Tiếng kêu lớn vang vọng, hầu như tất cả ở đây đều thấy.
Cả nhà họ Phó cũng rõ mồn một, sắc mặt tái mét bật dậy: “Cô gì cơ?”
“Con dâu nhà các bờ sông giặt quần áo, chẳng hiểu thế nào rơi xuống sông .”
Phó Cảnh Thần tin, cả như rơi hầm băng, lập tức quăng lưỡi hái xuống, cất bước chạy như bay về phía bờ sông.
Mạn Mạn… Em tuyệt đối xảy chuyện gì!
Lúc , trong lòng nôn nóng hối hận vô cùng. Nếu tối qua chịu đáp ứng yêu cầu của cô, đưa cô lên núi , lẽ xảy chuyện !
Đều là của .
giờ phút hối hận cũng chẳng ích gì, chỉ chạy thật nhanh, thật nhanh đến bên cạnh cô.
Phó Vọng Sơn và cũng hớt hải chạy theo .
“Ê, đấy?” Cán bộ ghi công điểm kéo tay Phó ở phía cùng.
Mẹ Phó sợ đến mức vành mắt đỏ hoe: “Con dâu rớt xuống sông , nữa, xem con bé thế nào.”
“Con sông đó sâu, đến nỗi c.h.ế.t . Hơn nữa, con trai bà chẳng chạy đến ?”
“ xem! Không thì lo c.h.ế.t mất thôi!” Mẹ Phó dứt lời, gạt tay cán bộ ghi công điểm , vội vã theo.
Phó Hải Đường thậm chí còn chạy cả , nắm lấy tay áo của phụ nữ báo tin: “Bác ơi, chị dâu cháu cứu lên ?”
“ con dâu thứ ba nhà họ Diêu kêu cứu, qua liền chạy vội tới đây báo, cũng rõ lắm.”
“Thế chị dâu cháu ạ?”
“ mà , mau ch.óng qua đó mà xem !”
Chỉ trong thoáng chốc, khu đất nhà họ Phó lao động còn bóng .
Những khác ngoài ruộng theo bóng họ, thì thầm to nhỏ: “Ai là vợ rớt xuống sông thì còn đỡ, tưởng nhà cháy cơ đấy!”
Cái vẻ sốt ruột, lo lắng , chẳng hệt như nhà cháy ?
Hai cô con dâu khác nhà họ Diêu và Chu Vân liếc .
Nhìn bóng dáng vội vã của cả nhà họ Phó, con dâu cả nhà họ Diêu lẩm bẩm: “Con sông đó sâu , mà xảy chuyện gì ? Phó Cảnh Thần đúng là quá lo lắng cho vợ .”
Vừa nãy, Phó Cảnh Thần toát áp suất cực thấp, sự hoảng loạn thấy rõ bằng mắt thường, hiển nhiên vô cùng để ý đến vợ .
“Chứ còn gì nữa! Kể cả cô đang m.a.n.g t.h.a.i thì cái t.h.a.i cũng lớn , chẳng lẽ dễ sẩy đến thế ?”
Chu Vân cũng bĩu môi : “Có cần thiết cả nhà cung phụng cô như tổ tông thế ?”
Vẫn là câu đó, ai mà chẳng từng sinh con?
Có ai kiều quý như con dâu nhà họ Phó .
Dù cũng lớn , chẳng lẽ tùy tiện sẩy ?
Chẳng qua chỉ là cậy sủng sinh kiêu mà thôi !
Lúc , hai cô con dâu khác nhà họ Diêu như nhớ điều gì đó: “ mà bụng vợ lớn thế , sông đá tảng, nhỡ cô thật sự va trúng thì …”
Nhà họ Phó chỉ mỗi Phó Cảnh Thần là con trai, hiển nhiên cực kỳ coi trọng đứa cháu nội trong bụng Khương Du Mạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-48.html.]
Hơn nữa, t.h.a.i p.h.ụ đang bụng lớn thế , nếu chẳng may ngã đập thật, xác thực là dễ xảy chuyện lớn.
Nghe , Chu Vân cúi đầu, che vẻ vui sướng khi gặp họa trong mắt.
, sông đá, rơi xuống sông, khả năng sẽ va đá.
Khương Du Mạn , cả ngày cứ gây sự với cô , ức h.i.ế.p con cô !
Không ngờ cũng ngày hôm nay!
Quả nhiên, con vẫn nên sống "lương thiện" một chút.
Cô cả ngày hung hăng dọa như , đây chính là báo ứng!
Lần khi chỉ mất con, mà lớn cũng gặp nguy hiểm!
Biết sông đá chỉ mấy phụ nữ , mà cả nhà họ Phó cũng .
Chạy tuốt đằng , Phó Cảnh Thần thấy bờ sông.
Từ xa, thể thấy rõ một đám đang vây một chỗ.
Ngoài lớn còn mấy đứa trẻ con.
Trên mặt đất một vệt nước lớn, những vết nước đó, hình cao lớn, vạm vỡ của lảo đảo.
Anh lập tức xông tới mấy bước, gạt đám đông , cuối cùng cũng thấy rõ Khương Du Mạn đang ở giữa.
Toàn cô ướt sũng, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đang ôm n.g.ự.c ho khù khụ và phun nước .
Đầu óc trống rỗng, vội vàng cởi chiếc áo đang mặc trùm lên Khương Du Mạn, một tay ôm gọn cô lên, hốc mắt ướt.
“Mạn Mạn, thực xin , đều là của .”
Khoảnh khắc thấy cô như thế, sự tự trách dày vò bao trùm lấy Phó Cảnh Thần.
Nếu chịu đưa cô lên núi , thì xảy chuyện như thế .
Khương Du Mạn đang ôm n.g.ự.c khạc nước, đột nhiên Phó Cảnh Thần bế ngang lên.
Cô cảm thấy nước sắp trào đến cổ họng dồn ngược trong, khó chịu hít một : “Khụ khụ, mau bỏ em xuống, em phun .”
“Em cứ phun lên .”
Khương Du Mạn tức khó chịu, vươn tay đ.ấ.m n.g.ự.c : “Em ! Anh thế em khó chịu!”
Phó Cảnh Thần chỉ đành đặt cô xuống, ôm cô lòng và để cô tựa .
“Nôn…” Khương Du Mạn ôm bụng nôn vài ngụm nước, cuối cùng cũng hồn.
Ngẩng đầu lên, đập mắt cô là tám múi cơ bụng rõ nét, đường cong mạnh mẽ của Phó Cảnh Thần.
Nhìn lên nữa, là gương mặt lo lắng, đau lòng của .
Khương Du Mạn chút vô lực: “Anh cởi áo gì thế?”
Vừa cô sang bên cạnh.