Phó Hải Đường lúc mới bừng tỉnh: ! Theo sức ăn của trai cô, hai cái bánh kẹp thịt quả thật thấm ! Hơn nữa, nếu đây là do chị dâu mua cho, phỏng chừng ăn sẽ còn thơm ngon hơn bội phần.
Mẹ Phó và Phó Vọng Sơn liếc , hai ông bà vui mừng cao hứng.
Mẹ Phó còn : “Chúng còn chẳng nghĩ , Mạn Mạn, con thật là quá chu đáo.”
Nhìn con dâu luôn nhớ thương đến con trai, hai ông bà mừng hơn bất cứ điều gì. Người gia hòa vạn sự hưng, trong nhà quan tâm lẫn , thì ngày khổ cũng hóa thành ngày ngọt.
Nhìn vẻ mặt của ba , nếu Khương Du Mạn chỉ là gọi thêm hai cái bánh kẹp thịt, cô còn tưởng giải cứu thế giới !
Cô liền : “Cảnh Thần đối xử với con , con đương nhiên cũng đối xử với !”
Cha chồng và Hải Đường lẽ nguyên chủ cho ám ảnh, trở nên quá dễ dàng thỏa mãn .
Nghĩ , cô ba , mỉm , “Cha , Hải Đường, nếu thích ăn, con cũng sẽ mua cho .”
Vợ chồng Phó Vọng Sơn và Phó Hải Đường , trong lòng càng thêm ấm áp.
“Bé ngoan, con tấm lòng là . Con cứ ăn nhiều một chút, con ăn thì trong lòng chúng cũng thấy vui!” Mẹ Phó xua tay.
Phó Hải Đường cũng ở bên cạnh liên tục gật đầu, chị dâu cô tấm lòng , còn tiện thể nhớ thương trai cô là lắm , thể quá tham lam…
Khoan –
Nghĩ đến đây, Phó Hải Đường cảm thấy hình như chỗ nào đúng lắm.
Vừa lúc , nhân viên tiệm cơm quốc doanh mang hai chiếc bánh kẹp thịt gói cẩn thận tới.
Suy nghĩ của Phó Hải Đường lập tức cắt ngang, cô cũng tiếp tục nghĩ nhiều nữa, vui vẻ sung sướng theo nhà cùng hướng về phía trạm lương thực.
Lúc , ở trạm lương thực của công xã Hồng Kỳ, đến nộp lương đang xếp thành một hàng dài, những chiếc xe cút kít chất đầy lương thực.
Đại đội Thạch Cối Xay cùng với hai đại đội liền kề tuy sắp xếp lệch giờ đến, nhưng thời gian nộp lương chỉ mấy ngày, việc chạm mặt các đại đội sản xuất ở khác là điều bình thường.
Đại đội xếp hàng phía họ tên là Đại đội Bắc T.ử Sơn, là một đại đội điều kiện khá giả trong công xã Hồng Kỳ.
Vì điều kiện đại đội họ , dân căn bản dùng xe cút kít để đẩy lương thực, mà trực tiếp lái máy kéo đến.
Cán bộ kiểm định lương thực của trạm đang lượt kiểm tra lương thực của họ.
Hắn thò tay bao, kiểm tra xem lương thực phơi khô , lấy một ít xem xét xem hạt mẩy, no đủ .
Cuối cùng, nhặt mấy hạt nhét miệng c.ắ.n c.ắ.n, phun mạnh , vẻ mặt đầy khó chịu :
“Lúa mì của các còn lẫn đá nhỏ bên trong, bùn đất cũng quét theo, những thứ chiếm trọng lượng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-132.html.]
Cán bộ cạnh chiếc cân mới cân xong bộ lương thực của đại đội Bắc T.ử Sơn, , mở một bao khác .
Nhìn thấy lớp bụi bẩn trong bao lương, cũng bày tỏ sự bất mãn tương tự.
Người của đại đội Bắc T.ử Sơn giận mà dám lên tiếng.
Lương thực phơi mặt đất, khó tránh khỏi sẽ quét lẫn tro bụi nền đất , chẳng lẽ họ còn dùng rổ tre để sàng kỹ từng hạt ?
Đại đội trưởng đại đội Bắc T.ử Sơn mở miệng định giải thích, nhưng còn kịp gì, cán bộ lên tiếng: “Thôi , các hiện tại sang một bên chờ .”
Nói , sang, vẫy tay với Diêu An Quốc:
“Tới các đồng chí.”
Những của Đại đội Thạch Cối Xay liếc , trong lòng ai cũng dâng lên một nỗi bất an. Lương thực của đại đội họ còn vỏ trấu.
Năm nay, yêu cầu của trạm lương quá nghiêm ngặt, đến cả của Đại đội Bắc T.ử Sơn còn khó dễ, đại đội họ e là chẳng thể khá hơn.
“Đồng chí cán bộ, chúng là Đại đội Thạch Cối Xay ạ.” Diêu An Quốc bước lên, một cách thận trọng.
Mấy thanh niên đẩy xe cút kít ở phía cũng dõi mắt theo, tình huống họ thấy rõ mồn một. Giờ phút , họ cũng bất an kém.
“Thạch Cối Xay ?” Cán bộ Lương trạm , Diêu An Quốc thêm vài .
“Dạ, đúng .” Diêu An Quốc gật đầu.
“Đẩy lương thực đây cân.” Người cán bộ đăng ký xong, lập tức chỉ tay về phía chiếc cân bàn to đùng.
Một khác chỉ liếc mắt qua loa chiếc xe đầu tiên, xác nhận hàng hóa bên trong gì sai sót, liền thẳng tới bên cạnh chiếc cân. Rõ ràng, họ hề ý định kiểm tra kỹ lưỡng như cách họ với Đại đội Bắc T.ử Sơn đó.
Diêu An Quốc sững tại chỗ.
Chứng kiến cảnh Đại đội Bắc T.ử Sơn soi mói, khó, ông chuẩn tinh thần để hành. Không ngờ, việc suôn sẻ đến lạ. Tại cán bộ trạm lương hai thái độ khác biệt đến ?
Mặc dù trong lòng nghi hoặc thôi, nhưng Diêu An Quốc hề chậm trễ. Ông lập tức thúc giục đám thanh niên bắt tay dỡ đồ. Ai chẳng giao lương nhanh gọn, tội gì đây chịu khó dễ gì!
Thấy Thạch Cối Xay cân xong xuôi, đăng ký đấy, đang chuẩn chuyển lương thực kho thì của Đại đội Bắc T.ử Sơn chịu nổi nữa.
Cả đám xông tới, bức xúc : “Đồng chí cán bộ, cùng là giao lương, tại các kiểm tra chúng nghiêm khắc đến thế, còn đến lượt họ thì cho cân thẳng? Dựa cái gì?”
Nói lời , đám Bắc T.ử Sơn ai nấy đều hậm hực, giọng điệu đầy bất mãn.