lộ Viễn cầm áo chì:
“Anh cất áo chì ."
“Vâng."
An Niệm khẽ gật đầu.
Vu Lộ Viễn hiệu chào rời .
An Niệm ngay lập tức mười mấy bác sĩ vây quanh, trong lúc trò chuyện, cô cái uy của một dẫn đầu về học thuật.
Ông Ông chen góp vui, ngoài đám đông đầy vẻ an lòng.
Trong phòng bệnh.
“Bây giờ thể phẫu thuật ?"
Liêu Minh Yến khi tin vui đến mức suýt nhảy dựng lên từ giường bệnh.
“ , đồng chí Liêu, chuẩn một chút, quần áo sạch, chúng cần chuẩn vùng phẫu thuật ."
Chuẩn vùng phẫu thuật là sạch da xung quanh vị trí phẫu thuật, bao gồm cạo lông và các bước chuẩn khử trùng đó.
Ca phẫu thuật lấy viên đ-ạn , An Niệm chọn vị trí đ-âm kim là tĩnh mạch trung tâm xương đòn, cho nên một vùng da lớn từ cổ đến ng-ực ở phía xương đòn bên của Liêu Minh Yến đều cần chuẩn .
“Hôm nay ăn gì đúng ?"
Liêu Minh Yến gật đầu:
“ , đó bác sĩ An khả năng hôm nay thể xếp lịch phẫu thuật nên động thức ăn."
Tôn Kỳ Kỳ đang bên giường bệnh thoải mái xê dịch c-ơ th-ể một chút, hôm nay cô còn vì chuyện mà tức giận đấy, oán trách Liêu Minh Yến chịu ăn cơm cô nấu.
Rõ ràng cô cũng An Niệm về chuyện phẫu thuật, nhưng Tôn Kỳ Kỳ hề để tâm.
Làm phẫu thuật và ăn cơm cô nấu, Tôn Kỳ Kỳ cảm thấy việc quan trọng hơn.
Vị bác sĩ cầm bệnh án để ý đến sự đổi sắc mặt của Tôn Kỳ Kỳ, khi lời Liêu Minh Yến liền hài lòng gật đầu.
“Vậy , nếu gì bất ngờ thì hai tiếng nữa chúng thể bắt đầu phẫu thuật."
“Vâng!"
Liêu Minh Yến thể chờ đợi thêm nữa.
Hai tiếng, ấn định thời gian chỉ vì Liêu Minh Yến, mà phần lớn là để dành thời gian cho các bác sĩ khác kịp đến.
Dù đây cũng là ca phẫu thuật can thiệp đầu tiên của bệnh viện Quân y Tổng viện, dùng chiếc máy tiên tiến nhất thế giới hiện nay, tất cả những ai nhận tin tức đều hớt hải chạy đến.
An Niệm và Vu Lộ Viễn ăn tối xong, phòng phẫu thuật thì căn phòng quan sát bên ngoài chật ních , trong phòng phẫu thuật cũng bốn, năm “dũng sĩ" mặc sẵn áo chì.
Họ thà chịu bức xạ cũng tận mắt chứng kiến ca phẫu thuật .
Một, hai, ba... tới hơn ba mươi bác sĩ đang chen chúc ở đây.
Mắt An Niệm lóe lên tia , ngẩng đầu liếc Vu Lộ Viễn một cái.
Vu Lộ Viễn chút bất lực, thở dài :
“Em thắng ."
Trên đường họ đ-ánh cược một ván, An Niệm :
“Những đến xem chắc chắn vượt quá ba mươi .”
Vu Lộ Viễn :
“Nếu vượt quá ba mươi sẽ đáp ứng cô một nguyện vọng.”
“Em nguyện vọng gì?"
An Niệm tinh quái:
“Lát nữa sẽ thôi."
Cô bước những bước nhẹ nhàng phòng đồ.
Trên giá chỉ còn một bộ áo chì.
Hóa các bác sĩ xem phẫu thuật ở cách gần hơn, mà là đủ áo chì.
An Niệm , cầm bộ áo chì cuối cùng mặc , lúc cúi đầu cài cúc, cô thấy một ký hiệu quen thuộc.