Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-02-24 18:59:05
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhảy dựng lên, chỉ Diêu Tư Manh, giọng điệu đầy phẫn nộ: “Bọn bảo cô trộm linh chi bán, cô còn nhận! Quá là hư đốn! Trước đây còn ăn cắp la làng!”

“...”

Mọi nhao nhao lên án. Dì Lý lúc còn rảnh để thêm dầu lửa. Bà chằm chằm con dâu cả nhà họ Diêu: “Các xuống gì thế?”

Con dâu cả nhà họ Diêu “Oa” một tiếng, òa lớn: “Chấn Đông té xuống ! Chỗ dốc thế , khi nào... chuyện gì ?”

Nghe , ít biến sắc. Vừa họ ở xa, rõ tiếng động. Một lăn xuống dốc ở nơi hiểm trở thế ... liệu còn sống ?

Họ vội vàng cầm đuốc chiếu xuống , nhưng thấy bóng .

Không rảnh thêm gì nữa, một đàn ông lớn tuổi phất tay:

“Mọi nhanh lên! Lấy đuốc, xuống tìm ngay! Cẩn thận, đừng để trượt chân!”

Những đàn ông vội vàng bám cây cối, cẩn thận từng chút một xuống.

Những phụ nữ thì đến một khoảnh đất bằng phẳng hơn để chờ.

Vừa yên, Diêu Tư Manh trừng mắt chị dâu cả của : “Nếu chị ép cả cõng đồ nặng như thế, thì cả xảy chuyện gì ?”

Vành mắt con dâu cả nhà họ Diêu đỏ hoe. Cô trầm mặc một thoáng, như phát điên, nhào tới túm lấy Diêu Tư Manh, cào cấu mặt cô : “Là cô dẫn chúng con đường ! Chấn Đông chuyện gì thì đều là do cô hại!”

Chị dâu em chồng lao đ.á.n.h loạn xạ. Những xung quanh can ngăn cũng xuống tay thế nào.

Mãi mới tách họ . Một thì tóc tai bù xù như bà điên, thì mặt cào mấy vệt m.á.u. Cả hai đều hết sức chật vật, bằng ánh mắt đầy thù hận.

May mắn , chỉ một lát , tiếng từ dốc vọng lên:

“Tìm thấy !”

Ánh mắt hằn học của cả hai phụ nữ lập tức thu . Họ vội vàng chạy tới.

Những khác cũng cuống quýt đuổi theo.

Trời hửng sáng, khu nhà của thanh niên trí thức náo loạn cả lên.

Tiếng ồn ào dứt, xen lẫn tiếng gõ cửa và tiếng lóc.

Không ít trong khu nhà đ.á.n.h thức.

Phó Cảnh Thần vốn đang ôm Khương Du Mạn ngủ say, thấy tiếng động bên ngoài, lập tức tỉnh giấc.

Anh cúi đầu , cũng may Khương Du Mạn đ.á.n.h thức.

Phó Cảnh Thần đưa một tay bịt tai cô, tay kéo chăn lên đến ngang tai cô, cố gắng giảm tối đa âm thanh tạp nham.

Xong xuôi, nhón chân nhẹ nhàng rời khỏi giường, mở cửa để xem bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì.

Trong sân, những khác cũng hành động tương tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-141.html.]

Khi Phó Cảnh Thần bước , thấy nhiều ở cửa, bao gồm cả ba .

“Hai con cũng đ.á.n.h thức ?” Phó Vọng Sơn tới liền hỏi.

Phó Cảnh Thần lắc đầu đáp: “Mạn Mạn đang ngủ.”

“Vậy con đóng cửa ?” Mẹ Phó vội vàng đến kéo cánh cửa .

Sau đó, cả nhà tò mò về phía cửa nhà họ Diêu đối diện. Đã quá nửa đêm, nhà họ Diêu xảy chuyện gì mà ồn ào thế.

Ở phía đối diện, Chu Vân cũng khoác vội chiếc áo, ở cửa ngó nghiêng.

Mọi cần nghi hoặc lâu, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Diêu truyền tới:

“Con trai ơi, thế ? Sao cả là m.á.u thế ?”

“Bị hụt chân ngã từ núi xuống đấy.”

Tiếp theo là giọng hấp tấp của dì Lý : “Mau đừng nữa, lão đại nhà mời thầy lang , mau mau đưa nó phòng !”

Trong lòng dì Lý cũng bồn chồn. Bà đúng là vạch trần bộ mặt thật của chị dâu em chồng Diêu Tư Manh, nhưng từng nghĩ đến chuyện hại ai.

Nói , họ cũng là oan. Họ còn kịp tới, Diêu Chấn Đông tự hụt chân ngã xuống !

Hơn nữa, lúc nãy một đám xuống khiêng Diêu Chấn Đông, bà thấy rõ, quanh chỗ Diêu Chấn Đông ngã xuống, đồ vật trong sọt rơi đầy đất.

Trời tối đen như mực, họ con đường dốc hiểm trở như , còn cõng theo đồ nặng thế ! Đây là ham tiền đến quên mạng ?

Nghĩ đến đó, dì Lý thở dài, xúm giúp một tay.

Mẹ Diêu đến suýt ngất .

Diêu An Quốc mặt mày cũng tái mét. Còn về phần Diêu Tư Manh và những theo lên núi, tất cả đều nép trong nhà chính, sợ run cầm cập.

Các thôn dân thỉnh thoảng chỉ trỏ, bàn tán.

Thầy lang chẳng mấy chốc tới.

Kiểm tra một lượt cho Diêu Chấn Đông, sắc mặt ông lập tức biến đổi, “Mau ch.óng đưa lên bệnh viện , chân may còn giữ .”

“Chậm trễ một chút, chân liền phế .”

“Cái gì?”

Vừa câu , tim Diêu nhói lên, lung lay, chút nữa là đổ xuống đất. May mà trong lòng vẫn còn nhớ thương con trai, một trận choáng váng vẫn gắng gượng chịu đựng .

Diêu An Quốc cũng hoảng hốt: “Thầy lang Trương ơi, chân Chấn Đông nghiêm trọng đến thế ?”

Tầm quan trọng của đôi chân với nông dân, cần . Nghe xong lời , ông thể nào bình tĩnh nổi.

Thầy lang Trương gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng : “Trông thế thì xương gãy , cụ thể thế nào dám sờ mà đoán mò. Mấy mau ch.óng cáng, đường giữ cho định, đừng dừng ở trạm xá cho tốn thời gian, đưa thẳng lên bệnh viện tuyến !”

 

Loading...