Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng - Chương 93: Còn Không Mau Lôi Tên Ngốc Này Ra Ngoài

Cập nhật lúc: 2025-12-31 17:55:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bốp!" Tô Mi giáng một cái tát thật mạnh, chút khách khí lên mặt Lưu Khải.

 

Việc thể nhịn thì cái gì thể nhịn, Tô Mi kìm nén cơn giận trong lòng.

 

Mọi xung quanh đều khiếp sợ Tô Mi.

 

Một tân binh ít nhiều qua sự tích đây của Tô Mi, thể liên hệ bác sĩ Tô dịu dàng với đàn bà chanh chua tiếng đồn xa .

 

Lúc họ hiểu ... Bác sĩ Tô là chanh chua thật, nhưng chanh chua kiểu đáng ghét.

 

Cái tát của Tô Mi thô bạo nặng nề, một cái tát giáng xuống, nửa khuôn mặt Lưu Khải lập tức sưng vù lên, tức hổn hển trừng mắt Tô Mi, hung tợn :

 

"Cô dám đ.á.n.h ?"

 

"Đánh thì đ.á.n.h , còn cần chọn ngày?" Nói xong, Tô Mi nhặt túi kim đất lên, cô mới nhặt lên, Lưu Khải ngăn cô, Tô Mi những chiến sĩ còn đang , nghiêm giọng :

 

"Còn mau lôi tên ngốc ngoài, còn chậm trễ nữa, c.h.ế.t mất!"

 

"Cô ai là tên ngốc hả!" Lưu Khải trong miệng phun lửa, vươn tay cướp kim của Tô Mi, tay còn chạm túi kim, bỗng nhiên chiến sĩ gần nhất vặn ngược .

 

So với Lưu Khải đến nửa ngày trời chẳng giải quyết vấn đề gì, chiến sĩ hiển nhiên tin tưởng Tô Mi bôn ba trong ký túc xá cả đêm hơn.

 

Lưu Khải ngờ lời Tô Mi đến trói , lập tức c.h.ử.i ầm lên giãy giụa:

 

"Các phản , đội y tế là do dẫn đội, các một bên xin hỗ trợ, một bên đ.á.n.h phân biệt trắng đen ? Đợi ngoài, sẽ tống các ăn cơm tù."

 

Anh phản kháng còn đỡ, phản kháng, chiến sĩ khống chế dùng sức, lập tức đau đến mức kêu oai oái.

 

Mấy chiến sĩ khác thấy dẫn đầu, lập tức cũng đến bên cạnh Lưu Khải, mấy hợp sức lôi Lưu Khải ngoài.

 

"Được lắm, các dám chơi như thế, đội y tế chúng thể cung cấp bất kỳ sự giúp đỡ nào cho các nữa, các cũng đừng hòng dùng bất kỳ vật tư y tế nào mang tới..." Lưu Khải cuối cùng cũng lôi khỏi cửa, giọng cũng dần biến mất bên ngoài.

 

Lỗ tai cuối cùng cũng thanh tịnh, Tô Mi vội vàng xổm xuống, thi châm cho chiến sĩ phát bệnh.

 

Lần thi châm vẫn muộn một chút, khi rút kim , Tô Mi thấy ngón tay chiến sĩ vẫn còn run, cũng để di chứng gì .

 

Trong mắt cô dấy lên một tia phẫn nộ, những chiến sĩ biên phòng bảo vệ biên cương vất vả như , nếu vì sự chậm trễ của Lưu Khải mà xuất hiện vấn đề gì, thì thật sự là băm vằm ngàn đao cũng khó giải mối hận trong lòng.

 

"Có chuyện gì ?" Lý Vân thấy Tô Mi nhíu mày, khỏi nhỏ giọng hỏi cô một câu.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Ngoài Lý Vân , những khác trong tổ y tế lượt xách hòm t.h.u.ố.c, bắt đầu thăm dò bệnh tình của các chiến sĩ khác trong ký túc xá.

 

Tô Mi ngược chút bất ngờ: "Người dẫn đội của các cô, sẽ giúp đỡ ?"

 

"Hầy, nếu lời , chúng c.h.ế.t tám trăm ." Lý Vân thở dài lắc đầu:

 

"Đến quân khu hỗ trợ là nhiệm vụ cấp , chúng thể vì một câu của mà thực sự buông tay mặc kệ. Con chính là như , bùn loãng trát tường, bản lĩnh gì nhưng đầy vẻ đây, thấy thanh danh mấy chục năm của viện trưởng chúng , sớm muộn gì cũng phá sạch."

 

Nghe thấy lời của Lý Vân, Tô Mi gì, cô cảm thấy hổ phụ sinh hổ t.ử, Lưu Khải cái đức hạnh , bố thể là thứ lành gì?

 

Nếu thật sự một đời thanh danh, thì nên thả loại ch.ó điên c.ắ.n .

 

Nghĩ đến chiến sĩ thể sẽ để di chứng, Tô Mi chuyện với Lý Vân một chút:

 

"Anh chậm trễ thi châm, chừng vài phút đồng hồ, khiến cho chiến sĩ bỏ lỡ thời gian thi châm nhất, bây giờ thi châm xong vẫn còn run. nghi ngờ thể sẽ để di chứng."

 

Tô Mi , lúc sự thật mặt chiến sĩ nghi ngờ gì là đ.â.m tim , nhưng cô vẫn .

 

Ngộ nhỡ chiến sĩ thật sự xuất hiện vấn đề gì, cũng sẽ y thuật của Tô Mi cô vấn đề, mà là Lưu Khải chậm trễ.

 

bảo vệ chính , bác sĩ luôn nhớ giữ , nếu một rơi xuống vực sâu, thì vĩnh viễn đừng mong bò lên khỏi vực sâu nữa.

 

Yêu thương bệnh nhân cố nhiên quan trọng, nhưng yêu thương bản mới là hàng đầu.

 

Lý Vân xong lời Tô Mi , thoáng qua chiến sĩ , phát hiện đầu ngón tay chiến sĩ quả thực đang run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-beo-mem-mai-duoc-chong-si-quan-cung-chieu-nhu-mang/chuong-93-con-khong-mau-loi-ten-ngoc-nay-ra-ngoai.html.]

 

tiếp lời, đều là trong ngành y, Lý Vân đương nhiên , Tô Mi cố ý cho cô cái , là hy vọng nếu xảy vấn đề, cô thể nhân chứng.

 

Mặt trời treo cao trung, buổi sáng tươi nhưng bất kỳ độ ấm nào.

 

Chiến sĩ phát bệnh mới vẫn ngừng tăng lên, nhanh lượng qua một trăm, trong đội y tế, chỉ một bác sĩ lớn tuổi Đông y, cho nên về mặt điều trị cũng tác dụng gì quá lớn.

 

Tô Mi vẫn bận rộn xoay như chong ch.óng.

 

mấy bác sĩ cùng lúc quan sát huyết áp và mạch đập của các chiến sĩ, bọn họ thể phát hiện vấn đề ngay khi chiến sĩ xuất hiện nguy hiểm, phòng ngừa chu đáo, ngược hầu như xuất hiện tình huống phát tác khẩn cấp nào nữa.

 

Chỉ là chỉ dựa châm cứu đả thông kinh mạch, kích thích thần kinh để điều trị, là thể giảm nhẹ bao lâu, bệnh phát tác gấp, Tô Mi bây giờ chỉ hy vọng Hoắc Kiến Quốc và Tần Chính Đình mau ch.óng trở về, chỉ tìm nguồn gốc, mới thể kiềm chế tốc độ lây lan khủng khiếp như hiện nay.

 

Chỉ là Hoắc Kiến Quốc về, Tô Mi đợi Trần Dịch Long.

 

Có lẽ là ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề, Trần Dịch Long đích đến khu bệnh, lính gác cửa ngăn cho ông .

 

Chiến sĩ gác cửa Trần Dịch Long tìm hiểu tình hình, liền trực tiếp cửa gọi Tô Mi ngoài.

 

Trần Dịch Long ngờ xảy chuyện lớn như , đến báo cáo với ông chỉ Tô Mi, ông Tô Mi, nghi hoặc hỏi:

 

"Không xin đội y tế hỗ trợ , đội trưởng đội y tế , gọi cả tới đây, xem tình hình, xem các cô còn cần cung cấp sự giúp đỡ gì ."

 

"Vị đội trưởng Lưu , các đưa ?" Tô Mi từ khi Lưu Khải lôi ngoài, thì gặp nữa.

 

Một chiến sĩ giúp lôi Lưu Khải gãi gãi đầu, hổ : "Bây giờ tìm tới!"

 

Cậu nào dám với Trần Dịch Long, bọn họ nhốt Lưu Khải phòng cấm túc.

 

Phòng cấm túc của bộ đội giống như một cái hộp sắt, bên trong cửa sổ, ánh sáng, âm thanh... Cho dù là chiến sĩ qua huấn luyện nhốt , cũng sẽ nhịn mà suy sụp.

 

Rất nhanh, chiến sĩ tìm Lưu Khải tới.

 

Lúc mặt Lưu Khải vì cái tát của Tô Mi mà sưng thành đầu heo, quần áo cũng vò nát, thấy bộ dạng của , Trần Dịch Long khỏi nhíu mày:

 

"Cậu chính là đội trưởng đội y tế do bệnh viện huyện phái tới, nông nỗi ?"

 

"Hừ!" Lưu Khải c.ắ.n môi hừ lạnh một tiếng, áo khoác quân đội của Trần Dịch Long lúc đang trong tay cảnh vệ viên của ông, ông lúc chỉ mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn màu đen.

 

Cho nên Lưu Khải phát hiện phận của Trần Dịch Long gì khác biệt từ trang phục, chỉ cho rằng quân khu hiện tại cần sự hỗ trợ của , cho nên mới tìm khó với .

 

Trần Dịch Long mấy chục năm gặp ai dùng thái độ chuyện với ông, đôi mắt hổ nheo đầy nguy hiểm, lúc mới về phía chiến sĩ bên cạnh, hỏi:

 

"Ý là ?"

 

Chiến sĩ nhận Trần Dịch Long ý giận, soạt một cái chào theo kiểu quân đội, :

 

"Báo cáo thủ trưởng. Vị bác sĩ Lưu , khi tới đây quấy nhiễu việc điều trị của bác sĩ Tô chúng , còn buông lời bất kính với bác sĩ Tô, suýt chút nữa hại c.h.ế.t một em của chúng , cho nên chúng nhốt phòng cấm túc!"

 

Bác sĩ Tô? Trần Dịch Long bất ngờ Tô Mi một cái, ông tìm cô bác sĩ là hành động bất đắc dĩ, ngờ cô trong thời gian ngắn ngủi như , thu phục lòng .

 

Lưu Khải vốn ngạo khí đầy , đuôi vểnh lên tận trời, thấy chiến sĩ gọi Trần Dịch Long là thủ trưởng, lập tức tỉnh táo , như phát điên lao về phía mặt Trần Dịch Long.

 

Chỉ là còn lao đến bên cạnh Trần Dịch Long, cái chân Tô Mi thò ngáng ngã, ngã dập mặt xuống đất.

 

"Lãnh đạo, ngài chủ cho , là đến hỗ trợ, ngài xem bọn họ đối xử với thế nào?"

 

"Tại đột nhiên ngáng ngã ?" Trần Dịch Long hỏi Tô Mi.

 

Tô Mi vẻ mặt đều là cho ông: "Thủ trưởng, đây thể là bệnh truyền nhiễm, vẫn luôn cách ngài ba mét chuyện. Anh mới tiếp xúc với bệnh nhân, sợ đến gần ngài lây bệnh cho ngài, là bác sĩ, chút thường thức cũng ?"

 

Trần Dịch Long: "..."

 

Lưu Khải đất ngã gãy cả ba cái răng, đất kêu la oai oái: "Ai là bệnh truyền nhiễm, căn cứ gì là bệnh truyền nhiễm, còn cho rằng bọn họ là ngộ độc thực phẩm đấy!"

 

 

Loading...