Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:35:10
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng mấy chốc, mấy họ đào gần nửa túi.

Dì Lý nhanh tay nhanh mắt, thấy xung quanh còn tề thái nữa thì dậy quanh. Bà chỉ tay về phía bên : “Đi, chúng sang bên đó!”

Mấy gật đầu, nhấc chân chuẩn tiếp thì thấy một loạt tiếng chân dồn dập. Ngẩng đầu lên, họ thấy Chu Vân đang vội vã, mặt mày hoảng hốt chạy từ sườn đồi bên tới.

Cái lối mòn Chu Vân chạy tới hẻo lánh, đường , cô còn đầu về phía nhiều , trông rõ ràng là gì đó bất thường.

Khi đến gần, thấy ít đang chú ý đến , cô vội vàng sửa tóc tai, cố gắng cho nét mặt trông bình thường hơn.

“Chị Chu ơi, chị ? Sao vội vàng thế?”

Từ Phương tò mò hỏi: “Thế nào, bên tề thái ?”

Lúc nãy, Chu Vân chê ở đây đông , chỗ khác xem tề thái . Chẳng thấy gì mà vội vã chạy về như thế. Từ Phương còn tò mò về phía sườn đồi bên một cái.

“Ít lắm,” Chu Vân vội , giơ tay kéo Từ Phương: “ qua, bỗng thấy một con rắn, sợ c.h.ế.t khiếp!”

xuống đất: “Rau dại ở đây còn nhiều , chúng sang bên .” Nói , cô nhanh ch.óng kéo Từ Phương .

Giọng cô hề đè thấp.

Những dân quanh đó đang đào rau dại thấy đều bừng tỉnh đại ngộ, bộ dáng của Chu Vân như là do gặp rắn liền thu ánh mắt, chuyên tâm tìm rau dại tiếp.

Dì Lý cũng với Khương Du Mạn và những khác: “Thì là thấy rắn, trách gì hoảng hốt đến thế.”

“Gần đây rắn. Vậy chúng xa hơn chút .” Mẹ Phó , lập tức kéo Khương Du Mạn , sợ cô rắn c.ắ.n.

Mấy họ tìm một khoảnh đất khác để đào tề thái, cho đến khi túi đầy mới xuống nghỉ.

Thật tình cờ, chỗ họ cách xa chỗ con Chu Vân là mấy.

Phó Hải Đường ban đầu còn tưởng Chu Vân cùng Từ Phương, nhưng giờ thấy chồng nàng dâu nhà họ Dương đang ghé đầu trò chuyện, cô mới bà Thái cũng mặt.

Vì họ gần, nên hai con nhà cũng nhanh ch.óng thấy họ. Vẻ mặt vui vẻ hớn hở bỗng trở nên cảnh giác, Chu Vân lạnh lùng hừ một tiếng, dậy phủi bụi , cầm lấy đồ đạc về.

Thấy , Phó Hải Đường bĩu môi: “Thật là bệnh! Rõ ràng là cả ngày dòm ngó đồ đạc nhà khác, như thể nhà mới là dòm ngó gì nhà cô bằng?” Cô lẩm bẩm, giọng đủ để và chị dâu thấy: “Kẻ xa thì lòng cũng xa!”

Khương Du Mạn im lặng, chằm chằm bóng lưng vội vã của hai con nhà đó, cảm thấy chút kỳ lạ. Cô một linh cảm, thái độ của họ hẳn là liên quan đến sự khác thường của Chu Vân lúc nãy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-155.html.]

con đường mòn Chu Vân chạy tới, vẻ mặt đăm chiêu. Cô sang Phó: “Mẹ ơi, đó vẫn còn rau dại, lên đào thêm chút nữa .”

Mẹ Phó do dự: “Vừa nãy con dâu nhà họ Dương gặp rắn ?”

“Lúc nãy rắn, đ.á.n.h động như thì cũng chạy từ lâu .”

Dì Lý vui vẻ : “Người sắp sinh nở như cháu dâu đây đúng là nhiều, cho sức khỏe! Hơn nữa, giờ đều đào rau dại, chỉ một hai ngày nữa thôi là chẳng còn bóng dáng rau dại . Dù thì chỗ em còn cái túi nữa, chúng tìm thêm một chút .”

Dì Lý thế, Phó cũng phản đối nữa.

Mấy lên. Quả thật rau dại phía nhiều lắm. Khương Du Mạn tìm rau, ngó xung quanh. Không thấy gì bất thường. 

Chẳng lẽ lúc nãy Chu Vân thật sự thấy rắn, là do cô quá đa nghi.

“Rau dại nhiều, tìm mãi mới chừng .” lúc , dì Lý xóc xóc túi: “Cũng đến giờ nấu cơm chiều , chúng về thôi.”

“Được .”

Mẹ Phó và cũng đang nhớ đến Phó Vọng Sơn và Phó Cảnh Thần bên , nhanh ch.óng về nhà.

Lúc , Chu Vân cùng bà Thái về đến sân.

Hai con trong sân, mặt bày rau dại đào . Một nhặt rau, một rửa rau, rửa xong thì bỏ cái chậu bên cạnh.

Nhớ chuyện Chu Vân với , bà Thái ngang dọc, thấy ai, mới hạ giọng: “Con nhà họ Phó xem ? Vừa nãy chúng nó cứ chằm chằm mãi.”

“Có xem cũng tìm .” Chu Vân chẳng hề lo lắng: “Mẹ cứ yên tâm, chỗ đó kín đáo lắm, nếu con trượt chân ngã, con cũng phát hiện .”

“Thế thì .” Bà Thái thở phào nhẹ nhõm, nhưng bắt đầu sầu não: “Cái thứ đó dù thật, nhưng dễ lấy ?”

Chu Vân chắc nịch: “Không dễ cũng lấy! Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua ?”

“Mấy hôm nay ở đó đông đào rau dại quá, con vội. Chờ trời lạnh hơn, nhất định tìm cơ hội lấy về!”

“Được.”

Mẹ chồng nàng dâu đang chuyện thì chợt thấy tiếng động. Quay đầu , họ thấy Phó Cảnh Thần và Phó Vọng Sơn đang khuân một sọt mái ngói tới. Diêu Chấn Giang phía , mang theo một cái thang gỗ, đến nơi thì dựng thang lên nhà, rõ ràng là chuẩn sửa nóc nhà.

 

 

Loading...