“Vu Lộ Viễn cô mà thực sự thấy yêu thích vô cùng, nhịn mổ nhẹ mấy cái.”
“Được ?
Anh dùng quân hàm của đảm bảo, Vu Lộ Viễn đời chỉ thuộc về em!”
“Được ?
Được ?”
“Niệm Niệm, em gả cho nhé.”
Từng lời nhẹ nhàng mà kiên định lọt tai, đồng thời cũng lọt trong tim.
An Niệm đời , đời đều từng gặp đàn ông nào như thế.
Anh dịu dàng, đối xử với cô luôn chu đáo.
Không giống những bệnh nhân nam khác mà cô thấy ở bệnh viện, đối xử với vợ luôn hống hách, chỉ cần một chút ý là đ-ập phá nạt nộ.
Anh dũng cảm, bóng lưng xông biển lửa cao lớn mà kiên định.
Anh mạnh mẽ, chẳng đợi cô trả lời hôn tới tấp, còn hôn tận mấy .
mà, cô thực sự khá thích.
Khóe môi An Niệm để lộ nụ nhàn nhạt, nụ ngày càng lan rộng, cô hạ quyết tâm.
“Vâng!”
Vu Lộ Viễn thả lỏng những khối cơ bắp vốn đang căng cứng vì lo lắng, nụ mặt cũng rạng rỡ hơn.
“Vậy về đơn vị sẽ đơn xin!
Viết đơn xin kết hôn , đợi phê duyệt xong, chúng sẽ lấy giấy chứng nhận kết hôn.
Rồi sẽ đơn xin cho nhà theo quân đội!
Em cùng đến đơn vị nhé.”
“Đến đơn vị ạ?”
An Niệm ngập ngừng, “Phải rời xa ạ?”
Vu Lộ Viễn đời từng nghĩ tới, một ngày trở thành hòn đ-á ngáng đường giữa và vợ.
“Em rời xa ?”
“Vâng, ạ.”
An Niệm lắc đầu, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Mẹ nấu ăn ngon lắm.”
Vu Lộ Viễn:
“...”
“Anh cũng thể học!
Đảm bảo nấu ngon hơn .”
An Niệm:
“...”
Hoài nghi .
Vu Lộ Viễn cô đến chột , , đúng là so với .
Dù mười sáu tuổi quân đội, từ đó chỉ huấn luyện, huấn luyện và huấn luyện, huấn luyện xong là ăn luôn cơm căng tin, cơ hội rèn luyện trù nghệ.
Vu Lộ Viễn quyết định đợi khi trở về đơn vị, hễ thời gian là sẽ đến thăm hỏi ban hậu cần!
Nhất định luyện tay nghề cho thật !
Thật tinh thông!
Anh thầm nghiến răng, khi đạt thành tựu đó, vẫn nên ngoan ngoãn một chút!
Dù vợ cũng mới “dụ dỗ” !
Không tham công nôn nóng!
“Được , chúng cứ lấy giấy chứng nhận kết hôn .
Chuyện theo quân đội, tính tiếp.”
“Dạ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-53.html.]
An Niệm ngoan ngoãn gật đầu.
Được , Vu Lộ Viễn nhận , cô nhóc thì vẻ yếu đuối dịu dàng, thực chất trong lòng chủ kiến.
“Em thật là.”
Vu Lộ Viễn cưng chiều b.úng nhẹ lên mũi cô.
An Niệm điều chỉnh tư thế của , từ nghiêng bên mép giường chuyển thành quỳ giường, đối diện thẳng với Vu Lộ Viễn.
“Anh cả, chúng thể hôn thêm một cái nữa ?
Vừa nãy cảm giác đó khá thoải mái...”
Vu Lộ Viễn khẽ thành tiếng, ghé sát qua, một nữa hôn lấy cô.
Bên hai đang nồng nàn mật ngọt, phía bên đang ở đỉnh điểm của sự kinh hồn bạt vía.
——
Cửa trạm thu mua phế liệu.
Ngô Cẩm Diệu và An Thiến đang lén lút trốn trong căn nhà nát cách đó vài mét, chỉ dám thò đôi mắt quan sát đám khói cuồn cuộn phía .
“Thiến Thiến, lão già họ Triệu sẽ thực sự em đ-ánh ch-ết chứ?”
Sắc mặt Ngô Cẩm Diệu trắng bệch, thể vẫn còn run rẩy từng hồi, trôi qua gần hai tiếng đồng hồ , vẫn thể hồi phục nỗi sợ hãi lúc nãy.
Ba tiếng , và An Thiến lén lút trèo từ cửa trạm thu mua.
Bên trong trạm tối om và cũng yên tĩnh, phòng nghỉ bên cổng lớn tắt đèn, lão Triệu và cháu gái chắc là rời .
Họ ở trạm thu mua suốt ba ngày, đương nhiên nhà lão Triệu thông với trạm, chỉ ngăn cách bởi một cái sân nhỏ.
Tầm giờ , họ chắc là về nhà tự nấu cơm .
Lúc trời tối.
An Thiến tìm trong đống sách nửa ngày trời vẫn thấy gì, chân nến cầm tay vô tình đổ.
Ban đầu Ngô Cẩm Diệu nhanh ch.óng dập lửa, nhưng An Thiến với vẻ mặt lạ lùng ngăn .
Rồi giây tiếp theo, một nữa hành động của An Thiến dọa cho khiếp vía.
An Thiến mà ném những quyển sách đang cháy sang chỗ khác!
“An Thiến, em cái gì thế?!”
Giọng Ngô Cẩm Diệu run rẩy, sợ hãi thu .
Khuôn mặt An Thiến ánh lửa hiện lên thật vặn vẹo và quỷ dị:
“Nếu , thì đừng ai hòng !”
Chẳng chỉ là một quyển sách cổ thôi !
Đốt là xong chứ gì!
Suy nghĩ đó nảy , cả An Thiến liền thả lỏng!
Cô ha hả, bắt đầu phóng hỏa khắp nơi!
Ngọn lửa bốc lên nhanh, vượt xa dự tính của hai .
Lão Triệu ánh lửa và khói đặc thu hút, ông lão lao thẳng từ sân bên cạnh .
Lúc đó, An Thiến và Ngô Cẩm Diệu cách lão Triệu xa, nhưng phía là lửa lớn, phía là sân vườn tối om, tầm căn bản bao quát hết .
An Thiến nhặt hòn đ-á bên cạnh lên, đ-ập thẳng lão Triệu.
Lão Triệu ngã xuống.
Thực lực của An Thiến lớn, căn bản thể đ-ánh ch-ết , cô chỉ vô tình đ-ập trúng chỗ yếu hại nhất đầu, gây tình trạng hôn mê tạm thời.
Nếu An Niệm và Vu Lộ Viễn, nguyên nhân c-ái ch-ết cuối cùng của lão Triệu sẽ là do hít khói đặc mà ngạt thở mà ch-ết.
lúc đó, Ngô Cẩm Diệu căn bản kịp quan sát, chỉ hốt hoảng thụp xuống, đưa tay thăm dò thở của lão Triệu, phát hiện ông tắt thở, lập tức sợ đến mức bủn rủn chân tay.
“Chạy mau!”
An Thiến kéo một cái, lúc mới bừng tỉnh.
Hai nhanh ch.óng chạy từ cửa , nhưng chạy xa mà trốn căn nhà nát phía để quan sát động tĩnh bên .
Nhìn thấy ngọn lửa ngày càng lớn, mắt thấy sắp khống chế nữa, niềm vui sướng trong mắt An Thiến như sắp trào ngoài.
khi Ngô Cẩm Diệu câu “Em g-iết ” lúc nãy, An Thiến lập tức vui.