Nghe xong, sắc mặt phụ nữ lập tức cứng . Không ngờ trêu thành, còn phản đòn.
Nhất là khi nghĩ tới những lời thô tục thể lọt tai đoàn trưởng Lâu, cô run lên, rụt cổ cúi đầu, dám thêm lời nào. Trong lòng thầm nghĩ, cô gái đúng là lợi hại.
Không chỉ cô , những quân tẩu xung quanh cũng khá bất ngờ.
Thoạt , cô gái dịu dàng, hề tính công kích.
Chỉ yên một chỗ thôi cũng khiến khác gần.
Lại thêm mấy ngày nay cô luôn theo sát chị gái, hành sự khiêm tốn, ai cũng tưởng là hiền lành thật thà.
Không ngờ, thì mềm mỏng, nhưng vài câu thể cắm một cái gai ngầm.
Thế mới , bông mềm dễ bắt nạt.
Nhiều đều như . Mới gặp thì thò móng vuốt thử.
khi phát hiện đối phương dễ chọc, liền ngoan ngoãn rụt tay về.
Tóm , chính là bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Vốn còn lo em gái ức h.i.ế.p, thấy cảnh , Điền Vũ lập tức cong cả mắt.
Em gái nhà cô đúng là lợi hại!
“Vừa là vợ doanh trưởng Chu của đoàn 2, tên Lưu Tú Cúc.”
Điền Vũ nhỏ giọng giải thích.
“Người chừng mực, năng cửa. Sau em đừng để ý.”
Điền Mật nghi hoặc hỏi: “Doanh trưởng Chu bao nhiêu tuổi?”
Theo ước chừng, chị dâu cũng gần bốn mươi. Mà sĩ quan trong đơn vị đến một độ tuổi nhất định thăng nữa sẽ chuyển nghề.
Câu hỏi rõ ràng khơi trúng chuyện.
Điền Vũ kéo em gái chậm , đợi cách xa đám đông một đoạn mới hạ giọng: “Doanh trưởng Chu năm nay ba mươi ba. Lưu Tú Cúc ba mươi chín. Nói thẳng , doanh trưởng Chu cưới cô cũng là gia đình lừa.”
Điền Mật vốn thích buôn chuyện, nhưng trong thời đại thiếu thốn giải trí thế , hóng chuyện… thấy khá thú vị.
“… Nhà doanh trưởng Chu nghèo.
Mười mấy tuổi lính, dám liều, cũng chịu khó học chữ, xóa mù văn hóa, mới leo lên vị trí đại đội trưởng.
Lúc tìm đối tượng, nhà gửi thư xem mặt một cô gái .
Doanh trưởng Chu nhiều năm về quê, nghĩ cưới cô gái trong làng gốc rễ nên đồng ý về xem.
Em đoán đó thế nào?”
Còn treo khẩu vị nữa chứ?
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Điền Mật vội phối hợp: “Thế nào? Cô gái đó là chị dâu Lưu ?”
“Đâu .”
Điền Vũ lắc đầu.
“Nếu thì chị chẳng .
Lúc doanh trưởng Chu về, nhà đúng là cho xem mặt một cô gái .
Hai đều ưng ý. Em đấy, lính nghỉ phép về nhà chẳng mấy ngày. Thế là xem mặt, đính hôn, cưới xin gộp trong một tuần.
Đến ngày cưới, doanh trưởng Chu bạn bè chuốc rượu, say đến mức ngủ li bì sang ngày hôm .
Trên giường tân hôn, bên cạnh thành Lưu Tú Cúc.”
“Cái gì?”
Điền Mật trợn tròn mắt.
“Lưu Tú Cúc cướp chồng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-82.html.]
Trong đầu cô tự động não bổ đủ loại tình tiết cẩu huyết.
Điền Vũ bất lực, giơ tay gõ trán em gái: “Nếu thật như , chị là xui, cả nhà hợp mưu lừa.”
Tiếp đó, Điền Mật một câu chuyện thật, trực tiếp tam quan của cô vỡ vụn.
Nghe , năm đó đem xem mắt với doanh trưởng Chu vốn là em gái ruột của Lưu Tú Cúc.
Em gái lấy chồng từ sớm. Còn Lưu Tú Cúc tuy chỉ hơn em vài tuổi nhưng chồng qua đời. Cô trở thành góa phụ, còn nuôi ba đứa con.
Trong những năm , một sống khó, huống chi còn kéo theo ba đứa trẻ. Tái giá quả thật dễ.
Tất nhiên, cũng cơ hội.
Chỉ là những điều kiện quá kém hoặc ngoại hình quá thì Lưu Tú Cúc mắt.
Sau đó, tin nhà họ Chu đang tìm vợ cho con trai lớn, Lưu Tú Cúc liền động tâm.
Nhiều năm , khi doanh trưởng Chu còn là đại đội trưởng, cô từng gặp , nhớ rõ dáng vẻ cao ráo đĩnh đạc.
Ý nghĩ liền nảy sinh trong lòng.
cô cũng hiểu rõ tình cảnh của .
Không chỉ lớn hơn doanh trưởng Chu sáu tuổi, còn là góa phụ con. Nếu theo con đường bình thường thì tuyệt đối thành.
Vì , cô mới nghĩ một kế. Mượn danh em gái lấy chồng, giả xem mắt.
Đương nhiên, trong đó thể thiếu tiền.
Lưu Tú Cúc dùng tiền trợ cấp chồng qua đời, đưa cho nhà họ Chu hai trăm đồng.
Nhà họ Chu vốn chẳng mấy tình cảm với đứa con trai quanh năm ở ngoài.
Với họ, mỗi tháng con trai gửi về mười đồng là ít. Hai trăm đồng thì khác. Huống chi cưới ai chẳng là cưới, miễn là sinh con.
Hơn nữa, Lưu Tú Cúc còn hứa khi kết hôn sẽ ngừng gửi tiền phụng dưỡng, thậm chí còn cho nhiều hơn.
So với cưới một cô dâu trẻ điều, khả năng cửa chịu cho tiền, thì lựa chọn quá lời.
Thế là cả nhà họ Chu mắt thấy tiền mà động tâm, chút kiến thức pháp luật, tập thể phối hợp diễn một vở kịch lừa hôn.
Đợi đến ngày thứ hai doanh trưởng Chu tỉnh rượu, chuyện thành kết cục thể đổi.
“Chuyện … cũng quá lạ.”
Nghe xong bộ câu chuyện, Điền Mật chỉ thấy mở mang tầm mắt đến mức tưởng.
“Doanh trưởng Chu liền chấp nhận như ?”
“Không chấp nhận thì ?”
Điền Vũ thở dài.
“Lúc đó đúng lúc thăng chức, vô cùng quan trọng.
Nếu Lưu Tú Cúc lớn chuyện, tiền đồ coi như xong.
Doanh trưởng Chu xuất nông thôn, từ núi , leo đến vị trí liều bao nhiêu.
Bảo về trồng ruộng thì thể cam tâm.
Cuối cùng chỉ đành c.ắ.n răng nhận Lưu Tú Cúc, còn nhận luôn ba đứa con.”
Chuyện như thực hiếm.
Những năm đó quân nhân ưa chuộng. Phòng kịp, lừa hôn thành công cũng ít.
“Vậy… khi kết hôn, doanh trưởng Chu và Lưu Tú Cúc con chung ? Họ sống với ?”
Điền Mật hỏi tiếp.
Nhắc tới chuyện , ánh mắt Điền Vũ trở nên sâu xa: “Em tưởng vì chị rõ những chuyện ?”
Điền Mật lập tức hiểu : “Doanh trưởng Chu với chị ?”
“Ngoài thì còn ai?”