THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:38:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hàn y?

 

Đó là cái gì ?”

 

Trong lòng An Niệm lướt qua thắc mắc .

 

Triệu Văn Hải mím môi lên tiếng:

 

“Công tước Ai Bỉ, Hàn y nguồn gốc từ Trung y của chúng , nhưng họ chỉ học lớp vỏ bên ngoài thôi!

 

Trung y của chúng bác đại tinh thâm, tuyệt đối là thứ họ thể sánh bằng!"

 

“Vậy ?"

 

Giọng điệu bình thản của Công tước Ai Bỉ rõ ràng là hề lọt tai lời của Triệu Văn Hải.

 

Triệu Văn Hải nghẹn lòng thôi, hạ thấp giọng với An Niệm:

 

“Bác sĩ An!

 

Cô nhất định giành thể diện cho Trung y chúng !"

 

An Niệm phì gật đầu.

 

Bác sĩ Triệu rõ ràng là bác sĩ Tây y mà, bây giờ còn kích động hơn cả ?

 

“Bác sĩ Triệu, cho ."

 

Triệu Văn Hải vội vàng mở hộp :

 

cho bao nhiêu?"

 

An Niệm :

 

“Lần điều trị đầu tiên thì cho cả hộp luôn ."

 

Triệu Văn Hải:

 

“..."

 

Một hộp đổ xuống, khi nấu sôi thì nước trong cái nồi nhỏ chắc sẽ trào hết mất thôi.

 

“Đổ ."

 

An Niệm thản nhiên chỉ tay cầm của nồi nấu sữa.

 

Triệu Văn Hải nghiến răng, giơ tay đổ cả hộp !

 

Người hầu bên cạnh vội vàng đưa tới một chiếc thìa nhỏ bằng bạc.

 

An Niệm cầm lấy thìa dìm hết lá xuống nước, đó đưa thìa cho Triệu Văn Hải.

 

“Bác sĩ Triệu, ông trông hộ một chút."

 

“Được."

 

Triệu Văn Hải cầm thìa khuấy lá trong nồi, mắt thì cứ theo bóng dáng An Niệm di chuyển.

 

Chỉ thấy cô lấy mấy miếng than củi đặt lên giá sắt đốt cháy.

 

Sau đó lấy một chiếc bình sứ nhỏ màu trắng, từ bên trong đổ một viên thu-ốc màu xanh nhạt, ngón tay khẽ vê nhẹ, viên thu-ốc liền nát thành bột, rơi đống than củi đỏ rực.

 

Không là ảo giác của Triệu Văn Hải , ông cảm thấy kể từ giây phút một mùi cỏ xanh thoang thoảng lan tỏa .

 

Ông thầm hít sâu một .

 

Hương bốn phía!

 

Triệu Văn Hải vội cúi đầu, lá trong nồi sôi sục!

 

Hơi nước nóng hổi bao bọc lấy hương , ngay lập tức quét sạch khắp cả phòng ngủ.

 

Đổng Uy sững sờ một lát, lập tức đóng cửa sổ , ngăn cho mùi hương thoát ngoài.

 

“Để một kẽ hở!"

 

An Niệm lên tiếng nhắc nhở.

 

“Được."

 

Mở toang cửa sổ thì dù gió cũng chắc trong phòng ngủ, nhưng khi cửa sổ chỉ còn để một kẽ hở nhỏ thì tốc độ gió sẽ ngay lập tức tăng lên.

 

Một luồng gió lẻn từ kẽ hở.

 

Luồng gió dường như là chất xúc tác nhất!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-360.html.]

Mùi hương cỏ xanh và hương nhanh ch.óng hòa quyện!

 

Thành công !

 

Ngón tay An Niệm khẽ cử động, tay trái lật , bất động thanh sắc thu viên ngọc phỉ thúy trong lòng bàn tay.

 

thúc động linh lực để đẩy nhanh quá trình phát tán của thu-ốc, cũng ngầm dẫn dắt phần tinh túy nhất c-ơ th-ể Công tước Ai Bỉ.

 

Sự chú ý của phần lớn đều đổ dồn giường bệnh, họ trố mắt Công tước Ai Bỉ ngọ nguậy, đó ngửa đầu nhắm mắt .

 

Ông dường như rơi giấc mơ ngọt ngào nhất , cứ thế hai chiếc gối mà ngáy khò khò.

 

Trong mắt Đổng Uy loé lên một sự thể tin nổi!

 

Ông là quản gia cận của Công tước Ai Bỉ, dĩ nhiên chất lượng giấc ngủ của Công tước tệ đến mức nào, mười mấy năm nay ông từng một giấc ngủ ngon, thường thì kèm theo mười mấy viên thu-ốc ngủ mới thể miễn cưỡng chợp mắt một lát.

 

Hơn nữa chất lượng giấc ngủ của ông cực kém, lúc ngủ sẽ nghiến răng, mê, run rẩy, thậm chí lộ vẻ đau đớn.

 

Tuyệt đối thể giống như lúc , mặt mang theo nụ nhàn nhạt.

 

Đổng Uy nín thở, rón rén di chuyển về phía giường.

 

Ông lấy những chiếc gối phía lưng Công tước , ngủ tư thế đúng, đợi Công tước tỉnh dậy chắc chắn sẽ đau lưng mỏi gối.

 

“Suỵt."

 

An Niệm cách đó vài mét hiệu im lặng cho ông .

 

Đổng Uy vội vàng dừng động tác.

 

Thanh niên nọ hề rời , tất cả những chuyện với biểu cảm phức tạp, nhưng cũng lời phát tiếng động.

 

Cả phòng ngủ cứ thế yên tĩnh suốt mười phút đồng hồ.

 

An Niệm bình thản giơ tay xem đồng hồ, thấy thời gian gần đủ liền tiến lên vỗ nhẹ Công tước Ai Bỉ.

 

“Công tước đại nhân, ngài nên thức dậy ."

 

“Hay là để cho..."

 

Đổng Uy lo lắng Công tước Ai Bỉ vốn tính khí khi thức dậy tệ sẽ nổi giận với An Niệm, bước vài bước tới giường, cúi đầu .

 

Không từ lúc nào Công tước Ai Bỉ mở mắt.

 

Trong mắt một chút vui nào?!

 

Rõ ràng là sự thoải mái và kinh ngạc.

 

“Bác sĩ An..."

 

“Bủm... bủm bủm..."

 

Chưa đợi Công tước Ai Bỉ dứt lời, bụng ông đột nhiên rung lên hai cái, theo đó là những tiếng xì liên tục.

 

An Niệm ở vị trí đầu giường, bình thản mỉm , cúi xuống Công tước Ai Bỉ.

 

“Công tước đại nhân, ngài hãy nhà vệ sinh một chuyến ."

 

..."

 

Công tước Ai Bỉ chút kích động, định gì đó đột nhiên liền ôm lấy bụng .

 

“William!

 

Nhanh nhanh nhanh!

 

Đỡ , vệ sinh!"

 

Đổng Uy vội vàng đỡ lấy ông .

 

Ngọn núi thịt nặng năm trăm cân của Công tước Ai Bỉ bình thường thể chịu đựng .

 

May mắn thanh niên nọ cũng chạy tới, theo còn hai vệ sĩ hình vạm vỡ.

 

Bốn , một trái một đỡ Công tước Ai Bỉ chậm rãi bước phòng vệ sinh bên cạnh.

 

An Niệm tới mở toang tất cả các cửa sổ, hầu cũng giúp bật điều hòa, mùi hương kỳ quái dần tan biến.

 

Lúc An Niệm mới buông lỏng ngũ quan của , đầu Triệu Văn Hải vẫn đang thẫn thờ, trong lòng thoáng hiện sự áy náy.

 

Lúc nãy cô quên nhắc nhở Triệu Văn Hải, mà Triệu Văn Hải đang ở vị trí cuối giường, là chịu trận đầu tiên.

 

“Bác sĩ Triệu, ông chứ?"

 

Triệu Văn Hải mùi thối cho choáng váng, nhưng sự chú ý của ông đặt mùi vị đó, nghề y nhiều năm, những thứ đáng sợ hơn ông cũng thấy qua, giờ chỉ là chuyện nhỏ thôi.

 

 

Loading...