Rõ ràng là mới tròn chín tháng thôi mà, nửa tháng cuối khó khăn đến thế chứ?
Phó Cảnh Thần cũng đặt tay lên xoa bụng vợ, nhẹ nhàng "thương lượng" với con: “Con đừng phiền con nữa, đợi con ngoài , ba sẽ dẫn con chơi.”
Khương Du Mạn thấy bụng cô với ánh mắt chuyên chú, ngữ khí dịu dàng, cái dáng vẻ ân cần dạy dỗ , quả thực là hình mẫu cha điển hình, đầy đủ cảm xúc phụ t.ử.
vẻ bé con hài lòng cho lắm, quẫy mạnh một cái.
Phó Cảnh Thần cảm nhận sự cựa quậy bàn tay, nhếch môi, vẻ mặt 3 phần bất lực, 7 phần cưng chiều chằm chằm bụng cô.
Khương Du Mạn lập tức hồn, bật thành tiếng.
Thấy Phó Cảnh Thần , cô ho khan một tiếng, khích lệ : “Bảo bối của chúng vẫn nên lời ba nhé, đừng động đậy mạnh như thế.”
“Tên gọi ở nhà của con là bảo bối ?” Phó Cảnh Thần đầu tiên cô gọi như , ánh mắt ấm áp hẳn lên.
“Không , chỉ là tên mật thôi,” Khương Du Mạn cong mắt, “Có lẽ thể đặt tên gọi ở nhà là Động Động.” Động Động vẻ đáng yêu hơn nhiều.
Hai bàn luận về chuyện con cái thêm một lát, Phó Cảnh Thần mở lời thương lượng: “Hôm nay, chúng vệ sinh sở nhé, em?”
Dù gì thì nơi đây cũng là Kinh thành. Từ đại đội Thạch Cối Xay đến vệ sinh sở công xã Hồng Kỳ cũng mất gần một giờ đồng hồ. Anh thực sự sợ sẽ xảy bất trắc gì. Đi sớm lúc nào cũng hơn.
Khương Du Mạn gật đầu. Cô đương nhiên chuyện sinh nở thể kiểm soát bằng ý , nhiều lâm bồn lúc nửa đêm. Tuy rằng bây giờ mới chín tháng, nhưng cứ đến vệ sinh sở ở là nhất.
Cô Phó Cảnh Thần: “Vậy khi nào chúng ?”
“Anh thu dọn đồ đạc, buổi chiều chúng ngay.”
Phó Cảnh Thần xong, đợi Khương Du Mạn lên giường nghỉ ngơi mới ngoài thu xếp hành lý.
Nào là quần áo cho con, tã lót, chăn mền để bọc bên ngoài. Trời bây giờ lạnh, thể thiếu đệm giường dày dặn và mũ đội đầu cho bé.
Mẹ Phó sắp xếp : “Mấy thứ chuẩn từ lâu , vợ Chấn Giang cũng giúp đỡ. Hôm nay trời lạnh, nhất định đồ .”
“Mẹ ơi, em bé mới sinh đứa nào cũng bé tí thế ạ?” Phó Hải Đường thì cầm quần áo lên, tò mò hỏi. Bộ quần áo bé quá !
“ thế,” Phó gật đầu, “ trẻ con lớn nhanh lắm, nuôi một chút, hết cữ là thể lên cân ít .”
“Hồi đó con sinh sáu cân, hết cữ là lên chín cân đấy.”
Phó Hải Đường càng thêm tò mò, cô cứ dán mắt đống đồ nhỏ xíu, thế nào cũng thấy đáng yêu hết.
Sau khi thu dọn đồ cho em bé xong, Phó Hải Đường vẫn tò mò ngắm nghía.
“Con đừng rối đồ đạc lên đấy,” Mẹ Phó thấy , dặn dò một câu.
Rồi bà đầu sang bên cạnh. Phó Cảnh Thần đang đóng gói đồ dùng riêng cho vợ. Anh thu xếp tỉ mỉ, bà cũng vội vàng chạy qua xem còn thiếu sót gì .
Mấy bận rộn gần một giờ đồng hồ.
Họ dọn cả một núi đồ đạc. Chờ Phó Vọng Sơn gọi bác Lý tới, cả nhà tay xách nách mang, khiêng vác đồ lên xe lừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-164.html.]
Mọi ở điểm thanh niên trí thức thấy họ tới lui dọn đồ thì cũng hiếu kỳ ngó nghiêng.
Từ Phương cũng ở trong đó. Cô sang Phương Tích Văn, hạ giọng : “Một gia đình mà với con dâu như thế , thật sự ít thấy lắm đấy.”
“Đồng chí Khương cũng thật phúc.”
Nhìn khắp đại đội Thạch Cối Xay , nhà chồng tôn trọng con dâu thì , nhưng nhà nào như nhà họ Phó? Bố chồng và em gái chồng đều là thật sự thương yêu con dâu, còn chồng thì khỏi , cưng chiều vợ như tròng mắt.
Chuyện sinh con vệ sinh sở đành, đến cả đồ đạc mang theo còn chất đầy nửa chiếc xe lừa.
Phương Tích Văn đồng tình: “Thế nên mới , lấy chồng đừng chỉ gia cảnh, còn xem bản chất nhà chồng thế nào. Tất nhiên, cũng một phần là nhờ đồng chí Khương tự cách vun vén nữa.”
Cuộc sống là do tự sống, hợp ý , tạo dựng thành bộ dáng gì, dựa bản cả.
Mọi trong sân đều xì xào bàn tán một phen.
Gia đình họ Phó đang bận rộn dọn đồ, rảnh để đáp lời họ.
Đồ đạc lớn nhỏ dọn xong xuôi, Phó Cảnh Thần mới nhà định gọi Khương Du Mạn ngoài.
Vừa bước chân phòng, sững . Khương Du Mạn đang giường, vẻ mặt hóa đá.
Trong lòng chợt căng thẳng, "Làm , vợ?"
Khương Du Mạn thấy như thấy vị cứu tinh, giọng lắp bắp: "Chồng ơi, em... hình như vỡ ối ..."
Đồng t.ử Phó Cảnh Thần co rút: "Cái gì?"
Anh liếc nhanh xuống giường, quả thật thấy một vệt nước lớn thấm ướt một mảng. Không còn kịp hỏi vì , lập tức tiến lên, bế xốc cô lên định bước nhanh cửa.
Vừa lúc đó, Phó từ ngoài bước , hoảng hốt: "Cảnh Thần, con gì ?"
"Mạn Mạn chuyển , !"
Mẹ Phó cũng lập tức tái mặt, "Hả? Sắp sinh?"
Còn ... còn sớm mà? Sao đột ngột thế !
Ở cửa, dì Lý thấy, vội to: "Vỡ ối ? Nếu vỡ ối thì yên ngay, , bằng nước ối chảy hết thì khó sinh lắm!"
Bà định qua hóng chuyện, ngờ gặp việc .
"Vỡ , dì ơi!" Phó Cảnh Thần đáp.
"Vậy thì đặt cô lên giường mau, dùng đồ lót phía lưng."
" ... vệ sinh sở chứ ?!" Mẹ Phó cuống quýt.