THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-02 16:14:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Niệm Niệm, em đồng ý đăng ký kết hôn với ?

 

Sau khi về quân đội, đơn xin kết hôn..."

 

An Niệm sớm Lý Ngọc Mai phổ cập về sự khác biệt giữa tổ chức đám cưới và đăng ký kết hôn, cũng rằng tổ chức đám cưới chắc là kết hôn, xác định quan hệ vợ chồng, cô còn cần cùng Vu Lộ Viễn giấy đăng ký kết hôn.

 

Thực lòng mà , An Niệm vốn dĩ cảm giác thuộc về thế giới .

 

khi trọng sinh, cô thấy quá nhiều sự ấm áp.

 

Bất kể là từ ba cô, những vẫn yêu thương cô như ngọc như ngà ngay cả khi cô chẩn đoán là đứa ngốc khi còn nhỏ.

 

Hay là khi gả nhà họ Vu, cảm nhận ấm gia đình.

 

Những điều nhỏ nhặt dần dần tưới mát tâm hồn khô héo của cô.

 

Thế giới hơn tu chân giới nhiều, nơi đây an trật tự, nơi đây những con dịu dàng, nơi đây thức ăn ngon.

 

An Niệm thích ăn cơm do Lý Ngọc Mai nấu, cũng thích Vu Lộ Viễn xoa đầu đầy chiều chuộng.

 

Thấy cô mãi gì, lòng Vu Lộ Viễn càng thêm thấp thỏm.

 

“Niệm Niệm, em thích ?"

 

Đầu ngón tay lạnh ngắt, đặt lên mu bàn tay cô còn mang theo sự run rẩy, An Niệm bỗng thấy mềm lòng.

 

Cô ngước đầu, nghiêng mặt Vu Lộ Viễn, trong lòng thầm nghĩ:

 

“Còn thì ?

 

Vu Lộ Viễn, còn thích An Thiến ?

 

Anh thể phân biệt sự khác giữa em và An Thiến ?”

 

Nếu em và An Thiến cùng gặp nguy hiểm, do dự mà chọn cứu em ?

 

Những câu hỏi đọng trong lòng An Niệm, lòng tự trọng kỳ lạ khiến cô thể hỏi lời, cô chỉ mỉm mở miệng.

 

“Vậy còn thì ?

 

Anh Vu, thích em ?"

 

Mặt Vu Lộ Viễn đỏ bừng lên, trong mắt mang theo vẻ thẹn thùng nhàn nhạt.

 

“Ừ.

 

Niệm Niệm, thích em."

 

An Niệm trân trân, dường như từ mặt câu trả lời thực sự mà lòng , nhưng cô truy hỏi, chỉ “phụt" một tiếng một tiếng.

 

“Vậy thôi ạ.

 

Anh Vu, em cũng thích .

 

Sau khi về quân đội thì đơn xin kết hôn ạ."

 

Nói xong, cô cúi đầu xuống, nghiêm túc xoa bóp cho Vu Lộ Viễn.

 

Không hiểu khoảnh khắc , tim Vu Lộ Viễn đột nhiên thắt , dường như rơi hầm băng, sắc đỏ mặt cũng đột ngột rút sạch.

 

Anh cảm nhận chút tình cảm nào của cô dành cho qua câu đó, câu của cô giống như một lời dối, mang theo ý vị lệ thuộc rõ ràng.

 

Chẳng lẽ cô hề thích ?

 

Nửa tháng qua tận tâm tận lực chăm sóc chỉ là để báo ơn?

 

Vì nhà họ Vu cứu cô khỏi hố lửa nhà họ An, cô còn nơi nào để nên mới chọn gả cho ?

 

Mặt Vu Lộ Viễn trắng bệch, An Niệm đang cúi đầu , bước hấp thụ linh lực của cô tiến hành đến giai đoạn quan trọng nhất.

 

Cột sống là thành phần vô cùng quan trọng của con , một chút đổi nhỏ của nó cũng thể ảnh hưởng đến c-ơ th-ể.

 

Một đốt sống chỉ cần nhô ngoài một chút xíu thôi cũng thể khiến cảm thấy đau đớn.

 

Đoạn giữa cột sống của Vu Lộ Viễn khối năng lượng chèn ép, xương, dây thần kinh và khối năng lượng đạt một sự cân bằng tinh vi.

 

Bây giờ An Niệm loại bỏ khối năng lượng, tất yếu sẽ khiến xương và dây thần kinh sự đổi.

 

Những đổi liệu gây sự chú ý của Vu Lộ Viễn ?

 

An Niệm cũng dám bảo đảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-40.html.]

 

Cô nghĩ một lát, để bảo hiểm, vẫn cần gì đó.

 

“Anh cả."

 

“Ơi?"

 

An Niệm lấy từ trong túi áo một bọc nhân hạt dưa, mỉm đưa lên cao:

 

“Anh cả, ăn hạt dưa ?

 

Em bóc sẵn ..."

 

Đầu ngón tay Vu Lộ Viễn khẽ bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay, nén những suy nghĩ rối bời, khóe miệng cong lên gật đầu.

 

“Là đặc biệt bóc cho ?"

 

“Vâng ạ."

 

An Niệm nhón một hạt, đưa tới bên môi .

 

“Anh cả, nếm thử ."

 

nhân lúc sự chú ý của Vu Lộ Viễn phân tán để hấp thụ nốt tia năng lượng cuối cùng.

 

“Được."

 

Vu Lộ Viễn há miệng, ngậm lấy hạt nhân đó, đồng thời cũng ngậm lấy đầu ngón tay cô.

 

An Niệm sững sờ, đầu ngón tay vô thức cử động, chạm một sự mềm mại ấm nóng.

 

Dòng điện tê dại từ điểm tiếp xúc của hai đột ngột lan tỏa , tim An Niệm đ-ập “thình thịch", cảm thấy mặt bỗng chốc nóng bừng.

 

Cô...

 

Cô rõ ràng còn bắt đầu hấp thụ năng lượng mà!

 

Nghiến răng một cái, An Niệm vận chuyển linh lực, đem bộ năng lượng màu xanh lá chuẩn sẵn rót đoạn cột sống của Vu Lộ Viễn, đồng thời hấp thụ sạch khối năng lượng đang chèn ép .

 

“Ưm..."

 

Vu Lộ Viễn cảm thấy lưng một luồng mát lạnh chạy dọc theo cột sống xuống, quá thoải mái!

 

Khiến kìm mà rên khẽ một tiếng.

 

Bàn tay to đưa nắm lấy tay An Niệm, nhưng nỡ dùng lực, sợ cô đau.

 

Thế là tay hai chỉ dán c.h.ặ.t , bàn tay to bao bọc lấy bàn tay nhỏ, mang theo bầu khí mập mờ khó tả.

 

“Anh cả, ... còn ăn nữa ?"

 

Giọng nhỏ nhẹ mềm mại của An Niệm phá vỡ bầu khí mập mờ giữa hai .

 

Vu Lộ Viễn buông tay , đôi má ửng hồng của cô.

 

Niệm Niệm đối với cũng cảm giác, cô lẽ chỉ là còn thế nào là thích, thế nào là yêu.

 

Không cả, họ còn cả một đời dài, sẵn lòng dạy cô, cũng sẵn lòng trao cho cô.

 

Trong mắt Vu Lộ Viễn mang theo ý , gật đầu :

 

“Muốn."

 

An Niệm thở phào nhẹ nhõm, rút tay , nhặt chiếc khăn tay rơi mặt chăn lên, nhét hết tay .

 

“Cho cả tất đấy."

 

Vu Lộ Viễn:

 

“..."

 

Anh còn tưởng thể hưởng thụ sự chăm sóc đút ăn hạnh phúc thêm nữa chứ.

 

“Anh cả, hôm nay xoa bóp đến đây thôi ạ, em dọn dẹp đồ đạc về đây."

 

An Niệm nhảy xuống khỏi giường, xách túi vải đựng cặp l.ồ.ng tủ đầu giường lên.

 

“Được, em về đường chú ý an ."

 

Hiện tại trời vẫn còn sớm, bên ngoài vẫn còn sáng, nếu trì hoãn thêm nữa thì trời tối mất, Vu Lộ Viễn cũng dám giữ cô , trong lòng dù nỡ đến mấy cũng chỉ thể mỉm vẫy tay tiễn cô.

 

 

Loading...