“Bà liếc Khang Ngọc Khiết đang bốc hỏa, đảo mắt một vòng, nảy một kế.”
“Là ... nhưng lời của hai bên các em giống , cô cũng bên nào là thật nữa.
Để ảnh hưởng đến sự đoàn kết của ký túc xá các em, cuộc tranh chấp chỗ ngủ cứ giao cho vận mệnh quyết định ?”
Giảng viên Trương mặt mang theo vẻ ái ngại nhàn nhạt, một cách vẻ công bằng.
“Cô sẽ hai mảnh giấy, hai bạn An Niệm và Khang Ngọc Khiết bốc thăm ngẫu nhiên, bốc trúng chỗ nào thì chốt chỗ đó nhé?”
Đây điển hình là kiểu hòa giải nước đôi!
Chuyện đến nước , giảng viên Trương thể phát triển theo đúng những gì Khang Ngọc Khiết thiết lập đó.
Bà đề nghị bốc thăm, thực chất là giật phắt lấy 50% xác suất từ tay An Niệm.
“Các em ý kiến gì chứ?”
Bà mỉm bốn cô gái mặt tại đó.
Lý Dao Dao và Chu Hiểu Vân một cái, lên tiếng, quyền quyết định chuyện ở họ.
“Em An Niệm, em lên bốc nhé?”
Giảng viên Trương xong giấy, gấp nắm trong lòng bàn tay lắc lắc, đó xòe , đưa tới mặt An Niệm.
An Niệm vui.
Cô chút đắn đo, đầu tiên đến Thanh Hoa, đầu tiên gặp giảng viên hướng dẫn, theo lý thì nên nể mặt bà một chút.
trong lòng cô thấy khó chịu.
Quá uất ức!
Dựa cái gì chứ?!
Giảng viên Trương nhướn mày, thúc giục:
“Em An Niệm?”
An Niệm gì.
Giảng viên Trương thở dài thườn thượt, vẻ mặt như thể bất lực.
Trong lòng thì đang đắc ý, ngay mấy cô nhóc bây giờ chịu nổi chuyện mà.
“Vậy em Khang lên bốc nhé?”
Khang Ngọc Khiết hiểu ý tứ ám chỉ trong ánh mắt bà , liền lên.
“Được ạ!”
Cô đưa tay , tùy ý bốc một mảnh giấy.
Mở mặt .
Bên ghi rõ:
“Giường hai.”
Chính là chỗ ngủ cạnh cửa sổ!
Số một bốn sát tường, hai ba cạnh cửa sổ.
Cùng là cạnh cửa sổ, giường hai hơn giường ba vài phần, nó một nửa đầu giường sát bên cửa sổ, ánh sáng cực .
Giảng viên Trương cũng mở mảnh giấy còn , giấy ghi giường một.
Bà bất lực An Niệm:
“Em An Niệm, em xem, đây đều là mệnh.”
An Niệm đột nhiên lên, cô vốn dĩ xinh , ngũ quan tinh tế, làn da trắng nõn, lúc còn mang theo chút cảm giác lạnh lùng, khi lên đột nhiên thở rạng rỡ quyến r cả, là loại vẻ mà phụ nữ thấy cũng thẩn mất mấy giây.
Cười như , mấy trong ký túc xá đều ngẩn , đồng loạt về phía cô.
Đón lấy ánh mắt của , An Niệm thu nụ mặt, .
“Thật xin , giảng viên Trương, em giờ tin mệnh, càng đến cái 【 mệnh】 qua tay cô trò .
Vốn dĩ em mấy bận tâm về việc ngủ ở , nhưng vì giường hai là nhà trường ngẫu nhiên phân cho em, thì nó là của em !
Dù ai đến tình lý cũng ...
Giường hai, em đổi!”
“Em!”
Giảng viên Trương ngờ xương cốt cô cứng như , sự ôn hòa duy trì bấy lâu bỗng chốc tan vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-549.html.]
“Em An Niệm, em đừng gây rối vô lý!
Vốn dĩ nhãn tên của em dán ở giường một!
Cô là vì giữ chút thể diện cho em nên mới đề nghị các em bốc thăm công bằng!”
Ý tứ trong lời là, đừng điều!
“Sự thật vẫn là sự thật.
Em tin là một ngôi trường lớn như Thanh Hoa, việc gì cũng quy củ, ngoài việc dán nhãn tên sinh viên lên giường, chắc chắn còn hồ sơ lưu trữ khi phân bổ.”
Tư duy của An Niệm mạch lạc, trực tiếp đ-âm thủng chuỗi bằng chứng mà giảng viên Trương cố tình lấp l-iếm đó.
“Nếu các cô lớn chuyện, chúng cứ trực tiếp tìm lãnh đạo nhà trường .”
Vừa cô nâng tầm sự việc lên cấp lãnh đạo, trong mắt giảng viên Trương loé lên một tia hoảng loạn, lòng bàn tay nắm mảnh giấy bốc thăm rịn mồ hôi.
Khang Ngọc Khiết cũng hoảng , vội vàng đầu bà .
Giảng viên Trương nhanh ch.óng bình tĩnh :
“Em An Niệm, cảm ơn em nhắc nhở cô.
Em cô cũng quên mất là việc phân bổ ký túc xá của trường lưu hồ sơ đấy!
Cô tìm một chút , tìm thấy sẽ chuyện với em.”
Nói xong, bà còn bình tĩnh dặn dò Lý Dao Dao và Chu Hiểu Vân, bảo họ giúp An Niệm giặt sạch ga giường vỏ chăn, đó mới rời khỏi phòng 303.
“Giảng viên...”
Khang Ngọc Khiết lườm An Niệm một cái, bước chân vội vã theo .
Đợi họ , Lý Dao Dao lúc mới thắc mắc lên tiếng.
“Cái giảng viên Trương rốt cuộc là ý gì ?”
Chu Hiểu Vân mím môi, thấp giọng :
“Tớ cảm thấy cô và Khang Ngọc Khiết là cùng một phe...”
“Hiểu Vân nhạy bén đấy.”
An Niệm cô với ánh mắt tán thưởng.
Chu Hiểu Vân thẹn thùng mím môi, khóe miệng lộ độ cong nhỏ xíu.
Lý Dao Dao nghĩ :
“Thôi, lười nghĩ nhiều như gì.
Niệm Niệm, tớ đưa bể giặt nhé.”
An Niệm mỉm gật đầu:
“Được.”
Đi theo hai họ, An Niệm thấy bể giặt, đó là cấu hình xếp thành hàng, vòi nước ở giữa, xếp theo hình chữ “phi” (非), hai chữ “phi” chính là bốn hàng bể giặt, diện tích chiếm dụng lớn nhưng thể chứa tám mươi cùng giặt quần áo một lúc.
“Có tiện ?
Tớ thích thiết kế , khi về nhà nhất định bảo bố tớ cũng một cái.”
Lý Dao Dao vui vẻ.
“So với bể giặt, tớ vẫn thích máy giặt hơn.”
An Niệm tự tay giặt quần áo chút nào.
Quần áo nhà họ, những món đồ lớn đều là Nguyên Nguyên giặt, đồ nhỏ thì cô tiện tay vò một chút là xong.
Nói chung là vô cùng nhớ cái máy giặt thấy ở nước M, thực sự dễ dùng.
Mức độ tưởng niệm ngang ngửa với máy sấy tóc.
Đợi khi điều kiện, An Niệm chắc chắn sẽ trang đầy đủ hết!
“Máy giặt ?
Tớ chỉ mới thấy trong đài thôi, Niệm Niệm, thấy qua ?”
Chu Hiểu Vân tò mò.
An Niệm gật đầu:
“Thấy , dễ dùng!
Chỉ là trong nước hiện tại còn mua .”