Nhà họ Diêu.
Diêu Tư Manh bước và vội vàng đóng cửa . Sau đó, cô thẳng đến mặt Diêu An Quốc, nóng lòng đặt tiền giấu trong lòng xuống bàn.
Cô ngẩng cằm lên, : “Ba, đây là tiền con bán hàng ạ.”
Mẹ Diêu tới, thấy tiền bàn, liền cầm lấy đếm ngay. Đếm xong, bà mừng kinh ngạc: “Gần 40 đồng ? Manh Manh, ba bộ quần áo mà bán nhiều tiền thế ?”
Phải rằng đó chỉ là quần áo bằng vải bông thường thôi! Mà bán cái giá cao như ? Ngay cả đồ may sẵn của Cung Tiêu Xã, loại đắt nhất cũng chỉ tầm chục đồng thôi, mà nó còn dùng vải chất lượng chứ vải bông thường. Quần áo vải bông bình thường ở cửa hàng chỉ hơn bốn đồng một bộ.
Bà cứ nghĩ quần áo con gái bán giá bằng hàng bình thường là lắm , ngờ bất ngờ lớn đến thế! Trong chốc lát, đôi mắt bà tròn xoe như mắt trâu.
Con dâu thứ hai nhà họ Diêu từ trong phòng bước cũng im lặng nên lời.
Cô và chồng , cả hai nuốt nước bọt, vô cùng kinh ngạc. Khác với việc bán thạch hộc dựa việc kiếm chác núi, là dựa tài năng thực sự của Diêu Tư Manh!
Cô là tự dựa bản lĩnh của mà kiếm tiền!
Đối diện với ánh mắt sửng sốt của cha và chị dâu, Diêu Tư Manh giả vờ bình tĩnh: “Vâng, là bấy nhiêu đó ạ.”
“Con gái, con đúng là tài biến giẻ lau thành tơ lụa !” Mẹ Diêu kích động, kìm mà giơ ngón tay cái lên khen.
Lời khoa trương, vì Diêu Tư Manh dùng vải bông thường chứ giẻ lau, nhưng nó đủ để thể hiện sự phấn khích tột độ của Mẹ Diêu.
Không chỉ bà ,con dâu thứ hai nhà họ Diêu khi hồn cũng vô cùng khó hiểu.
Người vẫn : Đồ mới mặc ba năm, đồ cũ mặc ba năm, khâu vá còn mặc thêm ba năm nữa.
Thực tế, đều như thế, quần áo mặc thì cứ mặc, vá thì cứ vá, chẳng ai dám hoang phí ở loại chuyện .
Áo quần cô em chồng rốt cuộc ma lực gì mà thể khiến tay hào phóng thế.
Nghĩ đến đó, cô khỏi sang Diêu Tư Manh: “Em chồng, em bán bằng cách nào mà giá ?”
Đối với chị dâu, Diêu Tư Manh cũng giấu giếm: “Em cho một cái áo kiểu để mặc bên trong. Đến chợ đen, thấy em mặc quá nên hỏi mua.”
Cô kể, ở chợ đen mấy cô gái trẻ hào phóng công nhân ăn lương, thấy kiểu dáng quần áo từng thấy, là hàng vận chuyển từ tỉnh ngoài về, thế là quyết định mua ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-161.html.]
Những cô gái thường là lương hàng tháng, ăn uống no đủ, chợ đen chủ yếu là mua thêm chút thịt, đồ tươi mới. Họ gánh nặng lớn về kinh tế. Chỉ cần món đồ mắt, họ thể c.ắ.n răng dùng nửa tháng lương để mua về là chuyện bình thường!
Nói đến đây, Diêu Tư Manh còn bổ sung một câu: “Lần còn mua kịp, hẹn em mấy hôm nữa tới.”
“Quần áo đắt thế mà còn tranh mua cơ ?” Con dâu thứ hai nhà họ Diêu sốc.
Bán thạch hộc giá thì cô còn hiểu, vì đó là thứ thể dùng t.h.u.ố.c, là hàng ! một cái áo chỉ chút kiểu dáng thôi mà cũng săn đón đến ?
Lúc , ánh mắt cô Diêu Tư Manh phức tạp ngưỡng mộ: “Tư Manh, em nghĩ những kiểu dáng thế?”
Diêu Tư Manh thuận miệng trả lời: “Trước em dành thời gian mày mò mấy cái , chỉ là lúc đó bận đồng, dịp thử thôi.”
“Mấy đứa ?” Mẹ Diêu liếc con dâu thứ hai, nhân cơ hội dạy dỗ: “Em gái các con đồng là vì nó ở nhà mày mò việc lớn đấy!” Bà con gái thêu thùa may vá từ sớm, nhưng ngờ thể nghĩ kiểu dáng như thế. Phải chi con dâu cả ở nhà, những lời bà nên để cô cho rõ!
Con dâu thứ hai nhà họ Diêu hề tranh cãi, chủ yếu là cũng là thực sự khâm phục.
“Số tiền , con cứ giữ để lo cho .”
Lúc , Diêu An Quốc mới lên tiếng. Ông tiền trong tay Mẹ Diêu: “Đợi con bán hàng, hãy đưa cho chúng .”
Diêu Tư Manh ông: “Ba, ba tin con chứ? Con thật sự khả năng kiếm tiền mà.”
“Được , ba con tin con chứ?” Mẹ Diêu kéo tay cô , yêu thương : “Sau con cứ tập trung lo việc của , cứ thế mà , chuyện gả chồng thì cứ từ từ .”
Diêu An Quốc hề phản đối.
Cứ như , nhà họ Diêu tạm thời khôi phục sự yên tĩnh bên ngoài.
Diêu Tư Manh cũng nếm vị ngọt của việc bản lĩnh mang , mấy ngày cô chôn chân trong phòng quần áo, nghiên cứu các kiểu dáng mới. Nhờ ký ức về những kiểu dáng thịnh hành ở kiếp , quần áo cô lúc trở thành mặt hàng bán chạy.
Mấy ngày cô chợ đen một chuyến, năm bộ quần áo mang theo bán hết sạch trong chốc lát, kiếm gần 90 đồng.
Việc bán quần áo khác với việc bán lương thực thịt. Bán lương thực, thịt thì chỉ cần hai bên trao đổi ánh mắt, thỏa thuận giá là xong. bán quần áo thì rắc rối hơn, chỉ ướm thử xem , mà còn mặc cả nữa.