Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:36:29
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đây, cô còn chút buồn ngủ nào, cô cầm kim chỉ lên, tranh thủ nốt những đường may cuối cùng.

Vào thời gian , chỉ Diêu Tư Manh đang thức, mà Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần cũng ngủ.

Mùa đông sắp đến, học sinh sắp nghỉ đông. Cần chuẩn bài thi để khảo sát. Ban lãnh đạo trường thông cảm Khương Du Mạn m.a.n.g t.h.a.i nặng nề, giảm bớt công việc cho cô, nhưng cô vẫn giao nhiệm vụ đề cho ba bài thi.

Thời , bài thi chỉ cần đề, mà còn khắc in. Khương Du Mạn từng thấy thầy Ngô khắc, nên theo trí nhớ, đặt giấy nến lên tấm thép dùng b.út khắc đề bài lên đó. Công đoạn cực kỳ tốn thời gian. Khương Du Mạn bắt đầu từ bữa cơm tối, đến giờ mới khắc xong một tờ.

“Để khắc tiếp cho. Em ngủ ,” Phó Cảnh Thần lên tiếng.

Khương Du Mạn từ chối, chủ yếu là vì đứa nhỏ trong bụng cứ đạp liên hồi, nhắc nhở cô đến lúc nghỉ ngơi. Khi dậy, cô cẩn thận dặn dò:

“Anh đừng dùng lực  mạnh quá, cố gắng đều tay, khắc xuyên qua sáp. In mới rõ ràng. Nếu mạnh tay quá, lúc in mực sẽ nhòe đấy.”

“Ừm,” đáp.

Phó Cảnh Thần bàn, cầm b.út và tiếp tục công việc.

Bàn tay cực kỳ vững vàng. 

Khương Du Mạn phía , khắc. Nét b.út giấy nến của vô cùng đều lực, còn hơn cả cô tự . Cô yên tâm. Ngáp một cái, cô lên giường.

Nằm gối, bóng lưng vững chãi của Phó Cảnh Thần, trong đầu Khương Du Mạn vẫn quanh quẩn nghĩ: Quả nhiên, đàn ông đáng tin cậy thì ở bất cứ cũng đáng để dựa

Ngoài trời, tiếng mưa tí tách rơi mái ngói. Ánh đèn dầu hỏa mờ ảo, cơn buồn ngủ dần kéo đến,Khương Du Mạn từ từ nhắm mắt .

Ngay lúc , một tiếng la hét thất thanh bất ngờ vang lên trong sân:

“Phòng dột !”

Chu Vân vốn ngủ say, bất chợt cảm thấy giọt nước lạnh tanh rơi xuống mặt, lập tức tỉnh hẳn. Cô kêu la, nhanh ch.óng xoay bước xuống giường, chân cô chạm đất nhưng chỉ thấy tiếng lép nhép như nhiều nước.

bật đèn dầu lên, mắt cô là cảnh tượng vô cùng t.h.ả.m hại: trong phòng đến bốn, năm chỗ đang dột. Đáng sợ nhất là một trong những chỗ dột đó ngay phía túi đựng lương thực của nhà cô !

Nhìn thấy túi bột mì trắng tinh ướt sũng, Chu Vân suýt ngất xỉu vì xót của. Cả thảy năm cân bột mì trắng. Lần Dương An Phúc đòi ăn, cô mới nấu một . Sau đó, cô tiếc rẻ, cất mãi tủ. Nào ngờ, cái thứ quý giá mưa hỏng. Bột ướt đến mức thể nhào thành bột bánh !

Nhìn Dương An Phúc lề mề, chậm chạp thức dậy, Chu Vân tức đến sôi m.á.u:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-159.html.]

bảo đắp rơm rạ mái , ngại phiền, cứ nhất quyết vơ rơm rạ về lợp!” Cô mắng Dương An Phúc xối xả mà quên mất lúc chính bản cũng đồng ý. “Nhanh cái chân cái tay lên ! Định chờ đồ đạc ngâm hết trong nước ?”

“Bột mì trắng hỏng , thấy thoải mái !”

Mưa kéo dài mấy ngày, nước mưa ngấm dần qua rơm rạ, ướt sũng bột mì. Bên trong bột còn lẫn cả vụn rơm. Thế còn ăn uống gì nữa? 

“Cái thể trách ?” Dương An Phúc cũng đầy rẫy bực bội, “Trước đó bảo cô mang mà ăn, cô chịu. Nếu sớm ăn hết bụng , còn chuyện xảy ?”

“Ngày nào cũng chỉ lo tiết kiệm, đồ đạc cuối cùng cũng hỏng, chẳng ăn miếng nào!”

Nói xong, giận đùng đùng lên, bước đá văng mấy cái chậu Chu Vân đặt hứng nước. Chiếc thau sắt rơi xuống sàn, tít như con , phát âm thanh đinh tai nhức óc.

“Sống tiết kiệm chứ! tiết kiệm là sai ?” Chu Vân tức đến n.g.ự.c đau, “Sao lấy chồng như cơ chứ!”

“Đơn vị của còn điều tra, mà tự doạ , sợ hãi đem cả nhà chạy về nông thôn chịu khổ . còn ! Giờ đến cái mái nhà cũng chịu sửa sang cho t.ử tế ! Rốt cuộc còn thể gì ?”

Dương An Phúc mặt lạnh tanh, “Cô chê bản lĩnh, thì cô mà tìm bản lĩnh hơn .”

“Anh!” Chu Vân lao đến, “ đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ vô lương tâm nhà !”

Dương An Phúc đương nhiên yên chịu trận, tóm c.h.ặ.t t.a.y cô .

Dương Thiên Tứ đ.á.n.h thức, thấy trong phòng nước chảy như mưa rào, bố thì đỏ mặt tía tai cãi , sợ quá liền oà . Hai đang cãi hăng m.á.u, ai còn sức mà quan tâm đến con cái?

Trong chốc lát, tiếng la ó, tiếng cãi vã, tiếng trẻ con , cộng thêm tiếng can ngăn của bà Thái, cả khu sân ồn ào inh ỏi.

Gia đình Phó Cảnh Thần ở đối diện rõ mồn một. Cơn buồn ngủ của Khương Du Mạn cũng bay hết luôn. Cô bực bội trở .

Phó Cảnh Thần đặt b.út xuống, bước đến bên mép giường: “Em đau đầu ? Anh xoa đầu cho em nhé.”

Vừa , đưa tay xoa nhẹ thái dương cho cô. Giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ , Khương Du Mạn cứ mất ngủ là đau đầu. Mỗi như , Phó Cảnh Thần đều xoa cho cô. Số nhiều, nắm phương pháp xoa bóp phù hợp với Khương Du Mạn. Lực tay của luôn , dễ chịu.

Dần dần, Khương Du Mạn cảm thấy đầu đỡ đau hơn , tâm trạng cũng thoải mái hơn một chút.

Phó Cảnh Thần : “Thôi, em đỡ đau , tiếp .”

 

 

Loading...