THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 593

Cập nhật lúc: 2026-04-02 18:01:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Niệm Niệm, nhớ việc trang trí cửa hàng của chị Tú Liên, em tham gia thiết kế?"

 

Vu Lộ Viễn đột nhiên lên tiếng hỏi.

 

An Niệm khẽ gật đầu:

 

“Có ạ."

 

“Nếu là để gây dựng thương hiệu Ngữ Thi, thấy thể thống nhất phong cách thiết kế của các cửa hàng.

 

Tìm chuyên nghiệp thiết kế vài phương án trang trí, tổng thể giữ sự nhất quán với các yếu tố hiện của Ngữ Thi.

 

Mỗi đến lấy hàng mở tiệm đều đảm bảo việc trang trí cửa hàng của trong những phương án mà các em cung cấp, như thể giữ sự nhất quán tối đa của các cửa hàng, giúp khách hàng đây là quần áo Ngữ Thi."

 

Lời dứt, ba mặt đều ném cái sùng bái về phía .

 

“Lợi hại quá Viễn!

 

Sao nghĩ ý tưởng như ?"

 

Tiền Đông Lai kinh ngạc vui mừng rộ lên:

 

“Tới tới tới, chúng chạm một cái!"

 

Vu Lộ Viễn chạm ly với :

 

“Vì là quân nhân, trong bộ đội coi trọng nhất là tính nhất quán, nên dễ dàng nghĩ điểm thôi."

 

“Ha ha ha, cũng do giỏi đúc kết chứ."

 

Một bữa cơm, phương hướng phát triển tiếp theo của Ngữ Thi định đoạt, cũng đặt nền móng cho việc Ngữ Thi trở thành một trong mười thương hiệu quần áo nữ hàng đầu Hoa Quốc.

 

Trong một năm tiếp theo, tốc độ mở rộng của Ngữ Thi vượt xa trí tưởng tượng của , cái tên vốn vô danh đến từ Thâm Quyến bắt đầu sâu lòng , trở thành thương hiệu quốc dân mà những phụ nữ chút tiền đều sẽ mua một bộ.

 

Tất nhiên, đó là chuyện , lúc An Niệm và Vu Lộ Viễn vẫn Ngữ Thi sẽ mang cho họ khối tài sản khổng lồ như thế nào.

 

Họ tranh thủ ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ của Vu Lộ Viễn, từ sáng sớm tạm biệt hai Kiều Thi, kéo vali bước lên xe buýt.

 

Hai từ chối đề nghị đưa họ sân bay của Tiền Đông Lai, xe buýt chỉ hai trạm là xuống xe.

 

Tìm một góc hẻo lánh, vali An Niệm thu gian.

 

“Niệm Niệm, hẹn với ông chủ Lưu , trực tiếp đến kho của ông chọn."

 

Hôm qua Vu Lộ Viễn riêng một chuyến đến thị trường ngọc đ-á, tìm ông chủ Lưu, xẻ khối ngọc đầu tiên cho họ lúc đó.

 

Chọn ông chủ Lưu, nguyên nhân lớn nhất là An Niệm ấn tượng khá về ông , là một thương nhân “dừng đúng lúc", thể giữ vững sơ tâm, trong cái ngành c-ờ b-ạc đ-á dễ khiến vẫn chỉ kiếm lợi nhuận thể kiếm.

 

Những ông chủ khác ở thị trường ngọc đ-á lưng ông , nhạo ông , nhưng ông chủ Lưu vẫn luôn thản nhiên tự tại.

 

Tất nhiên, còn một nguyên nhân lớn hơn nữa, đó là ông chủ Lưu sở hữu cái kho lớn nhất thị trường ngọc đ-á, vì nửa năm gần đây kinh doanh sụt giảm nên lượng tồn kho cực lớn, thể đáp ứng nhu cầu của An Niệm.

 

“Vâng."

 

An Niệm vịn tay , lên một chiếc xe ba gác.

 

Ở Thâm Quyến nhiều nhất là xe ba gác, cơ bản trong vòng năm cây đều đến , gặp bác tài kinh nghiệm đầy còn thể dẫn khách đường tắt, rút ngắn cách.

 

Nửa giờ , hai gặp ông chủ Lưu.

 

Tháng bảy nhiệt độ cao, ông chủ Lưu bên lề đường đợi khá lâu, trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn, thấy họ liền lập tức đón tiếp.

 

“Tới tới tới, uống chút nước ."

 

Ông đưa cho mỗi một chai nước, đợi họ vặn nắp uống một ngụm, lúc mới .

 

“Hai vị xem loại đ-á nào?

 

Chỗ còn đ-á Hòa Điền và đ-á thô Mạc Tây Sa của hầm cũ nữa."

 

“Chỉ xem đ-á thô phỉ thúy thôi."

 

An Niệm hứng thú với những loại khác:

 

đặc biệt thích phỉ thúy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-593.html.]

 

Ông chủ Lưu liên tục gật đầu:

 

“Được , dẫn xem phỉ thúy."

 

Trước ông tốn bao công sức tiếp đãi đám Trần Cẩm Vinh, ngờ cả đám đó mà chỉ mua một viên đ-á thô, khi đ-á xẻ hỏng thì đầu bỏ chạy luôn, thậm chí còn tung tin đồn trong thị trường là chất lượng đ-á thô của ông quá thấp.

 

Việc ông chủ Lưu tức đến nghẹn họng!

 

Cái kiểu các đ-ánh cược đ-á chỉ thắng, thua ?!

 

Tưởng là thần tiên chắc?!

 

Sớm kết cục như , ông chủ Lưu tuyệt đối bao giờ cung kính lao lên nịnh bợ mấy Trần Cẩm Vinh.

 

Ông nghĩ, hy vọng hai vị khách hôm nay đừng kỳ quặc như đám Trần Cẩm Vinh.

 

họ đến thứ ba , thành ý chắc chắn là đủ hơn Trần Cẩm Vinh!

 

Ông chủ Lưu tự cổ vũ bản trong lòng.

 

Nếu hôm nay thể mối ăn lớn, năm nay ông sẽ lỗ .

 

Trong kho chất cả mấy chục vạn tiền hàng cơ mà.

 

“Để mở cửa, hai dịch một chút, bụi lắm."

 

Ông nhắc nhở một câu, lấy chìa khóa mở cửa kho.

 

“Rào!"

 

Một luồng ánh sáng mặt trời từ khe cửa chiếu trong, thứ đầu tiên An Niệm thấy chính là viên đ-á lớn nhất trong đống đ-á thô chất cao như núi .

 

Không, một viên!

 

Nó giống như một ngọn núi nhỏ !

 

“Hề hề, mỗi vị khách kho của đều sẽ thấy nó đầu tiên."

 

Trong lòng ông chủ Lưu đắc ý.

 

“Viên đ-á thô đặt tên cho nó là Thái Sơn, hình dáng của nó giống núi Thái Sơn."

 

An Niệm ông lẩm bẩm bên tai, chân từng bước đến mặt “Thái Sơn", vươn tay sờ sờ.

 

Từ xa, cô cảm nhận năng lượng tỏa từ khối đ-á.

 

Thể tích của khối Thái Sơn thể sánh ngang với khối khổng lồ cô thấy ở Vân Thành năm ngoái, thậm chí về chiều cao còn vượt qua nó.

 

Năng lượng ẩn chứa trong đ-á cũng vượt xa khối khổng lồ đó.

 

Năng lượng thể thấy bằng mắt thường thoát , An Niệm “thấy" dáng vẻ bên trong.

 

Màu xanh lục đậm!

 

Càng lõi đ-á, màu xanh càng đậm!

 

Vòng ngoài vẫn là chủng nhu, càng trong, chủng nước càng .

 

Chủng nhu, chủng băng, chủng cao băng, chủng thủy tinh.

 

Khóe miệng An Niệm nhếch lên, thích thú.

 

“Niệm Niệm, cần đèn pin ?"

 

Giọng của Vu Lộ Viễn kéo suy nghĩ của cô trở .

 

An Niệm âm thầm hít một , rộ lên:

 

“Vâng, em dùng đèn pin soi thử xem."

 

“Ừm."

 

Ông chủ Lưu vốn tưởng là triển vọng, thấy An Niệm cầm đèn pin bắt đầu xoay vòng vòng, mắt thấy sắp thấy vết cắt ở phía , chút ngượng ngùng gãi gãi gáy, lựa chọn .

 

 

Loading...