Thật khó để nghi ngờ.
“Chuyện sẽ để yên . Anh sẽ đòi công bằng cho em.” Phó Cảnh Thần đưa tay ôm trọn bàn tay cô trong lòng bàn tay , giọng kiên định.
Hóa , đó là lý do hôm nay Diêu Tư Manh dám thẳng mắt họ.
“Anh đừng vội,” Khương Du Mạn nghiêm túc dặn dò: “Lúc cô tới cứu em, chiếc ná nước cuốn mất , căn bản chứng cứ gì cả.”
Chỉ thể , hổ là nữ chủ trong sách. Làm chuyện gì cũng vận may cực .
Phó Cảnh Thần cúi đầu, đôi mắt thâm trầm. Anh chút tức giận sự bất lực của chính lúc .
Khương Du Mạn vỗ nhẹ mu bàn tay , mỉm trấn an: “Anh đừng lo, tin em. Em cách để tự đòi món nợ .”
Khóe môi cô cong lên một nụ ẩn chứa nhiều ý vị.
Vốn dĩ cô chỉ sống yên vài năm, tránh xa rắc rối với nữ chủ.
đó chỉ là trong điều kiện phạm , phạm .
Con của cô suýt chút nữa hại, cô đương nhiên đòi công đạo .
Nếu cô nhớ lầm, sự kiện quan trọng nhanh sẽ diễn …
Khương Du Mạn nhớ rõ cốt truyện.
Sở dĩ Diêu Tư Manh về sống an nhàn, là vì cô sắp sửa trở thành giáo viên ở Trường tiểu học Thạch Niễn T.ử gần đó.
Làm giáo viên là một nghề cạnh tranh khốc liệt. Có nhiều thanh niên trí thức xuống nông thôn, ít trình độ văn hóa Sơ/Cao trung. Ai mà chẳng giáo viên vì xuống đồng cày cấy?
Họ đều tham gia kỳ thi tuyển.
Diêu Tư Manh là ytongj sinh, vì những đau khổ kiếp mà cô sớm nhắm suất giáo viên tại trường tiểu học Thạch Niễn Tử. Sau , nhờ thanh danh và thành phần gia đình , bài thi của cô còn đạt điểm cao hơn các thanh niên trí thức khác. Cô nghiễm nhiên trở thành giáo viên.
Thời đó, giáo viên mỗi tháng nhận mười lăm đồng tiền lương, kể còn phân thêm lương thực tem phiếu giống như dân thành phố. Với khoản tiền và tem phiếu , cùng với việc thỉnh thoảng lên núi kiếm d.ư.ợ.c liệu quý để bán lén ở chợ đen, Diêu Tư Manh sống một cuộc sống vô cùng thoải mái.
Khương Du Mạn thánh mẫu, cũng rộng lượng đến mức nuốt trôi cục tức .
Nhịn nhất thời nhũ tuyến tăng sinh, lui một bước u nang buồng trứng!
Dù là vì sức khỏe của chính , cô cũng giành lấy suất giáo viên đó!
Trước khi xuyên thư, cô cũng là thủ khoa của một trường đại học trọng điểm, bài thi tuyển giáo viên đối với cô mà hề khó. Chỉ điều, một từ ngữ, khái niệm bây giờ nhạy cảm, nhất cô nên tìm cơ hội mua vài quyển sách về để tự ôn luyện .
Truyền dịch xong, Khương Du Mạn Phó Cảnh Thần nhẹ nhàng đỡ lên xe lừa.
Bác Lý đ.á.n.h xe hiển nhiên cũng tin đồn. Bác , vọng : “Người là may ! Vợ vận khí cũng lắm, cô Tư Manh nhà đội trưởng ở gần đó.”
Xem , tiếng tăm của Diêu Tư Manh về việc cứu lan truyền khắp nơi .
Khóe môi Khương Du Mạn nhếch lên một nụ châm chọc: “Vâng.”
Phó Cảnh Thần bên cạnh cô sắc mặt cũng tối sầm . Cô khẽ nhéo cánh tay một cái để nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-51.html.]
“Em với thế nào?”
“Anh .”
Phó Cảnh Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. Anh cô tự giải quyết chuyện . Vì áy náy chuyện đồng ý đưa cô lên núi, nên lời cô lúc , nhất định theo.
Vợ gì, thì đó là chân lý.
Nửa giờ , xe lừa đến Điểm Thanh niên Trí thức.
“Du Mạn, cô chứ? lo lắng cho cô quá!” Con dâu thứ ba nhà họ Diêu tiếng động, vội vã chạy hỏi thăm.
“ , chỉ là một trận hết hồn thôi.”
“Vậy thì , cô mau trong nghỉ ngơi .”
Mẹ chồng nàng dâu nhà họ Dương cũng đang ở trong sân. Thấy Khương Du Mạn tuy sắc mặt hồng hào như , nhưng tinh thần vẫn , hai bĩu môi.
là tai họa để ngàn năm!
Thế mà cũng , cái mạng cô quả là cứng.
Lúc , Diêu kéo Diêu Tư Manh, mặt tươi như cảnh xuân tới: “Con dâu nhà ông Phó, cô về ?”
“Thế nào, vấn đề gì nữa chứ?”
Mẹ Diêu và Khương Du Mạn đây chẳng hề quen chuyện qua bao giờ. Bà kéo Diêu Tư Manh đến lúc , chỉ là danh tiếng cho con gái mà thôi.
“Không ạ.” Khương Du Mạn liếc Diêu Tư Manh, mới : “Nói thì, cũng may Tư Manh kịp thời cứu cháu .”
Nghe , Diêu Tư Manh khỏi chằm chằm Khương Du Mạn. Thấy ánh mắt cô nửa nửa , Diêu Tư Manh căng thẳng khẽ nhấp môi .
Lẽ nào Khương Du Mạn phát hiện điều gì?
mà ... thể nào…
“, đúng, đúng! May mắn là con gái !”
Mẹ Diêu hề suy nghĩ của hai cô gái. Bà hài lòng vỗ tay con gái: “Nói thật lòng nhé, nếu cô ngã xuống là Tư Manh kịp cứu lên ngay, thì sẽ . Cô thấy ?”
Bà cố tình nhấn mạnh : “Đây chính là hai mạng đấy!”
Diêu Tư Manh cũng đến tuổi lập gia đình, Diêu tiếng của con gái lan truyền rộng hơn. Một nhà con gái , trăm nhà tới cầu hôn! Đến lúc đó, con rể tha hồ mà chọn lựa!
“ .”
Khương Du Mạn Diêu Tư Manh, nở một nụ : “Chân viên đá b.ắ.n trúng, vững nên mới ngã xuống. May mà cô đến kịp, , còn tưởng là chính cô hại lương tâm áy náy mới lao tới đấy.”
“Tư Manh, thật sự cảm ơn cô.”