Khương Du Mạn lời sự thật, trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Đổi là khác, lẽ câu chỉ là để dỗ dành. Phó Cảnh Thần là thuộc phái hành động, lời của chắc chắn là xuất phát từ tận đáy lòng.
Cô định mở miệng gì đó…
“Khụ khụ khụ!”
lúc , phía hai truyền đến một tràng tiếng ho khan. Quay đầu , Phó Hải Đường và Phó đang ở cửa. Tiếng ho là của Phó Hải Đường.
Thấy Phó Cảnh Thần về phía , Phó Hải Đường vẫn còn ấm ức chuyện trai hiểu lầm lúc nãy, bĩu môi :
“Ớt cay là băm !”
Thật là, đối với cô thì đầy rẫy nghi ngờ, còn đối với chị dâu thì như biến thành khác .
Anh trai cô , điều chỉ một cách ngốc nghếch đáng tiền mặt chị dâu mà thôi.
Mẹ Phó trừng mắt lườm con gái một cái: “Cổ con mắc lông mèo ?” Ho cái gì mà ho
Bà đang vui vẻ con trai con dâu thủ thỉ tâm tình, con gái chen ngang phá.
Phó Hải Đường liếc đầy oán trách, nhưng đành ngậm bồ hòn ngọt, dám thêm gì.
Dù cô xem như , trong cái nhà , cô, Phó Hải Đường chính là cái kẻ cuối mà !
Bất mãn với con gái xong, Phó sang Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần: “Hôm nay việc đồng xong hết , buổi chiều hai đứa cứ ngủ một giấc cho đẫy mắt .”
“Vâng, ba và Hải Đường cũng nghỉ ngơi ạ.”
Mẹ Phó tươi rạng rỡ đáp .
Hai thêm vài câu nữa. Vừa lúc Phó Cảnh Thần rửa bát xong, Khương Du Mạn liền cùng phòng.
Nhìn theo bóng hai khuất cánh cửa, Phó Hải Đường bĩu môi chua loét:
“Nhìn con xem. là cưới vợ quên !”
Mấy hôm công, cô gần Diêu. Mỗi Diêu nhắc đến Diêu Chấn Giang, bà đúng câu . Lâu dần thành quen, Phó Hải Đường cũng vô thức câu .
“Con cái gì đấy?”
Mẹ Phó nhíu mày, hạ giọng trách mắng: “Đừng ngoài hươu vượn mang về nhà mà lảm nhảm. Chị dâu con mới là với trai con cả đời, trai con thương chị dâu con thì thương ai?”
Phó Hải Đường chút tủi : “ con thấy mấy bà cô, bà thím đều thế mà.”
Phàm là trong nhà nào, con trai vẻ bênh vực con dâu một chút, y như rằng sẽ dán cái mác “cưới vợ quên ”. Phó Hải Đường nghĩ đến chuyện hôm nay trai hiểu lầm, bực tức nên mới đá xéo một câu. Kết quả là Phó mắng cho một trận.
“Người là , nhà chuyện vô lương tâm như thế.” Mẹ Phó nghiêm giọng .
Con dâu là nhà chứ ngoài . Hơn nữa, nếu vì Phó gia gặp biến cố, con dâu bụng mang chửa còn theo họ xuống nông thôn chịu khổ. Từ lúc Khương Du Mạn cùng họ về đây, Phó thề sẽ đối xử với cô như con gái ruột, còn bày đặt cái uy chồng .
Đều là phận dâu, chồng và con dâu càng thông cảm cho mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-151.html.]
Thấy thực sự vẻ giận, Phó Hải Đường vội : “Mẹ ơi, con xin . Con sẽ thế nữa .”
“Ừ, thế mới .”
Mẹ Phó ôm lấy vai con gái: “Hôm nay mệt lắm ? Vào đây, xoa bóp vai cho con.”
Bên trong phòng.
Khương Du Mạn cũng xung phong nhận việc, xoa bóp lưng cho Phó Cảnh Thần.
Phó Cảnh Thần đây từng ở quân đội, xuống nông thôn việc đồng áng suốt, cơ bắp rắn chắc, cô xoa mãi mà nhúc nhích.
Khương Du Mạn bóp một lúc liền bỏ gánh : “Bó tay , bóp nổi, tay em mỏi nhừ .”
Nói đoạn, cô đưa tay mặt Phó Cảnh Thần, ăn vạ.
Phó Cảnh Thần ôn hòa, kéo cô lòng, để cô tựa , nhẫn nại xoa bóp cho cô. Anh quen với cái tính của vợ, nên mặc kệ cô xoay sở, dù đến cuối vẫn là chịu thương chịu khó bận việc là .
Có lẽ vì xoa bóp quá đỗi thoải mái, Khương Du Mạn nhanh ch.óng ngủ .
Khi tỉnh giấc, bên ngoài trời nhập nhoạng tối, Phó Cảnh Thần còn bên cạnh cô nữa, cũng cô ngủ bao lâu .
Khương Du Mạn xoa xoa cái đầu còn đang lâng lâng vì tỉnh ngủ, bước cửa định xem đang gì.
Vừa đến sân, cô thấy Phó Cảnh Thần và Diêu Chấn Giang đang chuyện ở hiên.
“Chị dâu.” Thấy cô, Diêu Chấn Giang chủ động gọi.
Khương Du Mạn đáp lời.
“Tỉnh ? Có đói ?” Phó Cảnh Thần chằm chằm cô, ân cần hỏi.
“Cũng tạm. Bố và Hải Đường ?” Khương Du Mạn đảo mắt tìm kiếm nhưng thấy bóng dáng ai khác.
“Đi đào rau dại với dì Lý .” Phó Cảnh Thần giải thích.
Khương Du Mạn gật đầu. Thời buổi , thứ gì ăn đều là quý. Chờ đến mùa đông, rau dại trong núi cũng chẳng còn, nên nhiều nhà đang tranh thủ lên núi đào, tích trữ một ít. Rau dại thể trộn gỏi, thỉnh thoảng đổi món cũng .
Bên , Diêu Chấn Giang thấy Ánh mắt Thần ca dường như dính c.h.ặ.t lên Khương Du Mạn, liền ý tứ mở lời:
“Thần ca, em về đây. Chuyện em cứ suy nghĩ kỹ nhé.”
“Ừm.”
Đối với Phó Cảnh Thần, bất cứ ai mặt vợ đều dịch sang một bên. Diêu Chấn Giang điều như , quả nhiên là hợp ý .
Chờ , liền bếp múc một bát canh trứng mang , kiên nhẫn bên cạnh chờ Khương Du Mạn ăn.
Khương Du Mạn đút cho Phó Cảnh Thần một miếng, lúc mới nhớ chuyện nãy: "À , nãy Chấn Giang tìm , chuyện gì thế?"