THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:53:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

.

 

Bên đó chắc bắt đầu , bây giờ chúng qua đó là kịp thấy kết quả."

 

Trương Việt đồng hồ, ước lượng thời gian.

 

“Loại đ-á lớn trừ khi bề mặt thể xu hướng của thịt ngọc, nếu đều trực tiếp cắt đôi , cần dùng máy cắt lớn, cắt mỗi bên trái một nhát."

 

Lúc đầu An Niệm hiểu ông mô tả cắt mỗi bên trái một nhát là ý gì, đợi đến nhà bạt, thấy khối đ-á lớn hai chiếc xe nâng phía và phía nâng lên xoay vòng, cô mới hiểu .

 

Bánh răng máy cắt di chuyển sang trái , chiều sâu cắt sâu nhất cũng chỉ bằng đường kính của nó, sâu hơn nữa thì .

 

, khối đ-á sự phối hợp của xe nâng sẽ lật mặt, máy cắt cắt nữa.

 

Mỗi lật mặt, cắt gọt đều tốn nhiều thời gian, nhóm An Niệm gửi bao đ-á nguyên khối ở phòng bảo vệ mới qua, thời gian khéo.

 

“Chú Trương."

 

Trương Việt thâm niên cao ở xưởng ngọc thạch, hiện giờ là một lãnh đạo nhỏ, xung quanh thấy ông dẫn tới đều cung kính chào hỏi.

 

Trương Việt khẽ gật đầu, dẫn ba An Niệm trong cùng, dặn dò một câu.

 

“Bác sĩ An, các cháu đây xem nhé, đừng gần quá, an ."

 

“Vâng ạ."

 

Ba ngoan ngoãn ở vị trí ông chỉ.

 

Sau khi sắp xếp cho họ xong, Trương Việt liền tiến lên trò chuyện với những khác.

 

Trương Đồng chút hưng phấn, nắm lấy một cánh tay của An Niệm:

 

“Niệm Niệm, đây thấy giải thạch bao giờ ?

 

Đây là đầu tiên tớ thấy đấy."

 

“Tớ thấy , nhưng thấy khối nào lớn như thế ."

 

“Cậu xem thịt ngọc bên trong nó sẽ lớn nhường nào?"

 

An Niệm khẽ lắc đầu:

 

“Tớ cũng .

 

Tục ngữ câu thần tiên cũng khó đoán một tấc ngọc."

 

Vu Lộ Viễn cô, trong mắt thoáng hiện tia , năng lực của An Niệm.

 

Ánh mắt An Niệm chạm cũng mỉm theo.

 

Vu Lộ Viễn thấy biểu cảm của cô, lông mày khẽ nhướng lên, trầm giọng hỏi:

 

“Bên trong ?"

 

“Có.

 

chỗ cắt thì ."

 

Vu Lộ Viễn khẽ thở dài:

 

“Họ sẽ thất vọng ."

 

Cuộc trò chuyện giữa hai chỉ đối phương mới thấy, Trương Đồng gần họ nhất thấy hai mắt mày , khí mờ ám, mặt đỏ bừng lên vì hổ, vội vàng mắt chỗ khác.

 

“A, sắp mở !"

 

Lời Trương Đồng dứt, khối đ-á khổng lồ liền phát một tiếng “rắc", nứt đôi.

 

Ngay lập tức bụi bay mù mịt, đồng loạt bịt mũi miệng.

 

Hai chiếc xe nâng bên cạnh tiến lên đúng lúc, để khối đ-á đ-ập thẳng xuống đất, nhưng cũng phát tiếng va chạm kịch liệt, xe nâng lùi một đoạn dài mới vững.

 

Đợi khối đ-á yên mặt đất sự giúp đỡ của xe nâng, của xưởng ngọc thạch mới ùa tới.

 

An Niệm cũng theo lên phía .

 

“Ầy, trống ."

 

“Khối đ-á nguyên khối lớn thế mà bên trong chẳng gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-486.html.]

 

“Sao như ... vân trăn bên ngoài rõ ràng lắm mà, chúng cắt dọc theo vân ở chính giữa, kiểu gì cũng thịt ngọc chứ!"

 

“Phải đấy, cho dù thành mảng thì cũng một dải."

 

An Niệm kiễng chân lên, thấy một màu trắng xóa.

 

Trên mặt cắt phẳng của khối đ-á hề thấy một chút màu xanh nào, chất thịt cũng thô kệch, trông còn thô hơn cả đ-á bình thường, giống dáng vẻ nên của đ-á nguyên khối.

 

“Muốn lên ?"

 

Vu Lộ Viễn hỏi bên tai cô.

 

“Vâng, em chỉ xem một cái thôi."

 

An Niệm tính tò mò cao, dùng “linh lực" xem qua , bây giờ dùng chính đôi mắt của để kiểm chứng một chút.

 

thì sự chú ý của đều đổ dồn khối đ-á, nãy mấy nhảy thẳng lên khối đ-á, lúc đang cầm đèn pin soi kỹ mặt cắt.

 

An Niệm dứt lời, giây tiếp theo, eo cô bàn tay to lớn của Vu Lộ Viễn đỡ lấy.

 

Cánh tay cực kỳ khỏe, dùng lực nhấc lên nhấc bổng cô lên.

 

An Niệm giẫm chân lên mặt cắt của khối đ-á nguyên khối, bắt chước dáng vẻ của những khác, cúi đầu xuống.

 

Những bên cạnh thấy cô là gương mặt lạ, tò mò liếc một cái tiếp tục việc của , còn nhường sang một bên một chút, để gian rộng hơn cho An Niệm.

 

Trương Đồng thấy An Niệm nhấc lên, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhưng cô dám phiền Vu Lộ Viễn, chỉ thể cố gắng kiễng chân lên xem.

 

Vu Lộ Viễn bên cạnh khối đ-á, mắt rời An Niệm một giây nào, đề phòng cô cẩn thận bước hụt ngã xuống.

 

Mười mấy phút , đám cuối cùng cũng xem xong mặt cắt.

 

Trương Việt lau mồ hôi nóng trán, thở dài.

 

“Cắt tiếp xuống , cũng cần tìm vân đ-á nữa, trực tiếp cắt đôi nữa.

 

Sau khi cắt thành tám phần bằng , nếu vẫn tìm thấy thịt ngọc thì vứt khối đ-á bãi đ-á thải."

 

Lúc ông câu , An Niệm đang Vu Lộ Viễn bế xuống, bàn tay cô đặt vai Vu Lộ Viễn bất giác bấu nhẹ một cái.

 

“Sao em?"

 

An Niệm ghé sát tai :

 

“Anh Viễn, tí nữa chúng khu đ-á thải chờ sẵn..."

 

Vu Lộ Viễn nén :

 

“Cho dù là một phần tám thì hai đứa cũng khiêng nổi ."

 

“A..."

 

An Niệm ngẩn .

 

, khối đ-á lớn thế , cho dù là một phần tám thì trọng lượng của một phần tám cũng nặng tới mấy tấn cơ mà!

 

Hai vợ chồng cô khiêng ?!

 

“Không gian của em còn chỗ ?"

 

Không gian của An Niệm chỉ một trăm mét khối, kích thước là 10 x 3.3 x 3.3.

 

Hiện giờ bên trong bày nhiều kệ hàng, nhét thêm một phần tám khối đ-á khó khăn.

 

Khối đ-á khổng lồ nặng tới 30 tấn, dài rộng cao ước chừng 4 mét, 3 mét, 2.5 mét.

 

“Lát nữa em dọn dẹp kệ hàng bên trong..."

 

Cả khối đ-á thì khó, nhưng một phần tám chắc vấn đề gì.

 

mà...

 

An Niệm c.ắ.n môi , trong mắt thoáng hiện tia luyến tiếc:

 

“Anh Viễn, theo cách cắt mà chú Trương mô tả, bên trong hai khối đ-á thịt ngọc."

 

từ bỏ khối nào cả.

 

 

Loading...