khi cô còn kịp nghĩ biện pháp nào ho, đến giờ nghỉ trưa, Diêu mò phòng, bóng gió về tiêu chuẩn chọn đối tượng của cô .
Diêu Tư Manh lập tức nhận ý đồ của . Cô dứt khoát, đanh thép :
“Mẹ , con tính đến chuyện đó , đừng nghĩ xa xôi.” Cô ngừng một chút thêm, “Hơn nữa, con cũng lấy chồng trong đội .”
Hiện tại, cô ý định kết hôn! Hơn nữa, dù cô cũng từng thấy thế giới bên ngoài, trọng sinh , cô cam tâm gả vội ở cái xó xỉnh chim thèm ỉa chứ ? Nếu lấy chồng, cô cũng chỉ nhắm đến những gia thế, bối cảnh, tiền đồ sáng lạn như Phó Cảnh Thần mà thôi.
Mẹ Diêu thì thở dài thườn thượt, nét mặt rầu rĩ.
“Tình cảnh nhà giờ thế , con cũng thấy đấy, chuyện của cả con…”
“Con , con lấy chồng!” Diêu Tư Manh thẳng , ánh mắt kiên định, “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ cách. Nhà sẽ sụp đổ .”
Lời chắc nịch khiến Diêu thoáng d.a.o động. Bà con gái một lúc lâu, chỉ thở dài, thêm lời nào nữa, lẳng lặng lưng khỏi phòng.
Việc gieo giống lúa mì vụ đông luôn nhanh hơn so với thu hoạch vụ thu. Vài ngày , Đại đội Thạch Cối Xay thành xong công việc đồng áng.
Đến ngày công cuối cùng, Diêu An Quốc cùng vài khác dùng cáng khiêng Diêu Chấn Đông về làng. Trên đường thôn, thấy sắc mặt tái mét, gầy rộc của Diêu Chấn Đông, bà con ai nấy cũng xúm an ủi. lưng , chuyện thương trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trong thôn.
Khương Du Mạn thì về chuyện bên nhà họ Diêu. Cô tranh thủ ngày cuối tuần, hái hết ớt cay chín đỏ trong gian tùy , mang ngoài.
Lúc Phó và Phó Hải Đường về nhà thấy ớt cay chất đống, họ cứ ngỡ cô công xã một chuyến nữa.
Mẹ Phó đống ớt đỏ au, miệng ngừng cằn nhằn: “Cái con bé , cái bụng ngày càng lớn , thì cũng cùng chứ.”
Phó Hải Đường thì vui mặt: “Vẫn là chị dâu nhất, em thích ăn cay.”
“Anh con cũng thích. Chỉ tiếc là giờ còn ở ngoài đồng về, chứ thì sẽ vui vẻ thế nào.”
Mẹ Phó : “Ba cha con con đều là đồ mê cay. Thôi, để thành tương ớt để dành, cái mà ăn.”
Nói đoạn, bà nhanh ch.óng bưng ớt rửa, bếp băm. Có chồng và em chồng lo liệu hết, Khương Du Mạn giúp cũng chỗ nào để tay. Cô đành chọn một nắm ớt còn xanh, chín hẳn, định bụng món ớt cay xào thịt.
Không thể phủ nhận, ớt cay trồng trong gian chất lượng thật tuyệt vời. Vừa cho chảo, mùi cay nồng sộc lên mũi, cực kỳ bá đạo, cả ba đều sặc đến chảy cả nước mắt.
Thấy Khương Du Mạn cứ ho liên tục, Phó vội vàng giục con dâu ngoài tránh, còn thì nhanh ch.óng múc thịt đĩa.
lúc Phó Cảnh Thần xách đồ từ bên ngoài bước nhà, liền bắt gặp hình ảnh vợ đang cạnh bàn, rơm rớm nước mắt, vành mắt đỏ hoe.
Anh vội vàng chạy đến bên cô: “Em ? Ai bắt nạt em?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-150.html.]
Trong lúc hỏi, ánh mắt đảo qua một vòng, lướt những còn trong phòng—
Phó Cảnh Thần rõ, bố luôn hết mực cưng chiều vợ , đôi khi còn chu đáo hơn cả . Vì thế, khi liếc một vòng, dừng , ánh mắt nghi ngờ Phó Hải Đường.
Đón lấy ánh mắt hoài nghi của trai, Phó Hải Đường vẻ mặt buồn bã, chỉ những xung quanh:
“Anh, ba đều ở, em còn dám bắt nạt chị dâu ? Em thể ?”
Chị dâu chính là báu vật cấp quốc gia trong nhà , cả ba lẫn trai cô phiên bảo vệ. Cô ăn gan hùm mật gấu cũng dám bắt nạt chị dâu. Hơn nữa, cô rõ chị dâu thế nào. Chuyện ngày là ngày , giờ cô ý đồ gì với chị dâu nữa!
Thế mà trai vẫn cứ hoài nghi cô đầu tiên.
Lòng tin giữa với ?
“Không ai bắt nạt em hết.”
Lúc , Khương Du Mạn hồn, bất đắc dĩ buồn , vội vàng giải thích hộ: “Em mùi ớt cay sặc thôi.”
“Ớt cay?”
“Mạn Mạn mua ở công xã về đấy,” Mẹ Phó tiếp lời, nén nụ hỏi : “Con còn lo chúng bắt nạt Mạn Mạn .”
Phó Cảnh Thần là thực sự lo lắng. Vừa bước nhà thấy cô rơi nước mắt, dĩ nhiên rõ cô tủi .
Khi rõ chỉ là hiểu lầm, mới yên lòng.
Cả nhà xuống ăn cơm. Món ớt cay xào thịt thơm lừng, cộng thêm việc lâu cả nhà ăn cay, ai nấy cũng ăn ngon miệng.
Ăn uống xong xuôi, là Phó Cảnh Thần xung phong ngoài rửa bát.
Trong lúc rửa, tình cờ thấy một chậu ớt cay mới băm xong đặt bên cạnh. Anh đầu vợ: “Mùi ớt cay sẽ cay mắt đấy, để về mấy việc .”
Rõ ràng là vẫn còn canh cánh chuyện , cho rằng những thứ đều là do Khương Du Mạn .
Khóe môi Khương Du Mạn cong lên: “Thế mắt thì cay ?”
Phó Cảnh Thần cô, nhẹ nhàng : “Sẽ .”