Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:35:30
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc rau dại dọn dẹp xong, hai họ cũng nhiều nữa, bưng đồ nhà.

Sau khi cất đồ xong, Chu Vân nóc nhà . Rõ ràng cũng vài chỗ thủng. Cô nghĩ nghĩ, giơ tay vỗ Dương An Phúc đang ngủ giường: “An Phúc, dậy ! Dậy mau ! Đừng ngủ nữa!”

Dương An Phúc ngủ cả buổi chiều, đầu óc mơ màng, gọi tỉnh thì ngóc cổ lên nheo mắt: “Làm gì thế?”

Chu Vân bên mép giường, nhỏ nhẹ : “ thấy nhà đối diện đang sửa nóc nhà kìa. Nhà cũng chỗ thủng đấy, cũng đổi ít ngói về mà sửa .”

Năm nay, mùa màng thu hoạch là nhờ ơn trời, mưa bão lớn. dạo chừng mưa, mùa đông sắp tới, mái nhà thế , ít nhất cũng sửa sang một chút.

Dương An Phúc đổ vật gối: “Đổi ngói gì, lấy ít rơm rạ về đắp lên là .”

“Rơm rạ thì ?” Chu Vân tức đến nghẹn lời.

Bà Thái nhanh nhẹn múc một bát bột ngô, chuẩn tối nay bánh bao: “Sao ? Chỉ là một lỗ thủng nhỏ thôi mà, đắp là xong. Trên nóc vẫn còn nhiều ngói thế , mà hỏng ?”

“Mấy cái mái ngói rẻ . Mẹ thấy hỏi nhà họ, hình như họ dùng trứng gà để đổi đấy.”

Mái ngói vốn khó kiếm, dùng hết thì cũng chẳng ai nỡ vứt , thường là cất giữ, chờ khác mang đồ tới đổi.

Chu Vân dùng trứng gà, liền đổi giọng: “Thôi, dùng rơm rạ cũng .”

Nhà họ bộ trứng gà đều là dùng lương thực chia mang đổi về, còn để dành canh trứng tẩm bổ cho con trai bé bỏng của cô . Rơm rạ thì nhiều ngoài đồng, tốn tiền, dùng thì dùng.

Nghĩ đến đó, Chu Vân vội vàng gọi chồng dậy: “Vậy ông mau kiếm rơm rạ về đây!”

Dương An Phúc đành lồm cồm bò dậy, cùng với cha vác một đống rơm về.

Họ sang nhà hàng xóm mượn cái thang, qua loa đại khái đắp rơm lên mái nhà.

Trong khi nhà họ xong, thì bên nhà họ Phó vẫn còn đang tỉ mỉ lợp từng mảnh ngói.

Chu Vân trong nhà ăn cơm, thấy tiếng động bên ngoài thì bĩu môi: “Làm gì mà kỹ thế? Cứ bịt kín cái lỗ là xong chứ gì?”

ngước lên trần nhà , thấy cái lỗ hổng bịt , thấy thế cũng .

Mặc kệ khác xì xào to nhỏ , bên nhà họ Phó, mấy đàn ông vẫn khẩn trương lợp mái ngói.

cẩn thận nên việc khá tốn thời gian. Đến khi trời tối hẳn, họ mới vá xong chỗ hở nhỏ mái.

Lúc , cơm nước chuẩn xong xuôi. Mẹ Phó niềm nở mời những giúp đỡ nhà ăn cơm.

Mọi lượt đỡ thang bước xuống, Phó Cảnh Thần là cuối cùng.

Thấy những khác đều trong, Khương Du Mạn bên cạnh giúp giữ c.h.ặ.t c.h.â.n thang.

Phó Cảnh Thần bước xuống, ngước lên thấy cô đó, mỉm tươi tắn.

Bị ánh mắt , kìm , nhẹ nhàng đưa tay vuốt má cô: “Vào trong , đừng đợi .”

Nhìn thấy ánh mắt đó của , Khương Du Mạn hề nghi ngờ, nếu ở trong phòng, nhất định sẽ ngay lập tức hôn cô đến thở nổi mới buông tha.

Cô ho nhẹ một tiếng: “Vậy em đây, mau rửa tay ăn cơm nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-156.html.]

“Ừm.”

Nhìn Khương Du Mạn bước phòng, Phó Cảnh Thần mới dọn cây thang đặt sang một bên, rửa tay sạch sẽ .

Trong bữa cơm, Khương Du Mạn cạnh .

Cô cứ cảm giác ánh mắt như như , tần suất cao đến nỗi cô chỉ dám cắm cúi ăn.

Trựcg giác mách bảo, cô nên . Hơn nữa, cô đối diện với ánh mắt là tim đập thình thịch .

Phó Cảnh Thần thấy Khương Du Mạn cứ cúi gằm mặt, trong chén chẳng còn gì, liền gắp một gắp thức ăn cô thích.

Chưa kịp bỏ chén Khương Du Mạn, Phó Hải Đường nhanh tay lẹ mắt cầm chén của chị dâu mất.

Phó Hải Đường thấy chị dâu chỉ ăn mỗi bánh màn thầu trắng, tưởng rằng cô ngại tiện gắp thức ăn. Cô cầm chén, gắp một miếng thịt bỏ : “Chị dâu, cái chị ăn nhiều một chút nhé, hôm nay ngon lắm.”

“Cái là rau dại nhưng cũng ngon , chị dâu nếm thử .”

Vừa , cô gắp thêm, hết món đến món , còn gắp giới thiệu.

Mấy đến giúp đỡ đều quen thuộc với khí nhà họ Phó, đang chuyện với Phó Vọng Sơn nên cũng chả cảm thấy gì.

Khương Du Mạn thấy Phó Hải Đường dường như hận thể mỗi món đều gắp cho thì vội vàng : “Hải Đường, đủ , đủ .”

“Chị ăn hết nhiều .”

Hiện tại một bữa cô ăn ít, ăn thành nhiều bữa nhỏ.

“Được .”

Phó Hải Đường gật đầu, lúc mới đặt chén mặt cô, còn nháy với Khương Du Mạn: “Lát nữa chị dâu ăn gì nữa thì em nhé.”

Mẹ dặn dò cô kỹ là chăm sóc chị dâu thật !

Khương Du Mạn chút cảm kích: “Cảm ơn Hải Đường.”

Phó Hải Đường hềnh hệch: “Không gì ạ.”

Nói , cô dời mắt khỏi Khương Du Mạn.

Kết quả, cô ngước lên chạm ngay ánh mắt của trai .

Ánh mắt trai ... lạnh nhạt.

???

Phó Hải Đường cảm thấy Phó Cảnh Thần càng ngày càng kỳ quái, đơn giản là thèm nữa, tự chuyên tâm ăn cơm.

Ăn cơm xong, Phó Cảnh Thần còn trả cây thang mượn về, nên chén bát là do Phó Hải Đường rửa.

 

 

Loading...