Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:46:55
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với đứa cháu nội sắp đời, Phó vô cùng quan tâm. Đừng thấy bà sinh hai đứa, nhưng đây Phó Cảnh Thần và Phó Hải Đường đều là thuê trông. Bản bà thật sự nhiều kinh nghiệm, cuốn sách mua về quá đúng lúc.

Khương Du Mạn , cảm thấy chồng của thật sự . Khoan dung với thì khỏi , giờ đứa bé trong bụng còn sinh , bà tính toán nhận luôn việc chăm sóc. Cần rằng trẻ nhỏ khó nuôi.

“Mẹ, thật quá.” Khương Du Mạn xưa nay bao giờ keo kiệt lời .

Chỉ cần môi miệng chạm thể khiến khác và bản cùng thoải mái, cớ gì ? Lời dễ kết hợp với gương mặt xinh , trông cô đặc biệt chân thành. Quả thực là v.ũ k.h.í sắc bén thắng nổi.

“Con với còn khách sáo gì? Con thêm đinh cho nhà , chính là đại công thần của nhà ! Phải dưỡng thật .”

“Đưa đây, xem giúp con.”

“Vâng ạ.”

Khương Du Mạn đưa sách cho bà. Mẹ Phó chữ nên lập tức một bên chăm chú.

Khương Du Mạn thì trong nghỉ ngơi.

“Đi lao động thôi!”

Chẳng bao lâu, bên ngoài tiếng gọi .

Xe đạp của Phó Cảnh Thần vẫn sửa xong, đẩy xe cất, tính tan về tiếp. Mẹ Phó cũng buông sách, lát về sẽ tiếp tục nghiên cứu.

Chốc lát, sân nhà vắng vẻ.

Cánh cổng khép .

Khương Du Mạn đang giường vội mở mắt, ngoài sân cầm lấy chiếc cuốc dựa tường. Cô trở phòng, nhắm mắt bước gian của .

thử nghiệm mảnh đất trong gian. Cũng , trồng rau ở đây thì thời gian thu hoạch giống với bên ngoài

Mở mắt , gian mặt so với lúc cô mới chiếc vòng cổ sự đổi lớn.

Rõ ràng nhất là đất trống bên trong. Trước đây trống rỗng, giờ thì chất đầy những vật tư cô thu thập suốt thời gian qua, chỉ còn một góc nhỏ.

Chỉ đất đen và nướclinh tuyền là đổi gì.

Khương Du Mạn lấy những hạt giống mua . Cô kiên nhẫn dùng cuốc đào từng hố nhỏ, rắc hạt rau theo thứ tự .

Đất đen ẩm ướt, đào lên cũng tốn sức. Khương Du Mạn đào mệt bên cạnh uống chút nước linh tuyền.

Đến khi trồng xong hết hạt giống, cô mệt lử, mồ hôi nhễ nhại.

Trồng xong, cô , mảnh đất đen mới chỉ dùng đến một nửa. Cô khá hài lòng, một nửa dùng để trồng rau ăn trong nhà, nửa còn giữ . Ai , lẽ thể tìm thứ nào đó núi thì ?

Khương Du Mạn cố tình dùng nước linh tuyền tưới lên một chút đất đen, chăm chú chăm chú , đôi mắt to tròn trừng mắt mãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-60.html.]

Mặt đất vẫn y nguyên, chẳng hề chút biến đổi nào, hề nảy lên những mầm xanh mướt như cô tưởng tượng…

Khương Du Mạn thất vọng. Cô cứ nghĩ rằng, đồ vật gieo trong gian thì tốc độ sinh trưởng sẽ nhanh hơn bên ngoài nhiều chứ.

Xem nghĩ quá nhiều !

nán trong gian thêm nữa mà cầm chiếc cuốc bước ngoài.

Phải công nhận, nông mệt thật! Mới chút việc cỏn con, dù đầu còn mặt trời gay gắt, mà mệt bã cả .

Thấy trời còn sớm, cô về phòng ngủ một giấc.

Đến tận buổi chiều, cô mới vội vã xong bữa tối, kịp giờ cả nhà tan tầm thì dọn mâm .

Từ vụ săn lợn rừng, việc đều trở nên dễ dàng hơn nhiều. Giờ Khương Du Mạn nấu bất kỳ món thịt nào cũng cần giấu giếm ai nữa. Nhà họ chia nhiều thịt lợn rừng như , ăn mới là chuyện lạ.

Tuy nhiên, đống thịt lợn rừng đang treo trong nhà, Khương Du Mạn cũng thấy đau đầu. Trời nóng thế , bắt buộc xát muối để bảo quản. thịt xát muối thì hương vị bình thường. Trong gian của cô bao nhiêu là thịt tươi để ăn. Giờ đây, chỉ thể ăn thứ thịt lợn rừng , quả thật chút chịu nổi.

cũng chẳng thể nào lén lút cất hết gian . Những trong nhà họ Phó kẻ ngốc. Cô bại lộ bí mật gian, chuyện thần bí như thế , nhất nên là bí mật của riêng cô mà thôi.

“Giá mà thể đem chỗ thịt lợn rừng bán thì mấy!” Khương Du Mạn khẽ thở dài.

giờ, loa tan tầm quen thuộc vang lên. Mọi dần dần trở về.

Sân trong bắt đầu rộn rã những tiếng chuyện, và chẳng mấy chốc, nhà họ Phó cũng về đến.

Hôm nay, Khương Du Mạn món khoai tây hầm thịt lợn rừng, trông cực kỳ bắt mắt và k*ch th*ch vị giác. Mấy nhà họ Phó đều đói meo, bàn ăn, ai nấy đều ăn uống ngon lành.

Riêng Khương Du Mạn mấy khẩu vị, ăn ít.

Phó Cảnh Thần nhanh nhận : “Sao em ăn chút xíu ?”

“Em khẩu vị.” Khương Du Mạn đáp.

Người m.a.n.g t.h.a.i khẩu vị thường kỳ quái, những lúc thèm một món nào đó đến cồn cào ruột gan, thì những món ăn khác đều trở nên vô vị.

Mẹ Phó là từng trải, lập tức hạ giọng hỏi: “Có con thèm ăn thứ gì khác ?”

Thấy chồng hỏi đến nước , Khương Du Mạn đành gật đầu: “Con… thèm gà ăn mày.”

Gà ăn mày?

Mọi đều sững . Nhà họ nuôi gà, cho cô ăn cũng nguyên liệu.

 

 

Loading...