Chỉ còn một ngày nữa thôi, cô cảm thấy ôn tập gần như xong hết, cũng nên chú trọng kết hợp việc và nghỉ ngơi.
Cứ như thế, cả gia đình mang theo chậu, thùng, cùng với bà con trong thôn bờ hồ.
Hồ nước của đội sản xuất Thạch Cối Xay hình chữ nhật, rộng và sâu.
Nó tháo nước từ hôm qua, lúc họ đến, đang bắt cá ở bên .
Dưới đáy ao là một lớp bùn dày đen ngòm và trơn trượt, cỏ dại mọc đầy. Không ít trẻ con đang chạy nhảy đùa nghịch, mặt đứa nào cũng lấm lem như mèo hoa.
Người đông, lớp nước mỏng phía hòa lẫn với bùn, đen kịt thể rõ cá cả.
Người lớn cũng hớn hở mặt, cá dù cũng là thức ăn mặn, nghĩ đến việc bắt cá và chia thịt, ai nấy đều vui mừng.
Trong làn nước đục ngầu, cứ thấy chỗ nào động tĩnh của cá là lao tới, dùng thùng úp xuống.
Thấy cảnh tượng náo nhiệt, Phó Hải Đường cũng hào hứng, kéo tay bố và trai:
“Bố ơi, ơi, chúng cũng xuống bắt cá !”
Phó Cảnh Thần liếc Khương Du Mạn: “Anh xuống đó, còn em thì ở nhé?”
“Con cứ yên tâm , trông chừng Mạn Mạn .” Mẹ Phó .
Trước con trai bà đối với con dâu hề “dính” như , bây giờ tình cảm vợ chồng son ngày càng thêm thắm thiết. Bà thấy mà vui mừng.
Phó Cảnh Thần lúc mới yên tâm bước xuống.
Mặc dù cả một cái hồ đầy đang mải mê bắt cá, bắt chạch, nhưng vẫn nổi bật giữa đám đông.
Khương Du Mạn bờ bọn trẻ con chơi đùa phía , thấy Phó Cảnh Thần giúp một bé bắt một con cá, ánh mắt cô khỏi thêm phần dịu dàng.
Tất nhiên, với thủ của Phó Cảnh Thần thì khỏi bàn. Anh nhanh ch.óng bắt vài con cá lớn, chậu thể chứa hết.
Anh vội vàng lên bờ đổ cá chiếc ao nhỏ của đội, nơi tập trung bộ cá bắt để lát nữa chia phần.
Sau khi đổ cá xong, tình cờ bắt gặp nụ dịu dàng của Khương Du Mạn.
Nụ , khiến trái tim Phó Cảnh Thần rung động.
Anh kìm , bước đến gần, cúi xuống : “Ngồi ở đây chán , Mạn Mạn?”
Khương Du Mạn liếc : “Em đang suy nghĩ, chán ?”
“Ân ?”
Khương Du Mạn tươi hơn: “Em đang nghĩ, nhất định sẽ là một ba .”
Phó Cảnh Thần sững , đó khóe môi cong lên, ánh mắt như đựng những vì nhỏ vụn: “Anh sẽ đối với hai con em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-66.html.]
Khương Du Mạn , cũng nhịn mà bật theo: “Em .”
Cô sẽ là một ba , nhưng câu trả lời của như với cô rằng: Anh cũng sẽ là một chồng .
Người đàn ông giỏi lời hoa mỹ, nhưng lời và hành động của luôn thể chạm đến tận đáy lòng khác.
“Anh ơi, mau xuống đây , còn nhiều cá lắm!”
lúc , tiếng Phó Hải Đường vang lên.
Phó Cảnh Thần Khương Du Mạn dặn dò: “Em cứ yên ở đây, đến gần mép bờ hồ đấy.”
Chuyện cô rơi xuống sông trở thành nỗi ám ảnh lớn với cả nhà. Nếu hồ nước rút cạn, cả gia đình thật sự dám yên tâm để cô ở đây.
Thấy Khương Du Mạn gật đầu, mới cầm chậu tiếp tục xuống bắt cá.
Hồ nước đông , đến tận buổi chiều mới bắt gần hết. Cá chia theo đầu , mỗi nhà hai con.
Một thanh niên trí thức vì bận việc hoặc tham gia nên đành chịu cá ăn.
Tuy nhiên, vì phần lớn đều phần, nên khí náo nhiệt, mặt ai nấy cũng rạng rỡ niềm vui.
Khương Du Mạn cách cá. Trong gian của cô cũng ít gia vị bí mật. Sau khi mang cá trắm cỏ về, Phó Cảnh Thần sạch cá, còn cô liền bắt tay việc bếp núc.
Cô ướp cá để khử tanh, lăn qua bột chiên sơ qua dầu, đó vớt để riêng. Tiếp đến, cô phi thơm gia vị, cho nước sôi thả cá cùng rau củ kho.
Cho nhiều gia vị như , món cá kho thể tưởng tượng là thơm đến mức nào. Khi bưng , ít ngoái cổ theo.
Dương Thiên Tứ trong nhà, mắt trông ngóng cánh cửa đóng của nhà họ Phó. Chu Vân thấy thế, mặt nặng trịch đ.á.n.h nhẹ đũa của con trai.
“Nhìn cái gì mà ? Con cứ đòi ăn cá ? Sao ăn?”
Dương Thiên Tứ nuông chiều, chẳng hề nể mặt , bĩu môi : “Cá dở quá, con ăn nổi.”
Món cá mặt họ chỉ là hấp , trừ bỏ nội tạng, bên trong bóng cá nhét vài lát gừng, ngay cả dầu mỡ cũng chẳng .
Nếu là , khi còn ăn độn lương thực, Dương Thiên Tứ thể ăn. khi ngửi thấy mùi cá kho thơm lừng nãy, bàn cá hấp mặt nuốt trôi .
Chu Vân thấy con trai vẫn cứ ngó nghiêng sang nhà đối diện, tức giận “Bang” một tiếng đặt đũa xuống:
“Thích ăn thì ăn, nấu cho con ăn mà con còn chê chê nọ. Thích nhà như thế, con qua đó mà con trai cho luôn ?”
Khóe miệng Dương Thiên Tứ còn dính thịt cá, mắng một trận liền mếu máo lớn.
“Cháu ngoan, đừng , đừng .”
Bà Thái vội vàng chạy đến dỗ dành, mãi mới thằng bé nín .