Cho nên vợ chồng Diêu Chấn Giang phản kháng là bình thường.
Con dâu thứ ba nhà họ Diêu xúc động: “Cảm ơn em, Du Mạn. Thật sự nhờ hai vợ chồng em mà cuộc sống của vợ chồng chị thoải mái hơn nhiều.”
Từ ngày ở riêng, cô ăn thêm chút thịt, còn lấy đồ nhà bù đắp cho cô em chồng nữa. Ăn uống đầy đủ, cơ thể cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Dù bà chồng và cô em chồng vẫn thường xuyên lườm nguýt, nhưng cô chẳng để tâm, dù gia phân, họ còn thể gì ?
Nay lời động viên của Khương Du Mạn, cô càng thêm vững tâm.
Hai thêm vài câu con dâu thứ ba nhà họ Diêu mới trở về nhà .
Tối đó, nhà họ Phó về. Mẹ Phó Phó Cảnh Thần, dặn dò: “Cảnh Thần, ngày mai con trường tiểu học Thạch Niễn T.ử xem kết quả. Đường xa vất vả, cứ để Mạn Mạn ở nhà nghỉ ngơi.”
Hôm thi thì Khương Du Mạn bắt buộc , nhưng xem kết quả thì con trai là .
“Mẹ, cần gì xem? Con , nếu đỗ, thầy Ngô ở đội Sau Núi sẽ đích đến báo tin!” Phó Cảnh Thần lên tiếng.
“Thật hả?” Mẹ Phó ngạc nhiên, “Mẹ cứ tưởng cổng trường ngóng tin chứ.”
“Mẹ mấy ở ngoài đồng ? Không cần , cứ chờ ở nhà là .”
Phó Hải Đường xong, liếc chị dâu . Thấy Khương Du Mạn vẫn bình thản, lòng cô như mèo cào, chờ lúc trai ngoài rửa bát thì liền rón rén hỏi nhỏ:
“Anh, xem chị dâu lo lắng ?”
Phó Cảnh Thần khóa vòi nước: “Em quan tâm chuyện gì?”
“Thì em lo, chị chuẩn chu đáo như thế, lỡ như kết quả như ý, chị buồn ?”
Phó Hải Đường đương nhiên lo lắng về đãi ngộ của nghề giáo viên, cô rõ nhà họ vẫn còn một khoản tiền tiết kiệm kha khá. Lương giáo viên tiểu học Thạch Niễn T.ử so với tiền cũng đáng là bao.
Phó Cảnh Thần trả lời, vì đó cũng chính là điều đang lo lắng.
Trở trong phòng, thấy Khương Du Mạn tựa mép giường, cũng đến bên cạnh cô.
“...Anh đây gì mà lên giường?” Khương Du Mạn khó hiểu.
Anh cứ im, cô chằm chằm.
"Có chuyện gì ?" Khương Du Mạn hỏi.
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, cả cô trông thật mềm mại và đáng yêu. Phó Cảnh Thần nuốt khan một tiếng.
Ánh mắt nghiêm túc: “Đừng lo lắng. Ngày , dẫn em lên núi chơi.”
Khương Du Mạn lúc mới hiểu , thì đang lo lắng cho cô.
Anh sợ cô thi trượt sẽ thất vọng, nên nghĩ sẵn cách để dời sự chú ý của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-70.html.]
Ý thức điều , Khương Du Mạn cảm thấy trong lòng như mật rót tràn đầy. Cô kìm , vòng tay ôm lấy cổ : “À, là chuyện hả? Chồng, quá, em thích nhiều lắm.”
Ánh mắt cô chân thành, cách hai kéo gần.
Phó Cảnh Thần rõ mồn một tiếng tim đập dồn dập. Lòng mềm nhũn.
Khoảng cách quá gần, ánh mắt vô thức dừng làn da mỏng manh ở cổ và n.g.ự.c cô, ánh mắt tối .
Khương Du Mạn lập tức nhận dấu hiệu , vội vàng xuống, ho khan hai tiếng: “Khuya , ngủ sớm .”
Đến giờ, cô vẫn còn nhớ lời Phó Hải Đường hôm , quá hổ !
Đèn tắt. Tay Phó Cảnh Thần đặt lên eo cô cô gạt phăng: “Ngủ ! Cái giường tiếng kêu, quên ...”
Nhắc đến , Khương Du Mạn nghẹn lời, trong đêm tối mặt cô nóng ran.
“Anh gì em, chỉ xoa bóp giúp em thôi.” Phó Cảnh Thần thành thật xoa eo cho Khương Du Mạn, nhịn thở dài.
Quả thật cũng đến lúc lên núi một chuyến, nơi đó nhiều cây, sẽ c.h.ặ.t gỗ về cái giường khác, cái giường chất lượng quá kém.
Khương Du Mạn Phó Cảnh Thần đang suy tính gì, chỉ thấy động tác xoa bóp của thật sự dễ chịu, cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Sáng hôm tỉnh dậy, trời đổ mưa phùn lất phất. Mọi đều .
Khi trời tạnh mưa, đều nhón chân ngóng con đường lớn dẫn khu thanh niên trí thức. Người nhà họ Phó như thế, Diêu càng nóng lòng hơn.
“Rốt cuộc lời đồn đáng tin đây? Lão Đại, là con cứ trường tiểu học Thạch Niễn T.ử hỏi một câu ? Thầy giáo ở đội Sau Núi thật sự sẽ đến báo tin ?”
Mẹ Diêu tới lui như ruồi đầu, vẻ nôn nóng hiện rõ mồn một.
“Mẹ, đều sẽ đến báo mà, gấp gì?”
Mẹ Diêu trừng mắt: “Đây là đại sự của Manh Manh nhà ! Cả đội đang đấy, gấp ?”
Chờ thêm một lát nữa. Thấy sắp đến giữa trưa mà vẫn động tĩnh gì, bà mở miệng: “Lão Đại, con ...”
Lời còn dứt.
Liền thấy nhóm thanh niên trí thức trong sân chỉ đường, hưng phấn hô lên: “Tới ! Đồng chí báo tin kết quả thi tới !”
Những khác vội vàng theo hướng nhóm thanh niên trí thức chỉ.
Vừa . Quả nhiên thấy một bóng đang tiến về phía khu thanh niên trí thức.
Trời tạnh mưa, đường còn đọng nước. Người đó chân thấp chân cao, trong tay còn cầm theo một tập giấy tờ.
Lần Diêu phấn khích tột độ: “Đợi từ sáng sớm, cuối cùng cũng tới !”
“Vợ lão đại, con mau rót nước ! Chuẩn đón khách.”