Mẹ Diêu chồng cho tắc họng, nhưng bà các con thế nào cũng , một câu cũng dám cãi chồng, nên chỉ đành đem một bụng những lời nuốt ngược trong.
Diêu Tư Manh thấy hốc mắt cay cay, cô nắm c.h.ặ.t đôi đũa, cúi đầu lùa cơm, và càng thêm kiên định với quyết tâm lên núi đêm nay.
Hai phòng còn của nhà họ Diêu cũng suy nghĩ tương tự. Họ gần như đồng loạt liếc bầu trời bên ngoài.
Trong phòng Diêu Tam.
Con dâu thứ ba nhà họ Diêu và bà Hồ đang bên mép giường. Diêu Chấn Giang cửa, cả hai đều về phía .
Diêu Chấn Giang nâng cặp l.ồ.ng lên như hiến một món quà quý: “Vợ ơi, ơi, hai xem đây là cái gì ?”
Tuy trong nhà thịt lợn rừng, nhưng thịt lợn rừng dai, giò heo càng chẳng chút mỡ nào. Làm mà béo ngậy, đẫy đà như giò heo nuôi nhà ?
Bà Hồ thấy nuốt nước miếng: “Chấn Giang, cái con lấy ở thế?”
Diêu Chấn Giang giải thích qua loa.
“Người nhà họ Phó thật đấy, cả một cặp l.ồ.ng giò heo to thế mà cho chúng .” bà Hồ kìm cảm thán.
“Đương nhiên , Thần ca và chị dâu đều là , cả nhà họ đều .” Diêu Chấn Giang : “Còn nóng đấy, chúng ăn nhanh thôi!”
“Được!” Bà Hồ nhanh ch.óng lấy bát. Trên bàn vặn còn bánh bao hâm nóng, ăn kèm với giò heo thì đúng là quá tuyệt!
Ba ăn uống vô cùng thỏa mãn.
Sau bữa cơm, nhanh ch.óng rửa sạch cặp l.ồ.ng mang sang trả nhà họ Phó. Tiện thể, dặn dò: “À, Thần ca, đừng quên chuyện tối nay nhé.”
“Ừ.” Phó Cảnh Thần gật đầu.
Thấy khẳng định, Diêu Chấn Giang mới yên tâm về.
Khương Du Mạn chờ cửa đóng , băn khoăn hỏi: “Tối nay hai còn chuyện gì ?”
“Bọn định đạp xe chợ đen.” Phó Cảnh Thần giấu cô.
“Trước bảo một ?”
“Người mua linh chi hề đơn giản, một dễ theo dõi lắm.” Phó Cảnh Thần giải thích: “Chiều nay bọn mới bàn .”
Nghe , Khương Du Mạn hiểu. Linh chi giá trị quý báu, thể trả tiền xong, lập tức bịt bao tải cướp . Có hai , hơn nữa Phó Cảnh Thần thủ , sẽ an hơn.
“Thế thì chú ý an đấy. Trên đường đừng để ai phát hiện.” Khương Du Mạn vẫn chút lo lắng. Cô khỏi lải nhải : “Chờ khuya hẳn hẵng cửa. Đừng đường lớn, đèn pin mang từ nhà đến cũng nhớ lấy theo.”
Vừa , cô khỏi cảm thán, cơ duyên của nguyên nữ chủ đúng là dễ cướp. Trong sách, Diêu Tư Manh lấy linh chi xong, bán dễ dàng. Giờ đến lượt Phó Cảnh Thần bán, cô cứ cảm thấy bất an..
“Ừm.” Phó Cảnh Thần mỉm cô, ánh mắt cực kỳ dịu dàng. Hoàn khác biệt so với vẻ nghiêm nghị khi đối diện với ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-119.html.]
“Anh cứ chằm chằm em như thế, là gì ?” Khương Du Mạn đến mức cả mềm nhũn, vội vàng hỏi, hiện tại cô chỉ liếc mắt một cái liền chuyện .
Ánh mắt Phó Cảnh Thần càng thêm dịu dàng: “Mạn Mạn, cảm ơn em.”
“Cảm ơn em cái gì?” Khương Du Mạn thấy khó hiểu vô cùng. Cô gì ?
“Chuyện giò heo .” Phó Cảnh Thần nén , khóe miệng khẽ nhếch: “Mạn Mạn, may mà em suy nghĩ chu .”
Khương Du Mạn lúc mới phản ứng , hóa cảm ơn cô vì múc giò heo cho Diêu Chấn Giang. Cô đương nhiên đáp: “Chuyện chẳng bình thường ? Người giúp , em là vợ , đương nhiên cân nhắc những chuyện đó .”
Múc một bát giò heo thôi mà cũng đáng để đặc biệt cảm ơn như thế ư?
Nhận thức của Khương Du Mạn về mức độ sủng vợ của nam nhân nhà nâng lên một tầng mới.
Tiếp đó, Phó Cảnh Thần múc cho cô một xô nước ấm phòng để ngâm chân. Vì bụng lớn nên cô tự với tới chân , còn tự tay lau khô chân cho cô.
Khi bước , Khương Du Mạn gối, đang mỉm về phía .
Thấy thế, Phó Cảnh Thần "yêu" cô một chút.
Khương Du Mạn hôm nay mệt, nên chỉ dừng ở việc hôn môi.
... Hôn đến thở cái loại !
Khương Du Mạn thở , c.ắ.n môi một cái, mới chịu buông tha.
Thế nhưng ngủ bao lâu thì tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên.
Phó Cảnh Thần ngoài cửa là Diêu Chấn Giang, liền nhanh ch.óng nhẹ nhàng mặc quần áo dậyg.
Khương Du Mạn cũng tỉnh, mò từ giường đưa cho một cái áo khoác: “Nhớ che mặt nhé, đừng để thấy.”
Phó Cảnh Thần đón lấy áo, gật đầu: “Em ngủ , sẽ về nhanh thôi.”
Nói , bước ngoài.
Cửa phòng khe khẽ động đậy một lát nhanh ch.óng trở yên tĩnh.
Trên giường thiếu ấm của , Khương Du Mạn cảm thấy trống vắng, quen chút nào, cứ lăn qua lộn , ngủ lúc nào cũng rõ.
Về phần Phó Cảnh Thần và Diêu Chấn Giang, họ đổi sang xe đạp, đến tận mờ sáng mới tới khu chợ đen của công xã Hồng Kỳ .
Chợ đen ở vùng quê quy mô lớn, khuất trong một con hẻm hẻo lánh. Diêu Chấn Giang từng lui tới đây nhiều nên quen đường quen lối, nhanh ch.óng tìm một vị trí khuất, cả hai vội vàng hóa trang, cải trang một chút.