Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 156: Giang Tiểu Phương Phản Công

Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:29:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mà lúc , tại một bệnh viện huyện thành, Giang Tiểu Phương ôm một bé trai mới sinh trong lòng, cảm thấy cuối cùng cũng nở mày nở mặt !

 

Trương Chấn Vĩ từ lúc kết hôn vẫn luôn lạnh nhạt với cô , lúc cũng tươi rạng rỡ đút nước đường đỏ cho cô : “Tiểu Phương, uống nhiều đường đỏ một chút, đừng để con trai chúng đói!”

 

Đôi mắt đục ngầu của Tần Hương Nga cứ chằm chằm đứa trẻ trong lòng cô , xoa xoa tay : “Nhà họ Trần chúng hậu …”

 

giữ gìn bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng vượt qua !

 

Giang Tiểu Phương rũ mắt xuống, trong mắt là sự lạnh lẽo, cô bĩu môi giả vờ yếu ớt nhíu mày: “Chấn Vĩ, sữa của em hình như lắm, bác sĩ ăn nhiều trứng gà mới …”

 

Trong thời gian mang thai, cô dù một tháng cũng khó ăn một quả trứng gà, lúc Tần Hương Nga cuống cuồng lên tiếng: “Ăn ăn, bắt buộc ăn trứng gà, đợi nhé, về nhà luộc trứng gà đỏ ngay đây!”

 

Nói xong còn lưu luyến liếc đứa trẻ một cái, mới xách giỏ về.

 

Mộng Vân Thường

Đợi bà , Giang Tiểu Phương mới uể oải đặt đứa trẻ lòng Trương Chấn Vĩ, đó xuống nghỉ ngơi: “Chấn Vĩ, tên con chúng vẫn đặt …”

 

Trong mắt Trương Chấn Vĩ là con trai, lúc gì cũng : “Về nhà sẽ lật từ điển! Con trai chúng quan lớn đấy, cái tên suy nghĩ cho thật kỹ!”

 

Giang Tiểu Phương liếc , đỡ lấy vòng eo cố ý nhíu mày: “Con trai còn b.ú sữa, chốc nữa tã lót thì đây? Thời tiết vẫn còn lạnh, nếu kịp thời, con trai chẳng sẽ lạnh ?”

 

Trần Chấn Vĩ coi đó là điều hiển nhiên mở miệng: “Tã lót đương nhiên là giặt , yên tâm , mấy ngày nay sẽ hầu hạ hai con em đàng hoàng!”

 

Giặt tã lót thì tính là gì?

 

Giang Tiểu Phương khẩy trong lòng, bà già đó bình thường ngay cả quần lót cũng vứt cho cô giặt, cô bây giờ vất vả lắm mới đợi đến lúc sinh con trai, khổ tận cam lai, thể cứ thế đơn giản bỏ qua ?

 

Ở bệnh viện một đêm, Giang Tiểu Phương liền ôm đứa trẻ cùng Trương Chấn Vĩ về nhà.

 

xuống giường, liền ôm con trai hét lên: “Chấn Vĩ, con trai tè !”

 

Trương Chấn Vĩ còn kịp gì, Tần Hương Nga uốn éo bước , bà tã cho cháu trai bóng gió: “Tiểu Phương , con! Chấn Vĩ một đàn ông to xác tã? Công việc đều do phụ nữ !”

 

Giang Tiểu Phương ồ một tiếng, đó ngọt ngào: “Vậy vất vả cho , đúng , quần áo con từ bệnh viện vẫn giặt , chốc nữa đem giặt nhé!”

 

Tâm trạng cháu trai của Tần Hương Nga lúc bình tĩnh , bà hừ lạnh một tiếng: “Sao nào, hầu hạ cháu trai đích tôn của , còn hầu hạ cô nữa ?”

 

Giang Tiểu Phương sớm nghĩ xong lý lẽ, cô đỡ eo giường nhúc nhích: “Nếu nhiễm lạnh thì sẽ mất sữa đấy, nếu giặt thì để Chấn Vĩ giặt …”

 

Lúc Trương Chấn Vĩ vặn từ ngoài bước , mất kiên nhẫn liếc Tần Hương Nga: “Mẹ, bình thường bắt Tiểu Phương việc thì thôi , đứa trẻ còn b.ú sữa đấy! Mẹ chút việc thì ? Không chỉ là giặt bộ quần áo thôi ?”

 

Tần Hương Nga thủ tiết cả đời, trong lòng chỉ đứa con trai , đối với bà con dâu chính là ngoài, chính là công cụ nối dõi tông đường!

 

bây giờ, đứa con trai bà một tay nuôi lớn thế mà giúp ngoài, còn bắt bà giặt quần áo cho con dâu?!

 

Hôm qua nể mặt Giang Tiểu Phương sinh cho bà đứa cháu trai mới cho cô sắc mặt , ngờ hôm nay về đến nhà con ranh đê tiện dám đằng chân lân đằng đầu !

 

tức đến mức mặt mày méo mó, nhưng mặt Trương Chấn Vĩ vẫn cố nặn nụ : “Được , , con ! Ở nhà !”

 

Đợi con trai , bà tin còn trị con ranh đê tiện !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-156-giang-tieu-phuong-phan-cong.html.]

, bà vạn vạn ngờ tới phụ nữ Giang Tiểu Phương , bình thường giả vờ bộ dạng dễ bắt nạt, thế mà nhẫn tâm như !

 

Đứa trẻ mới sinh hai ngày, đói đến mức ré lên, nhưng Giang Tiểu Phương hề lay chuyển, cô cứ thế giường, đất vứt một đống quần áo bẩn.

 

Tần Hương Nga xót xa ôm cháu trai c.h.ử.i ầm lên: “Giang Tiểu Phương, cô c.h.ế.t ? Sao cho đứa trẻ b.ú sữa?”

 

Giang Tiểu Phương khoác áo, n.g.ự.c căng tức đến phát đau nhưng vẫn nhúc nhích: “Mẹ, con ngay cả bộ quần áo cũng , tâm trạng nào mà cho con b.ú? Đợi Chấn Vĩ về tính !”

 

Tiếng của đứa trẻ quả thực giống như đang khoét tim Tần Hương Nga, bà bế cháu trai : “Giang Tiểu Phương, đây là con trai cô, tim cô bằng đá ?”

 

hận thể trực tiếp lao lên giường lật áo Giang Tiểu Phương lên!

 

Giang Tiểu Phương vững như Thái Sơn, dường như đứa trẻ đang vì đói trong tay Tần Hương Nga do sinh , cô liếc đống quần áo đất: “Mẹ, trách thì trách bản nhẫn tâm! Con một mới sinh xong giặt quần áo, chẳng sớm muộn gì cũng mất sữa ?”

 

“Đã , chi bằng cho b.ú nữa!”

 

Tiếng của đứa trẻ ngày càng nhỏ, Tần Hương Nga rốt cuộc cũng đành lòng, bà nhét mạnh đứa trẻ cho Giang Tiểu Phương, sắc mặt xanh mét: “Được, giặt quần áo! Cô mau cho đứa trẻ b.ú sữa !”

 

Quần áo đất Tần Hương Nga c.h.ử.i rủa thu dọn , Giang Tiểu Phương lúc mới nhanh chậm vén áo lên…

 

Đứa trẻ đó đến mức ngay cả sức b.ú sữa cũng còn, chỉ b.ú qua loa hai ngụm ngủ .

 

Giang Tiểu Phương vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ, trong lòng vô cùng sảng khoái, đứa trẻ , cô xem xem mụ già đó cưỡi lên đầu nữa?

 

Tròn một tháng, Tần Hương Nga coi như Giang Tiểu Phương hành hạ mất nửa cái mạng!

 

chỉ giặt tã cho cháu trai, còn giặt quần áo quần lót cho Giang Tiểu Phương! Nấu cơm một miếng ý, Giang Tiểu Phương liền vứt đứa trẻ sang một bên sữa.

 

Đã thế đứa con trai đó của bà mắt cứ như mù, Giang Tiểu Phương gì là nấy…

 

Tháng tư thời tiết bắt đầu dần nóng lên, xưởng may Giang Trấn càng bận rộn hơn.

 

Giang Oánh Oánh ban ngày cùng Hiểu Hoa vùi đầu thiết kế bản vẽ, đối chiếu chi tiết, buổi tối thì bài tập học thuộc lòng, bận đến mức gần như ngay cả thời gian ăn cơm cũng .

 

Giữa tháng tư, Thẩm Nghiêu mặc một bộ quần áo sơ mi trắng và quần đen đơn giản, vai vác một chiếc bao tải dứa lớn.

 

Anh ở cửa, ngẩn ổ khóa lớn cổng nhà .

 

Lúc qua vụ mùa bận rộn, trong nhà thế mà một ai…

 

Thẩm đại nương nhà bên cạnh thấy , lập tức lên: “Thằng Nghiêu, cháu cuối cùng cũng về ! Không đại nương cháu, cuộc sống trong nhà còn nhà ai sánh bằng các cháu? Nghe lời đại nương, nha đừng ngoài việc nữa!”

 

“Ở nhà đàng hoàng sinh một thằng cu mập mạp với vợ cháu, hơn bất cứ thứ gì!”

 

Sinh con?

 

Trong mắt Thẩm Nghiêu lóe lên ý , gì, chỉ hỏi: “Thẩm đại nương, cháu xuống ruộng ạ?”

 

Thẩm đại nương lúc mới vỗ đầu: “Đâu , cháu lên thành phố ! Cả nhà đều lên thành phố !”

 

 

Loading...