THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 542

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:56:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế nào?”

 

Thấy An Niệm buông tay , Diêu Tân mỉm hỏi.

 

An Niệm nhận lấy chiếc khăn tay từ Vu Lộ Viễn đưa tới để lau tay, về phía họ.

 

“Theo phán đoán của , tuổi xương của cô bé trong từ 26 đến 32 tuổi.”

 

Tuổi xương và tuổi thực của con nhất quán, những trẻ tuổi nhưng tuổi xương thể mòn như năm sáu mươi tuổi, cũng thể cụ già năm sáu mươi tuổi nhưng tuổi xương chỉ bốn mươi.

 

họ đều là trưởng thành, loại sai lớn ít khi xảy c-ơ th-ể trẻ nhỏ.

 

Chỉ dựa việc cô bé như mới tám tuổi mà tuổi xương từ 26 đến 32 tuổi, cô chắc chắn vấn đề!

 

“Quả nhiên là .”

 

Diêu Tân vẫy tay với cảnh vệ đang canh gác bên ngoài.

 

Anh cảnh vệ chạy bước nhỏ đến bên cạnh ông.

 

“Tiểu Ngô, đưa cô đến phòng thẩm vấn, nhốt vài tiếng .”

 

Tiểu Ngô lập tức gật đầu:

 

“Rõ, thưa Chính ủy.”

 

Đợi cô bé đưa , Diêu Tân mới nở nụ an ủi với An Niệm.

 

“Đồng chí An Niệm, hôm nay cháu lập công lớn .

 

Thân phận của cô chắc chắn đơn giản, đợi bên chú điều tra rõ ràng, nhất định sẽ trao huân chương công trạng cho cháu.”

 

“A, cái thì cần ạ, ha ha ha, chỉ cần giúp chú là cháu vui lắm .”

 

An Niệm hớn hở, vẻ mặt đầy sự đơn thuần lương thiện.

 

“Cháu đấy, đúng là trời sinh một cặp với Vu Lộ Viễn nhà cháu.

 

Cả hai đều một tấm lòng đỏ rực với quốc gia.”

 

“Chú quá khen ạ.”

 

An Niệm ngại ngùng cúi đầu .

 

“Chính ủy, Trung đoàn trưởng, cháu và An Niệm xin phép ạ?”

 

Vu Lộ Viễn đúng lúc lên tiếng.

 

Diêu Tân gật đầu:

 

“Hai đứa chơi , hôm nay náo nhiệt, chơi cho vui nhé.”

 

“Chúng cháu sẽ thế ạ.”

 

Vu Lộ Viễn đáp, nháy mắt với An Niệm, hai rời khỏi đình nghỉ mát.

 

——

 

“Ơ?

 

Vừa em giành hạng mấy nhỉ?”

 

Ra khỏi đình, An Niệm mới nhớ việc quan trọng !

 

“Tuy em kéo theo một , nhưng tốc độ chắc chắn chậm nha!”

 

Vu Lộ Viễn cô hỏi đến ngẩn , căn bản chú ý đến chi tiết .

 

An Niệm kéo chạy điên cuồng về phía bờ biển:

 

“Á á á, trận chung kết của em!”

 

Đợi khi hai họ chạy đến bờ biển, cũng vặn bắt đầu trận chung kết.

 

Phải là vận khí của An Niệm thực sự , sóng lớn đ-ánh tới, cuốn trôi ít ván gỗ nổi mặt biển dùng vạch xuất phát.

 

Không còn cách nào khác, đành cử bổ sung tạm thời, nên trì hoãn ít thời gian.

 

“An Niệm!”

 

“Có!”

 

An Niệm vung tay, ném chiếc áo khoác lên Vu Lộ Viễn, bản cô thì nhanh như thoắt, vài bước vọt tới bên cạnh phát lệnh nổ s-úng.

 

“An Niệm?”

 

An Niệm gật đầu mạnh:

 

“Là em!”

 

“Được, làn bơi năm!”

 

“Rõ!”

 

An Niệm nhận lấy biển của , chạy về phía làn bơi năm.

 

Trận chung kết xảy sự cố ngoài ý nào, cô nhanh ch.óng bơi đến đích, nhanh ch.óng về, mà giành thành tích hạng nhì !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-542.html.]

Người giành hạng nhất là một nàng dâu quân nhân nhà ở ven biển, từ khi bơi.

 

An Niệm cảm thấy thua cô , tâm phục khẩu phục.

 

Lúc về nhà, cô hớn hở ôm một chiếc phích nước màu đỏ, đây chính là giải thưởng lớn của hạng nhì.

 

“Vừa nhà đang thiếu một cái phích nước.”

 

Vu Lộ Viễn bên cạnh cô, thấy cô vui vẻ, cũng theo, gật đầu theo.

 

!”

 

Kỷ Tú Liên và chồng mỗi dắt một bên tay con gái, bóng dáng hai trẻ tuổi phía , trong mắt thoáng hiện tia .

 

“Tình cảm của tụi nhỏ thật.”

 

Liễu Chính Huy nghiêng đầu bà, ánh mắt dịu dàng:

 

“Tình cảm của chúng cũng .”

 

Bánh bao Kỷ Tú Liên dậy sớm hấp ăn sạch sẽ, còn là những chiếc hộp cơm rỗng, những hộp cơm xếp gọn gàng trong túi vải.

 

Túi vải đang Liễu Chính Huy xách trong tay.

 

——

 

Tiệm cắt tóc Mạn Đình.

 

Kiều Mạn Đình ở trong căn phòng bao tận cùng bên trong tầng hai, lo lắng xen lẫn kích động qua .

 

như mấy tiếng đồng hồ .

 

Không xuống, mà là yên, cô quá kích động.

 

“Qua ngày hôm nay, thể bước lên đỉnh cao cuộc đời!

 

Mình sẽ trở thành quý phu nhân khiến ngưỡng mộ nhất.

 

Những đàn bà thấp hèn chỉ thể ngước thôi...”

 

“Đặc biệt là An Niệm, cô dựa cái gì mà kiêu ngạo chứ?!

 

Chẳng qua cũng chỉ từ nông thôn lên thôi mà!”

 

“Biết sách thì gì giỏi giang?

 

Chả vẫn nghèo đến ch-ết, chỉ thể sống những ngày khổ cực ăn cám nuốt rau ở cái đất nước rách nát !”

 

càng nghĩ càng vui, hai tay xoắn xuýt một cách thần kinh.

 

“Cộc cộc cộc.”

 

Kiều Mạn Đình đang đến cao hứng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giật nảy .

 

“Chuyện gì?”

 

Giọng điệu của cô gắt, bên ngoài sợ hãi khựng một chút.

 

Kiều Mạn Đình thiếu kiên nhẫn quát lên:

 

“Nói mau!”

 

“Chị Mạn Đình, là đám ông chủ Triệu đến ...”

 

Kiều Mạn Đình nhíu mày, quanh bốn phía.

 

Phòng bao là địa bàn riêng của đám ông chủ Triệu, cũng là nơi trang trí nhất trong bộ tiệm Mạn Đình.

 

Đồng thời...

 

Nó cũng là nơi duy nhất mật đạo.

 

còn ở đây đợi Hề Hề.

 

Kế hoạch ban đầu của họ là rời từ mật đạo, sống thấy ch-ết thấy xác, cuối cùng kết luận là mất tích.

 

hiện tại, Kiều Mạn Đình còn đợi Hề Hề, thì đợi đám ông chủ Triệu .

 

“Sao bọn họ đột nhiên tới đây?”

 

Người ngoài cửa trả lời:

 

“Em , nhưng họ uống khá nhiều r-ượu, loạn ở tầng một .

 

Tụi em thực sự còn cách nào khác, đành ...”

 

“Phải cái gì hả, mỹ nhân nhỏ?

 

Để Triệu hôn một cái nào...”

 

“A!

 

Buông !

 

Ông gì?!”

 

Kiều Mạn Đình ở trong phòng bao, còn kịp lên tiếng, bên ngoài truyền đến tiếng hỗn loạn.

 

 

Loading...