Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-01 08:18:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên mặt Điền Mật hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nước mắt: “Chị, em hai mươi tuổi .”

 

Điền Vũ cũng bật , ánh mắt dịu dàng, thoải mái: “Hai mươi ? Em ba mươi nữa, trong mắt chị vẫn là trẻ con.”

 

Lời thì mềm lòng thật.

 

hình như chỗ nào đó đúng.

 

Điền Mật còn kịp nghĩ kỹ thì chị cả gọi lên: “Ơi, ơi, đúng . Mật , đầu sợi len của em thắt nút ? Mau mở .”

 

Điền Mật cúi đầu .

 

Quả nhiên là .

 

Cô lập tức quên luôn cảm xúc ban nãy, vội vàng giơ tay lên.

 

Ở cổ tay, nút thắt c.h.ặ.t cứng.

 

Cô cẩn thận tháo từng chút một.

 

Đợi quấn tiếp , Điền Vũ mới chậm rãi : “Ở đây mỗi năm nửa năm là mùa đông.

 

Ngoài chuyện trong đơn vị thỉnh thoảng chiếu phim , mấy quân tẩu như bọn chị cũng chẳng giải trí gì.

 

Không thì sang nhà , giường sưởi chuyện phiếm, kể mấy chuyện mới gần đây thôi.”

 

Nói xong, cô cảm thấy mấy thứ đó đối với một cô gái trẻ thì chẳng sức hút gì.

 

Điền Vũ đầu , thấy mấy đứa trẻ chú ý bên , liền hạ giọng: “Lần chị dẫn em chơi bài. Cái đó còn vui chút.”

 

“Khụ khụ…”

 

Trần Cương ho khẽ, cố ý nhắc nhở.

 

Điền Vũ sang em gái hì hì, thèm để ý đến chồng.

 

trong lòng chút cân bằng, tiếp tục lải nhải: “Giải trí của đàn ông thì nhiều lắm. Lên núi săn b.ắ.n, xuống sông bắt cá, đ.á.n.h bóng bàn, ném tuyết, trượt băng…

 

Nói chung là một ngày rảnh rỗi. Cũng chẳng lấy nhiều tinh lực thế.

 

Theo chị thì thà ở nhà yên cho khỏe.”

 

Nghe đến đoạn mấu chốt, trong lòng Điền Mật thở phào.

 

Cô giả vờ để ý, hỏi dò:

“Xuống sông bắt cá ? Không lạnh ?”

 

Điền Vũ nhăn mặt: “Ai mà . Còn cả thi bơi mùa đông nữa.

 

Lần rể em định tham gia, chị đ.á.n.h cho một trận.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

Âm mấy chục độ mà còn xuống sông, sống ?”

 

“Khụ khụ…”

 

Trần Cương ho thêm một tiếng, cố giành chút thể diện.

 

Điền Vũ thấy phiền, đầu trừng mắt: “Cổ họng bệnh thì uống nước đường.”

 

Tiểu mập vốn đang tấm đệm dày chân cha, tự chơi với chân .

 

Nghe đến “nước đường”, lập tức bò dậy: “Quả Quả cũng uống nước đường.”

 

“Không !”

 

Giọng sắt đá, chút thương lượng.

 

Quả Quả ưỡn cái bụng tròn, mím môi cãi lý: “Vậy ba uống?”

 

Điền Vũ mệt mỏi.

 

Cô cũng hiểu đứa con gái tham ăn giống ai, dù chắc chắn giống .

 

Nghĩ , cô liếc chồng đang lén một cái, lừa con: “Mẹ lừa ba thôi. Thật đó là t.h.u.ố.c. Con uống ?”

 

Tiểu gia hỏa đến t.h.u.ố.c đắng liền lắc đầu nguầy nguậy, lập tức nhường hết cho ba.

 

Một câu “hiếu thuận” khiến cả nhà bật .

 

Bầu khí trong phòng ấm áp hẳn lên.

 

Sau khi đùa xong, Điền Mật khéo léo về đề tài ban nãy, nhẹ nhàng : “Thật bơi mùa đông cũng lợi.”

 

“Lợi gì?”

 

Điền Vũ nghi hoặc em gái.

 

“Lạnh nóng đột ngột giúp tăng cường chức năng hô hấp và tim mạch.”

 

Còn cho da nữa.

 

“Cái gì?”

 

Điền Vũ tròn mắt.

 

“Hô hấp còn cần tăng cường nữa ? Nghe bậy bạ thế. Người mà hô hấp thì chẳng c.h.ế.t ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-76.html.]

Điền Mật nghẹn lời.

 

Chuyện giải thích thế nào đây?

 

Ở bên cạnh, Trần Cương đang dùng râu “trả thù” con gái, dụng ý trong lời em vợ: “Tiểu Mật xuống sông bơi ?”

 

Anh rể đúng là tinh thật.

 

Nghe một cái đoán .

 

“Em xuống sông ?”

 

Điền Vũ lập tức dừng tay, nghiêm túc em gái.

 

Điền Mật lập tức lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thành thật: “Không . Em chỉ tò mò thôi. Em còn hiểu gì về bên cả.”

 

Thái độ cũng giống kiểu “đánh , ”.

 

Hoặc là đợi đến mùa hè, băng tan?

 

Về phòng, Điền Mật giường, nghĩ tới nghĩ lui.

 

Chuyện thể hô hấp tự do nước, cô định với bất kỳ ai.

 

Từ góc độ nhà quan tâm, việc chị cả yên tâm cho cô là bình thường.

 

cô vẫn tìm cách kiếm tiền.

 

Chẳng lẽ nào cũng lén lút ?

 

Đây là khu đơn vị, nơi cũng , giấu kiểu gì ?

 

Huống chi cô chỉ bắt cá cho vui, mà còn định mang bán.

 

Hơn nữa , cô còn nhờ chị cả giúp.

 

trời âm mấy chục độ, từ nước lên, nhất định giữ ấm kịp thời.

 

Hay là với chị rằng cô thể nín thở nước mười phút?

 

Đời , Tây Ban Nha còn thể nín thở nước hai mươi bốn phút ba giây.

 

Mười phút của cô cũng tính là quá đáng.

 

nghĩ tới nghĩ lui, cách nào cũng .

 

Điền Mật bực bội lật .

 

Thôi , chuyện cần gấp.

 

Cứ tìm hiểu xem ở đây kênh buôn bán hợp pháp nào , từ từ tính .

 

Nghĩ thông suốt, tâm trạng cô cuối cùng cũng thả lỏng.

 

Cô cuộn trong chăn ấm, gần như nhắm mắt ngủ.

 

Ngày hôm .

 

Điền Mật ngủ nướng.

 

Vừa tiếng còi báo thức là cô tỉnh dậy.

 

Quần áo mặc hôm qua đặt giường sưởi, lúc khoác lên vẫn còn ấm.

 

Cô nhanh ch.óng mặc xong, b.úi gọn mái tóc dài đầu khỏi phòng.

 

Vừa gặp rể chuẩn ngoài và chị cả đang ngáp.

 

Vợ chồng tiếng mở cửa, đồng loạt đầu .

 

Điền Vũ nhíu mày: “Sao dậy sớm thế? Mau về ngủ thêm .”

 

“Em ngủ đủ . Hôm qua tám giờ ngủ, ngủ tận chín tiếng.

 

Khoa học lớn mỗi ngày ngủ bảy đến tám tiếng là đủ.”

 

Thật thì .

 

Điền Mật cũng ngủ nướng, nhưng cô ngại ăn .

 

“Con bé đúng là…”

 

Điền Vũ bật .

 

“Suốt ngày chuyện thần thần bí bí. Khoa học gì mà khoa học?”

 

Điền Mật đảo mắt: “Chắc là… khoa học y học?”

 

Nói xong, cô hì hì chạy thẳng nhà vệ sinh.

 

“Đứa nhỏ …”

 

“Để em gái hai giúp chút việc cũng .”

 

Trần Cương tâm tư của em vợ, trong lòng càng thêm quý mến cô.

 

Điền Vũ bực vỗ chồng một cái: “Ý ? Em gái , nuôi cũng vui.”

 

Loading...