THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 384

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:39:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông khổ:

 

“Bác sĩ An, ai cũng tâm thế như cô .

 

Vừa , cô còn quá trẻ, đợi đến khi cô bảy tám mươi tuổi, cũng sẽ bắt đầu theo đuổi sự trường thọ."

 

An Niệm nhạt:

 

“Có lẽ ..."

 

Bảy tám mươi tuổi?

 

Kiếp cô sống đến tận ba trăm tuổi đấy!

 

Trường sinh cô theo đuổi , thấy cũng chẳng ý nghĩa gì, chi bằng cùng Viễn Viễn nhà sống cho kiếp .

 

Nghĩ đến Vu Lộ Viễn, cô ngả đầu :

 

“Quản gia William, đừng quên mang chút đồ ăn cho lãnh đạo của chúng , đến giờ ăn tối ."

 

Viễn Viễn nhà cô thể để đói !

 

Đổng Uy vội vàng gật đầu:

 

“Cô yên tâm, mời họ đến sảnh nghỉ ngơi , các loại đồ ăn chuẩn sẵn sàng."

 

Hôm nay đến lâu đài đông, khi Công tước Ip bình phục tổ chức buổi tiệc với nhiều mục đích.

 

Để khoe khoang sức khỏe của , để định tiếng trong nội bộ gia tộc, để phô diễn với bên ngoài rằng gia tộc Ip vẫn hưng thịnh...

 

Nhiều mục đích chồng chéo, Công tước Ip phát thiệp mời rộng rãi, đến dự tiệc đông, gần như bao quát tầng lớp đỉnh cao của các ngành nghề ở nước M, các quan chức cao cấp của chính phủ cũng mặt, những chắc chắn tiếp đãi chu đáo.

 

An Niệm :

 

“Cũng đừng quên chuẩn chút đồ ăn cho , ăn bánh mì kẹp dăm bông!"

 

Mình cũng thể để đói!

 

Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất!

 

Màn phô trương của chủ nhân nhà Noel còn lớn hơn Công tước Ip đó, An Niệm ăn hết cả một cái bánh mì kẹp dăm bông mà vẫn đến lượt cô lên .

 

Cô liếc Công tước Ip:

 

“Thưa Công tước, chúng đến đây để góp mặt cho đủ ?"

 

Để chứng tỏ chủ nhân nhà Noel oai phong?

 

An Niệm quan sát , vẫn còn nhiều xếp hàng họ nữa, cảm giác như thời gian của đều đáng giá .

 

Công tước Ip áy náy , đưa ly sữa nhận cho cô.

 

“Uống chút sữa nhé?

 

Chồng cô mới gửi đấy, là món sữa mạch nha cô thích nhất."

 

Thời gian chờ đợi quá lâu, Vu Lộ Viễn lo lắng cho tình hình bên nên ghé qua một , nhưng chỉ nhân viên y tế mới phòng, chỉ thể đưa ly sữa mạch nha pha sẵn cho Đổng Uy, nhờ ông mang .

 

Cúi đầu ly nước, vẻ mất kiên nhẫn giữa lông mày An Niệm dần tan biến.

 

Cô đón lấy, nhấp một ngụm.

 

“Anh đến ?"

 

“Ừ, ba phút ."

 

Công tước Ip tò mò cô, “Người Hoa Quốc các cô kết hôn sớm ?

 

Trông cô như mới trưởng thành thôi."

 

An Niệm phóng tầm mắt cửa, chỉ thấy chật kín những tà áo trắng, ngoài chẳng thấy gì khác.

 

chút thất vọng, hững hờ trả lời.

 

“Chúng kết hôn khá sớm, nhưng trưởng thành lâu ."

 

Uống xong sữa, tâm trạng hơn nhiều, An Niệm quét mắt các bác sĩ y tá vẫn đang bận rộn bên giường bệnh, đưa tay che miệng ngáp một cái.

 

“Thưa Công tước, khi nào chúng thể rời ?"

 

Công tước Ip cũng chút bất đắc dĩ,

 

“Bác sĩ An, thực sự xin cô.

 

của gia tộc Noel ngoài can thiệp quá trình điều trị như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-384.html.]

 

Bởi vì ông ngất ngay tại buổi tiệc do tổ chức, lo xảy chuyện nên mới vội vàng gọi điện nhờ cô giúp đỡ."

 

Những bác sĩ khác mời đến cũng vì lý do tương tự.

 

Gia tộc Noel vô cùng đồ sộ, cạnh tranh nội bộ khốc liệt, thời điểm chủ nhân nhà Noel tuổi tác cao, cận kề c-ái ch-ết như hiện nay, càng giống như những con nhím, chỉ sợ khác nhúng tay , cảnh giác cực cao.

 

Điều tạo cục diện khó xử như hiện tại, vô nhân viên y tế gọi đến nhưng bộ đều chặn bên ngoài giường bệnh, chỉ tròn mắt .

 

“Không ."

 

An Niệm lười biếng xua tay, đôi mắt nheo , nụ giảm.

 

“Chỉ cần trả đủ phí mặt, đều thể phối hợp."

 

Được mát ăn bát vàng, cô cũng sẵn lòng.

 

Công tước Ip thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu.

 

“Bác sĩ An, điểm cô cứ yên tâm, phí khám bệnh sẽ thiếu.

 

sẽ chi trả cho cô theo đãi ngộ của bác sĩ hàng đầu nước M."

 

An Niệm chớp chớp mắt, thẳng kiêng dè:

 

“Là bao nhiêu ?"

 

Đổng Uy kịp thời khom , cung kính trả lời:

 

“Một khám bệnh là năm mươi nghìn đô la Mỹ, chi phí điều trị và vật tư y tế tính riêng."

 

Năm mươi nghìn?

 

An Niệm xao động trong một giây.

 

Năm mươi nghìn?!

 

Hơi thở của Triệu Văn Hải rối loạn trong chốc lát.

 

Công tước Ip hì hì tiếp:

 

“Bác sĩ An thì khác, y thuật của cô cao hơn họ, sẽ trả gấp đôi."

 

Giọng ông cao thấp, những gần đều thể thấy, từng một kín đáo liếc về phía .

 

An Niệm hài lòng cực kỳ:

 

“Rất ."

 

Một buổi tối chẳng gì mà kiếm một trăm nghìn.

 

là một vốn bốn lời!

 

là tư bản tiền thật đấy.

 

Họ đợi thêm mười lăm phút nữa trong phòng, những của gia tộc Noel bên giường vẫn chút động tĩnh gì.

 

Hành động nể mặt như khiến tính khí của Công tước Ip cũng bắt đầu nổi lên.

 

Ông tiến lên vài câu với một trong đó, đó vẻ mặt ôn hòa nhưng lời mấy lọt tai.

 

Họ hạ giọng cực thấp, xa như , chỉ An Niệm mới bắt tiếng.

 

“Thưa Công tước, tình trạng sức khỏe của cha là bí mật, nên công bố ngoài.

 

Chúng đội ngũ y tế chuyên nghiệp, những khác cần thiết tiếp cận."

 

Lông mày Công tước Ip nhíu , dù rộng lượng mập mạp đến mấy cũng bắt đầu thấy giận .

 

“Hose, cha đây như thế , ông cư xử ôn hòa thiện."

 

Người kế nhiệm nhà Noel ngoài năm mươi tuổi nhưng luôn cha đè nén tay - Hose Noel, lúc chút khó gần.

 

“Thưa Công tước, vốn dĩ đồng tình với quan điểm của cha .

 

Những thuộc đẳng cấp như chúng thể giữ sự bình đẳng với những kẻ khác?"

 

Ông kín đáo quét mắt An Niệm,

 

“Quốc gia của chúng những bác sĩ nhất, cũng tin tưởng họ.

 

Những khác thì cần ..."

 

Như thể nhịn nhịn, ông vẫn thốt tiếng lòng.

 

 

Loading...