THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 588

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:58:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiều Thi thấy cuộc đối thoại:

 

“..."

 

“Vậy , tớ vẫn nên bỏ một trăm tệ mua khối đ-á thôi."

 

“Được."

 

An Niệm mỉm gật đầu, sợ cô sẽ thực sự nghiện.

 

“Thi Thi, hứa với tớ, khi hiểu thấu đáo các kiến thức cơ bản về đ-á thô, ít nhất mười cuốn sách chuyên ngành liên quan đến địa chất, thì đừng bỏ quá một nghìn tệ để đ-ánh cược đ-á."

 

Kiều Thi , “phụt" một tiếng thành tiếng.

 

“Niệm Niệm, yên tâm .

 

Tớ sẽ dễ dàng dấn những thứ tớ hiểu .

 

Hôm nay cũng chỉ là bỏ chút tiền chơi cho thôi."

 

Cô cúi bưng khối đ-á thô trúng lên, nháy mắt với An Niệm.

 

“Bất kể khối đ-á mở phỉ thúy , nó đều là khối đ-á thô đầu tiên tớ mua trong năm nay, cũng là khối cuối cùng."

 

“Cũng đúng, tính cách của chính là như ."

 

An Niệm yên tâm hẳn.

 

“Đi thôi, chúng giải đ-á."

 

Kiều Thi dùng sức gật đầu:

 

“Được!"

 

“Viễn Viễn, giúp cầm một lát."

 

Vu Lộ Viễn gật đầu:

 

“Được."

 

Kiều Thi vội vàng né tránh:

 

“Không cần cần!

 

Tự em bưng là !

 

Đây là bảo bối của em đấy."

 

An Niệm vẻ mặt cường điệu của cô cho buồn :

 

“Nếu B-éo ở đây, cũng ?"

 

“Đương nhiên !

 

Anh B-éo so với bảo bối của tớ."

 

“Ha ha ha ha, B-éo chắc ngất trong nhà vệ sinh mất."

 

Cửa hàng của ông chủ Lưu hiện tại thực sự là đông như trẩy hội, sư phụ giải đ-á ở cửa từ một ban đầu tăng lên thành ba , hiệu suất cao hơn nhiều.

 

“Cô bé ơi!

 

Các cháu giải đ-á ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-588.html.]

 

Mau mau mau, qua bên !"

 

Chú trung niên từng chuyện với họ thấy họ vẫy tay gọi.

 

Lão Vương cạnh ông ánh mắt thoáng d.a.o động, trong lòng cũng khối đ-á mới chọn của họ liệu , lặng lẽ gì nữa.

 

“Chú ơi.

 

Đ-á thô của hai chú mở thế nào ?"

 

An Niệm sải bước tới bên cạnh họ, cúi đầu những mảnh vụn mặt đất.

 

Chú trung niên nhún vai:

 

“Chú mua, lão Vương mua hai khối, đều cắt sụp hết ."

 

Lão Vương bên cạnh khóe mắt giật giật, cố chấp :

 

“Cắt sụp là chuyện bình thường ?

 

Mười khối mà một khối là xác suất vô cùng cao ."

 

“Phải , cái miệng của thật là!

 

lão Vương đây cũng từng cắt miếng phỉ thúy loại băng to bằng quả bóng rổ , giá trị của miếng đó đủ bù đắp chi phí cho mấy năm của ông ."

 

“Đương nhiên, đ-ánh cược đ-á là kiểm soát chi phí kỹ đấy."

 

Rõ ràng miếng phỉ thúy loại băng mà chú trung niên nhắc tới là tác phẩm đắc ý của lão Vương, cả ông hớn hở hẳn lên.

 

An Niệm thấy buồn :

 

“Chú Vương, chú chỉ mua đ-á trong một trăm tệ thôi ạ?"

 

.

 

giỏi lấy nhỏ thắng lớn."

 

Lão Vương chuyện vẫn còn chút gượng gạo, khối đ-á lầm Vu Lộ Viễn mua tặng đối tượng, chớp mắt khối đ-á đó mở phỉ thúy, chẳng khác nào đang tát mặt ông một cái đau điếng.

 

“Lấy nhỏ thắng lớn...

 

Chú thật lý trí."

 

An Niệm giơ ngón tay cái với ông .

 

Lão Vương lập tức đến mức mặt đầy nếp nhăn:

 

“Quá khen quá khen.

 

Hai cháu cứ đợi ở đây một lát, sư phụ cắt xong của là sẽ cắt đ-á của hai cháu ngay."

 

“Không ạ, bọn cháu xếp hàng là ."

 

An Niệm mỉm xua tay.

 

“Ái chà, cô bé ơi, cháu đừng khách sáo, các cháu cứ cắt !

 

Ha ha ha, chúng đều đang tò mò lắm đây."

 

Những đang ôm đ-á xếp hàng chờ cắt cũng rộ lên, đều để tâm việc chen hàng.

 

 

Loading...