Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 138: Đại Học Có Tác Dụng Gì
Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:54:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa con gái vốn định bán một trăm đồng, nay chớp mắt bán ba trăm, hai vợ chồng chạy còn nhanh hơn thỏ.
Chút tình cảm ấm áp cuối cùng trong lòng Tiểu Hoa cũng mài mòn sạch sẽ.
Dưới sự dẫn dắt của cảnh sát, cả nhóm thẳng đến nơi đổi hộ khẩu.
Thời điểm kiểm tra quá khắt khe, hệ thống máy tính lưu trữ, hai bên đều đồng thuận, nên việc đổi diễn suôn sẻ.
Lý Tuyết Liên rút ba trăm đồng từ trong túi ném xuống đất, bực dọc mắng: “Bán con gái, c.h.ế.t t.ử tế!”
Tiền cầm trong tay, Lý Lan Chi và Trần Chí Cương cũng chẳng rảnh đôi co vài lời , lập tức hớn hở bế con trai nhặt tiền về.
Mọi chuyện kết thúc, Tiểu Hoa cuối cùng cũng đổi họ đổi tên.
Cả nhóm bước nhà, Tiểu Hoa đỏ hoe mắt, quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu Lý Tuyết Liên: “Bác gái, cháu cảm ơn bác!”
Nói xong sang Giang Oánh Oánh, định cúi thì Giang Oánh Oánh đỡ dậy: “Em dập đầu với , đó là nhận , với chị dâu thì cần dập đầu !”
Giang Oánh Oánh tủm tỉm cô : “Từ nay về , đây chính là nhà của em, đổi cách xưng hô !”
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vàng vọt giàn giụa nước mắt, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, rõ là đang đang , nhưng giống như tái sinh.
“Mẹ!”
“Ừ!”
Hốc mắt Lý Tuyết Liên cũng đỏ lên, bà kéo Tiểu Hoa dậy: “Sau , con cứ gọi theo tên hộ khẩu, Thẩm Hiểu Hoa!”
Thẩm Hiểu Vân hì hì: “Tiểu Hoa, , đúng! Là Hiểu Hoa! Sau chúng thật sự là chị em , em cũng cần ghen tị chị một chị dâu nữa! Chị dâu của chị cũng là chị dâu của em !”
Cô giống như một cô gái khác, sợ Tiểu Hoa cướp mất vị trí vốn trong gia đình, mà thật lòng vui mừng cho Tiểu Hoa.
Thẩm Hiểu Hoa gật đầu thật mạnh, đó lên tiếng: “Chị dâu, tiền lương của em, chị cứ đưa hết cho .”
Lý Tuyết Liên vội vàng xua tay: “Không , Hiểu Vân nộp một nửa, con cũng nộp một nửa! Mẹ sẽ giữ hộ các con, , phong phong quang quang gả hai chị em !”
Thẩm Hiểu Hoa lắc đầu: “Mẹ, con lấy chồng .”
“Nói ngốc nghếch gì thế?”
Lý Tuyết Liên mắng một tiếng, đó kéo Văn Cần, Văn Thông : “Đây là cô Hoa của các cháu, các cháu hai cô nhé!”
Hai đứa trẻ vốn quen Tiểu Hoa, lập tức ngọt ngào gọi một tiếng cô.
Văn Thông còn nhỏ háu ăn, còn kéo vạt áo Thẩm Hiểu Hoa buông: “Cô Hoa, Văn Thông thích ăn kẹo hồ lô!”
“Thèm c.h.ế.t cháu !”
Thẩm Hiểu Vân gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của bé, nhưng cũng bật .
Lúc , tivi bắt đầu phát sóng chương trình thời sự, cả nhà đều im lặng, chăm chú lắng những sự kiện trọng đại của đất nước.
Giang Oánh Oánh xem một lúc, tâm trí trôi dạt đến hai vợ chồng Lý Lan Chi và Trần Chí Cương.
Hai đó đối xử với Tiểu Hoa như , cuối cùng còn ba trăm đồng, đời gì chuyện như thế?
Mộng Vân Thường
Cô liếc hệ thống lâu mở, phát hiện giá trị khí vận bên trong cao, cần suy nghĩ liền trực tiếp đổi năm trăm giá trị xui xẻo áp dụng lên Lý Lan Chi và Trần Chí Cương.
Trước đây ai xui xẻo cô luôn sự kiềm chế, cùng lắm chỉ là trừng phạt nhẹ, còn đây là cô đổi nhiều nhất.
Đêm giao thừa, bóng tối buông xuống.
Bữa cơm tất niên hôm nay vô cùng phong phú, ngoài gà vịt cá thịt, đương nhiên thể thiếu sủi cảo đặc trưng của miền Bắc.
Giang Oánh Oánh còn đặc biệt mua kẹo và hạt dưa cho hai đứa trẻ ăn vặt.
Ăn cơm xong, cả nhà quây quần bên lò sưởi xem tivi náo nhiệt.
Lý Tuyết Liên dẫn Hiểu Vân và Hiểu Hoa gói sủi cảo, Thẩm Nghiêu hiếm khi việc, mà ghế sofa chăm chú xem thời sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-138-dai-hoc-co-tac-dung-gi.html.]
Nội dung thời sự là giới thiệu về các chuyên ngành của trường đại học.
Anh cầm một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.
Giang Oánh Oánh tò mò ghé sát : “Anh Nghiêu, ghi chép cái gì?”
Thẩm Nghiêu đặt b.út xuống, cô một cái: “Năm tham gia thi đại học?”
“Hả?”
Giang Oánh Oánh sửng sốt, đột ngột ? Trước đó cũng từng nửa lời...
Giọng lớn, Lý Tuyết Liên đang gói sủi cảo bên thấy, nhưng Thẩm Khánh Hoành đang cùng xem tivi lập tức tỉnh táo: “A Nghiêu, con thật ?”
Bây giờ điều kiện gia đình lên, học đại học trợ cấp, đứa con trai Thẩm Nghiêu tuyệt đối là niềm tự hào của ông!
Nếu trong nhà thực sự thể xuất hiện một sinh viên đại học...
Nghĩ đến đây, Thẩm Khánh Hoành kích động, ông dậy hai vòng, xuống: “Vậy Oánh Oánh ?”
Hai vợ chồng mới kết hôn nửa năm mà xa thì ?
Hơn nữa học đại học xa, chỉ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới thể về, xa cách lâu như .
Giang Oánh Oánh mím môi, cô gì.
Thực , cô cũng dự định thi đại học, chỉ là nghĩ xong khi nào sẽ .
Lý Tuyết Liên đang gói sủi cảo bên đầu , bực bội lườm Thẩm Khánh Hoành một cái: “Ông Thẩm, ông lên cơn điên gì thế? Không giúp thì thôi, còn cứ giật thon thót!”
Thẩm Khánh Hoành kinh ngạc vui mừng hụt hẫng, chỉ cúi đầu xuống.
“Cái ông già !”
Lý Tuyết Liên đặt những chiếc sủi cảo gói xong lên phên, đó lau tay bước tới: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Thẩm Nghiêu trả lời bà, mà tiếp tục Giang Oánh Oánh lên tiếng: “Anh nghĩ kỹ , năm chạy thêm hai chuyến xe nữa, tiền tiết kiệm đưa cho cha một phần, phần còn em giữ lấy mà tiêu.”
“Mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, đều chạy xe kiếm tiền.”
Lý Tuyết Liên càng càng hồ đồ, bà Giang Oánh Oánh đá Thẩm Khánh Hoành một cái: “Ây da, hai cha con ông đang chơi trò giải đố gì thế?”
Thẩm Khánh Hoành cũng theo bản năng liếc Giang Oánh Oánh một cái, đó chậm rãi lên tiếng: “A Nghiêu năm chuẩn thi đại học.”
“Cái gì?”
Lý Tuyết Liên sửng sốt một chút, cần suy nghĩ lập tức phủ nhận: “Không , ...”
“A Nghiêu, con đang cái trò gì thế? Cuộc sống gia đình khó khăn lắm mới lên một chút, học đại học cái gì? Con học , trong nhà ?”
“Cái nhà thể chỉ dựa một Oánh Oánh chống đỡ .”
“Con là một đàn ông!”
Bà vẫn con trai kiếm bao nhiêu tiền, chỉ cuộc sống gia đình sở dĩ lên là nhờ Giang Oánh Oánh.
Làm gì chuyện vứt vợ ở nhà để tự học? Thế chẳng là Trần Thế Mỹ thời hiện đại ?
Con trai bà trở thành một kẻ vô lương tâm như !
Giang Oánh Oánh vội vàng dậy: “Mẹ, đừng tức giận, Nghiêu ý đó...”
Lý Tuyết Liên hung hăng trừng mắt Thẩm Nghiêu: “Không ! Mẹ là ! Con cứ ở nhà sống qua ngày với Oánh Oánh, chuyện đều lời vợ, cuộc sống cũng khó!”
“Thi đại học thì tác dụng gì? Ra ngoài ngắm chim ngắm hoa ?”
Nói xong nắm lấy tay Giang Oánh Oánh, hốc mắt gần như đỏ hoe: “Oánh Oánh, nó ý nghĩ như là đúng, là , là quản giáo nó!”
“Mới chạy xe nửa năm, tâm tư hoang dã ! Con , nắm c.h.ặ.t hết tiền trong tay !”