Phó Hải Đường lạnh một tiếng: “Muốn ghép tội thì sợ gì lí do! Cạy khóa nhà chúng bắt quả tang, liền đ.á.n.h lạc hướng bằng cách vu khống vô căn cứ! Cố ý đổ một cái chậu nước đen lớn như lên đầu khác, tâm địa quả là đủ đen tối!”
Cô tuổi còn nhỏ nên chuyện gì kiêng dè. Nói xong, cô còn cảm thấy đủ, tiếp: “Chúng còn núi linh chi nữa cơ, thể lấy thứ vu cáo, chừng chính cô nhặt mang bán.”
Khương Du Mạn thầm giơ ngón cái cho em chồng, cô cũng bày vẻ trách móc về phía Diêu Tư Manh: “Tư Manh, cô thế là đúng . Loại tài sản tập thể , cô thể tự ý mang bán ?”
Chị dâu em chồng nhà họ Phó kẻ tung hứng, chuyện cứ như thể tận mắt chứng kiến, chỉ vài câu ụp ngược cái mũ đầu cơ trục lợi linh chi lên đầu Diêu Tư Manh.
Thành công khiến sắc mặt những xung quanh đổi hẳn.
Trong phút chốc, ánh mắt họ Diêu Tư Manh đều tràn ngập nghi ngờ và cảnh giác.
Chị dâu em chồng nhà họ Phó quá lý, nào vu oan cho khác ? Hơn nữa, tại là chuyện khác, một hai là trộm cất linh chi?
Cô chắc chắn từng gặp !
Còn hổ khác giấu tài sản tập thể, bản cô chỉ sợ đầu cơ ít !
Bị chỉ thẳng mặt mắng lòng hiểm độc giữa chốn đông , còn dội thêm một nước bẩn, sắc mặt Diêu Tư Manh lúc xanh lúc trắng.
Thật sự là khổ thể nên lời, cô vội vàng giải thích: “Ai bán linh chi! Các đang ngậm m.á.u phun !”
Lần căn bản là chẳng ai chịu tin lời cô , mà cô chẳng tài nào tìm chứng cứ để minh oan cho chính !
Nói nấm linh chi ư? Mọi sẽ chỉ thấy đó là chuyện quá đỗi bình thường, là cô mang bán hết ở chợ đen !
Tóm , đám dân làng đều tin sái cổ lời đồn, bụng ai nấy cũng đang hậm hực một cục tức.
Thậm chí, đừng là dân làng, ngay cả con trai con dâu nhà họ Diêu cũng Diêu Tư Manh bằng ánh mắt kỳ quái, Diêu An Quốc càng nhíu c.h.ặ.t mày.
Diêu Tư Manh thấy phản ứng của , hận thể hộc một b.úng m.á.u, cảm thấy còn oan ức hơn cả Đậu Nga!
Chỉ kẻ oan mới thấu nỗi oan của khác.
Không hổ là vợ và em gái của Thần ca, đạo hạnh , sợ rằng Diêu Tư Manh học cả đời cũng chẳng thể đấu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-108.html.]
Diêu Chấn Giang nén mãi, nén mãi mới bật thành tiếng, chút nể nang mà chêm : “Thôi , rõ ràng là cô vu khống , giờ thì ..., chà… chà…”
Đang định tiếp, cái tai Diêu véo một cái thật đau.
Đau đến mức mặt nhăn , vội vàng nhảy xa như một con thỏ, xổm một bên xoa xoa cái tai đỏ ửng, miệng khúc khích .
Vừa lời của vợ và em gái Thần ca gieo những hạt mầm nghi ngờ lòng đám đông.
Về , Diêu Tư Manh mà còn mò núi, cô sẽ luôn đề phòng ánh mắt soi mói của bao nhiêu trong Đội sản xuất Thạch Cối Xay.
Nếu cô tìm thứ gì mà phát hiện, thì đó cũng sẽ coi là Tài sản Tập thể! Muốn nuốt riêng nữa e rằng khó khăn!
Nghĩ đến đây, dù véo tai đau điếng, lòng Diêu Chấn Giang vẫn trào dâng khoái ý.
Bà Hồ thấy bà Diêu tay, mặt liền dài : “Bà thông gia , bà thế là đúng . Tư Manh chuyện thất đức, còn cho ư?”
Bà sớm con gái kể chuyện vợ chồng Diêu An Quốc thiên vị Diêu Tư Manh, trong lòng vốn thoải mái. Nay thấy con rể hai câu Diêu Tư Manh véo tai, bà thể nhịn xuống !
Bà mở miệng tiếp: “Chuyện mà xảy ở đội sản xuất núi của chúng , con gái nhà ai mà cái chuyện vu khống, ám hại như thế… thì triệu tập đại hội nghiêm khắc phê bình ngay, còn bắt nó sang nhận với !”
Nghĩ đến con gái và con rể cuối cùng vẫn dọn khỏi nhà họ Diêu, lời bà Hồ vẫn còn chừng mực, chỉ dám thêm “vô liêm sỉ” “mất dạy” ở trong lòng.
dân làng là ai chứ, chuyện khác thể , nhưng c.h.ử.i cãi lộn họ tinh thật sự, lời bà Hồ, lập tức trong đầu họ tự động điền chỗ trống, đó sang và bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Nhà Phó oan ức như , đúng là cho một lời giải thích.”
“ , cái lời ăn trộm, cất giấu Tài sản Tập thể mà cũng thể bừa miệng! Rốt cuộc là thâm cừu đại hận gì chứ?”
“Đều tại vợ chồng đội trưởng nuông chiều con gái quá ! Ăn trộm vặt nuông thành đại trộm, hôm nay nó cạy khóa nhà họ Phó, mai mốt sẽ đến "thăm" nhà ai! Nghĩ cũng thấy sợ, giờ khoá cửa cũng thấy yên tâm đây .”
“Chính xác! Lại còn nó bán bao nhiêu Tài sản Tập thể của đội Thạch Cối Xay nữa, núi lắm thứ như cơ mà!”
“…”
Mấy thanh niên trí thức dù cũng là ngoài, dám thẳng như dân làng, chỉ thể đầu về phía Phương Tích Văn.