"Không gì!"
Nghe Tô Mi hỏi, Hoắc Kiến Quốc nhắm mắt , nên hình dung cảm giác trong lòng thế nào.
Từ khi bắt đầu để ý đến sự đổi Tô Mi, khi ở cùng Tô Mi, sẽ kìm mà luôn đặt ánh mắt lên cô.
Anh quan sát cô.
Nhìn những đổi hoặc nhỏ nhặt hoặc to lớn cô, trong lòng vi diệu.
Cứ nghĩ đến việc cô tạo những đổi , thể đều là vì ở bên cạnh , trong lòng luôn hết đến khác rung động.
Tự nhiên ánh mắt càng kìm mà chuyển động theo cô.
Sở dĩ Hoắc Kiến Quốc hết đến khác suy đoán, những đổi hiện tại của Tô Mi đều là vì , là bởi vì buổi sáng đề nghị ly hôn, Tô Mi từng cầu xin , cho cô thêm một cơ hội cuộc đời.
Lúc đó cô đảm bảo với cô sẽ sửa đổi, cũng đảm bảo sẽ tái phạm nữa.
Lúc đó Hoắc Kiến Quốc nhạo lời Tô Mi, căn bản chịu tin cô sẽ tạo dù chỉ một chút đổi nhỏ nhoi.
bây giờ bắt đầu tin Tô Mi .........
Tô Mi nhanh giúp Hoắc Kiến Quốc rửa sạch tất cả vết thương, cô thu dọn đồ đạc dặn dò Hoắc Kiến Quốc:
"Tuy hiện tại trông vấn đề gì, nhưng vẫn đề nghị giường tĩnh dưỡng hai ngày, dù ở đây máy móc, thể xác định tình trạng trong não !"
Nói xong, Tô Mi liền ngoài.
Đợi đến khi Tô Mi rời , Hoắc Kiến Quốc mới mở mắt , căn phòng trống rỗng, ánh mắt lóe lên một cái, đang nghĩ gì.
Đã là đêm khuya, vì Hoắc Kiến Quốc thương nặng, cho nên trong sân cũng ai canh giữ, chỉ thím Vương và Tạ Lập đang đốt lửa sưởi ấm trong sân.
Thấy Tô Mi , thím Vương lập tức dậy, hỏi:
"Tô Mi, Sư trưởng Hoắc vẫn chứ?"
"Khá ạ." Tô Mi trả lời thím Vương: "Không bảo thím ngủ , còn canh mãi thế."
Thím Vương xua tay:
"Không ngủ , sợ cháu việc gì, mệt lắm , cháu đói , thím nấu chút gì cho cháu ăn ."
"Không ăn ạ." Có lẽ là đói mấy ngày, dần dần đói thành quen, Tô Mi bây giờ còn đói đến chảy nước miếng như lúc đầu nữa.
Cô đói, tự nhiên sẽ cần ăn.
Bình thường thể ăn no ba phần, nhưng buổi tối nhất định nạp chút thức ăn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-beo-mem-mai-duoc-chong-si-quan-cung-chieu-nhu-mang/chuong-53-dem-khuya-tinh-lang-tam-tu-roi-boi.html.]
Biết thím Vương và Tạ Lập canh ở đây là vì họ lo lắng cho Hoắc Kiến Quốc, cô giải thích thêm hai câu:
"Thím Vương, Tạ Lập, ngủ , Lý Uyên cử động , cần chăm sóc, Hoắc Kiến Quốc chỉ chút thương ngoài da, hoạt động hạn chế , yên tâm."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Nghe Tô Mi nhấn mạnh nhấn mạnh Hoắc Kiến Quốc thực sự , thím Vương và Tạ Lập mới về sân bên cạnh nghỉ ngơi.
Tiễn hai cửa xong, Tô Mi khóa cửa sân .
Cô nghĩ đến con sói gặp ban ngày, cho đến giờ vẫn còn sợ hãi, sợ đóng cửa, buổi tối sẽ động vật nhỏ ghé thăm sân.
Bây giờ cô mới hiểu , tại Mai Mỹ ban ngày ban mặt một ở nhà trông con, khóa trái cửa từ bên trong.
Một phụ nữ sống một ở nơi hoang vu , gần đó còn dã thú xuất hiện, quả thực sẽ thiếu cảm giác an .
Khóa cửa xong, Tô Mi liền bếp đun nước, cô đun một nồi nước , lấy thùng nước xách phòng ngủ, đổ chậu nước.
Sau đó xách một thùng nước, đổ nồi lớn, thêm củi cho lửa cháy to hơn chút, mới phòng ngủ tắm rửa.
Đợi đến khi tắm xong, nước trong nồi cũng sôi, Tô Mi đổ đầy nước hai cái phích.
Đổ nước xong, cô thấy nước trong nồi vẫn còn thừa một ít, nghĩ đến Hoắc Kiến Quốc thương tiện, bèn lấy một cái bát to, múc một bát nước mang sang phòng .
Lúc đẩy cửa , Hoắc Kiến Quốc rõ ràng đang ngẩn , Tô Mi cũng , tự :
"Rót cho bát nước để ghế đẩu bên cạnh, nếu khát thì bưng uống, ngủ đây, việc gì nhớ gọi ."
Tô Mi xong là , từ khi Hoắc Kiến Quốc ban ngày với cô sẽ bảo vệ cô, bây giờ cô ở cùng Hoắc Kiến Quốc, trong lòng đều chút khó xử nên lời.
Chủ yếu là cô cảm thấy quan hệ giữa cô và Hoắc Kiến Quốc xa cách, hai bây giờ cùng lắm chỉ là bạn cùng nhà sống chung một mái hiên, còn lâu mới đến mức quan hệ thể xả vì đối phương.
Trong lòng cô tuy chút xúc động, nhưng vẫn cảm thấy hành vi dũng cảm của Hoắc Kiến Quốc lúc đó vô cùng phi lý.
Cho nên đặt bát xuống xong, cô vội vàng khỏi cửa phòng.
Thấy Tô Mi đến vội vàng, cũng vội vàng, Hoắc Kiến Quốc bát nước cô đặt ghế đẩu, thần sắc rõ thở dài một .
Cái giường lạnh phòng lạnh ngủ một thời gian , rõ ràng sớm quen.
Sao đêm nay đây bỗng nhiên chút ngủ , luôn lơ đãng hết đến khác nhớ tới thở ấm áp dễ chịu nơi đầu giường lò.
Trong lòng thậm chí chút xung động, xốc chăn lên, khoác áo , theo...
Anh tò mò tất cả những đổi Tô Mi, ——
Đêm nay cô sẽ dáng vẻ gì?