Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 159: Đôi Vợ Chồng Trẻ Hơn Một Tháng Không Gặp

Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:29:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một tiếng trầm thấp, quen thuộc xa lạ.

 

Giang Oánh Oánh sửng sốt một chút, cô nheo mắt , theo ánh sáng của đèn pin…

 

“Sao về muộn thế?”

 

Mộng Vân Thường

Là giọng của Thẩm Nghiêu!

 

Thẩm Hiểu Vân vui mừng đạp mạnh xe một cái, đèn pin suýt nữa rơi xuống đất: “Anh? Có ?”

 

Thẩm Nghiêu bước lên phía hai bước, ba rõ, chính là Thẩm Nghiêu mặc áo sơ mi trắng và quần đen!

 

Anh bước lên một bước, bộ đường nét rõ ràng hiện trong bóng tối, đôi mắt đen mang theo ý , về phía Giang Oánh Oánh: “Là .”

 

Thẩm Hiểu Vân che miệng hì hì: “Hiểu Hoa, hai đứa bây giờ mau ch.óng biến mất thôi!”

 

Hiểu Hoa cũng bật , cô bé leo lên xe đạp, cao giọng hơn một chút: “Hiểu Vân, hai đứa đua xem ai nhanh hơn!”

 

Hai cô gái đùa đạp xe, nhanh biến mất trong bóng tối, chỉ ánh đèn pin đỉnh đầu lắc lư qua ở đằng xa…

 

Xung quanh chìm bóng tối, Giang Oánh Oánh vội vàng bật đèn pin của lên, ngước mắt thấy Thẩm Nghiêu đang thẳng về phía .

 

Ánh mắt trầm tĩnh nhưng nóng bỏng.

 

“Anh, đột nhiên về…”

 

Giang Oánh Oánh vốn luôn lanh lợi hoạt bát đột nhiên nên gì, cô chút dám ánh mắt nóng rực đang rơi

 

Thẩm Nghiêu thở dài bước lên một bước, đó ôm lòng: “Không đột nhiên, mỗi ngày đều về nhà.”

 

Đây là đầu tiên hai họ ở cách gần như

 

Sườn mặt Giang Oánh Oánh áp l.ồ.ng n.g.ự.c , trong đêm tối tĩnh lặng thể thấy nhịp tim đập mạnh mẽ, đổi theo từng nhịp thở của cô.

 

tự nhiên cựa quậy : “Chúng còn mau về ?”

 

Thẩm Nghiêu cúi đầu cô: “Chỉ ôm một lát cũng ?”

 

Người đàn ông đột nhiên trở nên dẻo miệng như ?

 

Giang Oánh Oánh cảm thấy mặt trong bóng tối chút nóng lên, cô cúi đầu nhỏ giọng lầm bầm: “Đều ôm còn ?”

 

Lòng bàn tay ấm áp lên, Thẩm Nghiêu nắm lấy một bàn tay của cô: “Vậy thì ôm thêm một lát nữa…”

 

Giang Oánh Oánh chịu: “Anh còn về, chốc nữa cha sốt ruột đấy!”

 

Thẩm Nghiêu khẽ một tiếng, đôi chân dài bước lên xe đạp: “Anh xổm cửa nhà cả một buổi chiều , vợ vẫn về nhà.”

 

Giang Oánh Oánh lúc mới nhớ hôm nay cả nhà đều lên thành phố, cô phía kỳ lạ hỏi: “Vậy thành phố tìm bọn em?”

 

Người cũng chìa khóa, cứ ngốc nghếch xổm bên ngoài đợi ?

 

Xe đạp vững nhanh, giọng điệu Thẩm Nghiêu nhẹ nhàng: “Mang theo nhiều đồ quá tiện, dù vợ cũng sẽ về, đợi là .”

 

Anh cứ một tiếng vợ hai tiếng vợ, mà tai Giang Oánh Oánh chút nóng lên, bàn tay nhỏ dứt khoát véo eo một cái: “Nghiêu ca, mồm mép học hư nha!”

 

Trong bóng tối, Giang Oánh Oánh đương nhiên thấy khuôn mặt điển trai của Thẩm Nghiêu cũng ửng đỏ.

 

Khoảng thời gian chạy xe, Trần kiếm một chiếc đài radio, hai việc gì thì chương trình xe.

 

Những bài hát truyền từ Cảng Thành sang ca từ táo bạo, thường đến mức khiến đỏ mặt, nhưng nhịn mà nghĩ đến Giang Oánh Oánh…

 

Anh nhớ cô…

 

quá muộn, Lý Tuyết Liên chỉ đơn giản dùng trứng xào một đĩa rau xanh, thái thêm vài lát thịt xông khói, cả nhà ăn uống đơn giản một chút.

 

Thẩm Khánh Hoành đặt đũa xuống hỏi: “Trước khi thi định ngoài nữa ?”

 

Thẩm Nghiêu gật đầu, liếc Giang Oánh Oánh, lên tiếng: “Tháng năm là bắt đầu đăng ký , trong tay con vẫn còn chút tiền, định trường cấp ba huyện học dự thính hai tháng.”

 

“Oánh Oánh cùng con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-159-doi-vo-chong-tre-hon-mot-thang-khong-gap.html.]

 

Chuyện hai từng qua, nhưng Giang Oánh Oánh xong hề ngạc nhiên.

 

Thực cô cũng dự định như , suy cho cùng tiền thì lúc kiếm xong, nhưng kỳ thi thì chỉ một .

 

Bỏ lỡ , e là bọn họ ngay cả tư cách đăng ký cũng .

 

Lý Tuyết Liên bắt đầu thở dài: “Chuyện, chuyện ăn đây…”

 

Thẩm Hiểu Vân cho là đúng tiếp lời: “Mẹ, cũng coi thường con và Hiểu Hoa quá đấy, hai đứa con bây giờ lợi hại lắm nha!”

 

Hai cô gái năm nay thực mới qua sinh nhật mười tám tuổi, nhưng cách chuyện việc so với năm ngoái trưởng thành hơn bao nhiêu, chỉ là mặt nhà đôi khi vẫn còn dáng vẻ của những cô con gái nhỏ mà thôi.

 

Thực tế lúc việc bên ngoài, ngay cả những phụ nữ ba bốn mươi tuổi cũng ngoan ngoãn bọn họ răn dạy…

 

Thẩm Khánh Hoành liếc Lý Tuyết Liên một cái: “Được , bọn trẻ đứa nào mà chẳng bản lĩnh hơn chúng ? Bà cứ ở nhà nấu cơm cho ngon, trông nom bọn trẻ cho là hơn bất cứ thứ gì !”

 

“Học đại học đó là chuyện lớn rạng rỡ tổ tông đấy! Bà thử nghĩ xem, nhà chúng hai sinh viên đại học, cả cái thôn đều ngẩng đầu chúng !”

 

Nói thì , thực trong lòng Thẩm Khánh Hoành đối với việc Giang Oánh Oánh thi đỗ đại học hề ôm hy vọng.

 

Không ông coi thường con dâu , mà ông chính là giáo viên, học kiến thức thể giống như ăn buôn bán , trong bụng bao nhiêu mực thì nửa điểm cũng thể giả !

 

Cho dù giở chút khôn vặt, cùng lắm là giỏi hơn bình thường một chút, cái trường đại học đó là để thi cho vui ?

 

Nhìn những thanh niên trí thức về nông thôn xem, ngày nào cũng ôm khư khư quyển sách để , cuối cùng chẳng vẫn trượt đó ?

 

Chỉ mong Oánh Oánh đứa trẻ , đến lúc đó đừng buồn là

 

Mệt mỏi cả một ngày, ăn cơm xong, Giang Oánh Oánh đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa lên giường, đó lấy một cuốn sách theo thói quen bắt đầu .

 

Thẩm Nghiêu ở bên ngoài gội đầu, lau xong mới khoác áo sơ mi bước .

 

Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ xinh của phụ nữ, hàng lông mi dài rủ xuống tự nhiên, mặc một chiếc váy dài bằng vải cotton trắng, chiếc cổ với độ cong tuyệt cúi xuống…

 

“Muộn thế , còn ngủ ?”

 

Anh lên tiếng, giọng khàn một cách khó hiểu.

 

Giang Oánh Oánh ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt ánh đèn vẻ mờ mịt: “Mới chín giờ mà.”

 

Năm đó lúc ôn thi đại học, tối nào cô sách đến mười hai giờ chứ?

 

Thẩm Nghiêu lau mái tóc ướt sũng, âm thầm thở dài, vợ nỗ lực như , càng áp lực hơn.

 

Kiếm tiền bằng, thi cử thể thua chứ?

 

Thế là, đôi vợ chồng trẻ hơn một tháng gặp mặt , giường, mỗi một cuốn sách đều nghiêm túc bước đại dương kiến thức…

 

Mãi đến hơn mười một giờ, Giang Oánh Oánh mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng vươn vai một cái, đó bàn tay nhỏ bé chạm một sống mũi cao thẳng…

 

Cô chớp chớp mắt, đầu , sâu một đôi mắt đen mang theo ý như như .

 

“Anh, vẫn ngủ?”

 

Giang Oánh Oánh nuốt nước bọt, phát hiện tim bắt đầu đập loạn nhịp .

 

Cô vẫn giữ tư thế vươn vai, đường cong tuyệt của nửa lộ sót chút nào.

 

Thẩm Nghiêu khách khí thu hết cảnh mắt đáy mắt, mới tựa đầu giường khẽ : “Đợi em cùng ngủ.”

 

Cái gì gọi là đợi cô cùng ngủ?

 

Cùng gì?

 

Ngủ ?

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Oánh Oánh càng đỏ hơn, cô bất giác rụt bên trong, chớp chớp mắt: “Em buồn ngủ , ngủ thôi…”

 

Nói xong tự quấn c.h.ặ.t chăn, khuôn mặt nhỏ trong, dám nhúc nhích thêm chút nào nữa…

 

 

Loading...