Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 240: Trộm Vải Bị Bắt

Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:16:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi thêm lúc nữa, bộ thể diện của chắc chẳng còn gì để giữ!

 

Xưởng trưởng Triệu dường như thể thấy sự chế giễu trong mắt nhân viên Sở công thương. Ông sống hơn nửa đời , bao giờ mất mặt đến thế !

 

Thế là, ông mạnh bạo nhét tiền n.g.ự.c Trương Chấn Vĩ: “Nhanh lên! Các đồng chí thời gian đợi về nhà lấy tiền!”

 

Trương Chấn Vĩ cầm tiền, thuận theo lực đẩy của xưởng trưởng suýt nữa thì ngã nhào. Chỉ là cú lảo đảo , xấp vải trong n.g.ự.c giấu nữa...

 

"Bạch" một tiếng, tất cả mặt đều sang, hai mét vải mới tinh rơi xuống đất.

 

Lý Thành Cường bước lên một bước, nhặt xấp vải lên, ngẩn lên tiếng: “Đây, đây chẳng là vải trong kho của chúng ...”

 

Trong văn phòng bao nhiêu , chẳng ai là kẻ ngốc. Đã đến nước , ai mà đoán chuyện Trương Chấn Vĩ trộm vải cho vợ may quần áo, mang bán?

 

Tục ngữ câu " hổ ai".

 

xưởng trưởng Triệu cảm thấy thể diện đ.á.n.h mất hôm nay, quả thực còn nhiều hơn cả một đời cộng !

 

Ông chợt nhớ , cái tên Trương Chấn Vĩ năm ngoái chính vì quan hệ nam nữ mà ầm ĩ đến tận cổng xưởng. Mà phụ nữ vác bụng bầu đến loạn đó chẳng chính là Giang Tiểu Phương ?

 

Sắc mặt xưởng trưởng Lý càng khó coi vô cùng. Mặc dù ông bênh vực đứa cháu , nhưng nghĩa là đồng tình với việc ăn cắp đồ của xưởng! Hơn nữa, ông cũng Trương Chấn Vĩ dám cái chuyện thể đưa ánh sáng !

 

Là phó trưởng khoa phòng thu mua của xưởng dệt, lương của vốn dĩ cao hơn các công nhân khác một chút, ngày thường cũng thiếu những khoản bòn rút, cuộc sống tuyệt đối tồi!

 

Trộm vải? Ông nghĩ thế nào cũng hiểu tại Trương Chấn Vĩ chuyện trộm vải !

 

Từ hai năm , khi ông từ chủ nhiệm phân xưởng thăng lên phó xưởng trưởng, chuyện quả thực thuận buồm xuôi gió. Cùng với xưởng trưởng Triệu là đồng nghiệp lâu năm, công nhân cấp cũng phục tùng quản lý, nên cái uy quan của ông cũng ngày càng lớn, mới ý định oai với Giang Oánh Oánh.

 

Bây giờ đều là doanh nghiệp quốc doanh, doanh nghiệp tư nhân tổng cộng cũng chẳng mấy nhà, trong xương tủy bọn họ vẫn ý thức cạnh tranh gì. Càng khái niệm bên cung cấp cầu xin bên nhu cầu, ngược còn cảm thấy bên cung cấp mới là ông lớn.

 

Nếu thì lúc đó, Giang Oánh Oánh nhờ vả quan hệ đến chỗ Triệu Tiền Trình, mới thể cầu xin xưởng trưởng Triệu giúp đỡ lấy vải ?

 

ông rằng, khoảnh khắc chính sách nhà nước mở cửa, khái niệm dần đổi. Bây giờ còn rõ ràng, đợi thêm mười năm nữa, đến những năm 90, thì ngay cả xưởng trưởng cũng ngoài chạy nghiệp vụ cầu xin doanh , nếu sẽ đối mặt với nguy cơ đóng cửa phá sản!

 

, dù thế nào, bây giờ bọn họ vẫn là "bát sắt".

 

Xưởng trưởng Triệu hít sâu một , ép bản kìm nén cơn giận , thể để bộ phận khác xem trò : “Nộp tiền phạt !”

 

Người của Sở công thương trao đổi ánh mắt với , chủ động nhận lấy tiền mới : “Xưởng trưởng Triệu, ngài cứ bận việc . Chúng còn việc khác, xin phép .”

 

Bọn họ cũng chẳng bận gì, nhưng nếu tiếp tục ở thì sẽ hiềm nghi cố ý xem náo nhiệt. Dù thì màn kịch cũng đủ để bọn họ về bàn tán .

 

, đừng thấy bọn họ là đàn ông, thực đàn ông mà buôn chuyện thì còn lợi hại hơn cả phụ nữ đấy!

 

Xưởng trưởng Triệu gượng : “Vậy các cứ bận , tạm biệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-240-trom-vai-bi-bat.html.]

 

Đợi mấy nhân viên Sở công thương rời , ông cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, đập mạnh xuống bàn một cái: “Trưởng khoa Trương, chuyện rốt cuộc là thế nào! Biển thủ đồ công, là tội danh gì ?”

 

đưa Trương Chấn Vĩ đến đồn công an kết án, thì đó cũng là điều đáng !

 

Sắc mặt Trương Chấn Vĩ trắng bệch, chân mềm nhũn suýt nữa thì quỳ xuống. Gan vốn dĩ lớn, nếu do Giang Tiểu Phương xúi giục, cả đời cũng nghĩ đến việc ăn cắp.

 

cái chuyện ăn cắp , chiếm món hời một là giống như nghiện , căn bản thể dừng tay. Hơn nữa mỗi Trương Chấn Vĩ trộm nhiều, cũng ôm tâm lý ăn may phát hiện. Thêm đó, chú họ là phó xưởng trưởng, nếu thực sự bắt thì cầu xin ông một chút chẳng là xong ?

 

Nghĩ đến đây, Trương Chấn Vĩ vội vàng quỳ xuống mặt xưởng trưởng Lý: “Chú họ, chú mau giúp cháu cầu xin , cháu chắc chắn sẽ trộm nữa!”

 

Trong lòng xưởng trưởng Lý giật thót, Trương Chấn Vĩ đây là hại c.h.ế.t ông !

Mộng Vân Thường

 

Quả nhiên, sắc mặt vốn dĩ khó coi của xưởng trưởng Triệu lúc trầm xuống. Ông lướt mắt qua xưởng trưởng Lý, giọng điệu cũng còn nể nang: “Cầu xin? Xưởng trưởng Lý, chuyện ông định cầu xin thế nào? Hay là đây ông cũng ít giúp cầu xin?!”

 

Xưởng trưởng Lý lúc thực sự hận thể nhận đứa cháu , ông vội vàng phủ nhận: “ và trưởng khoa Trương mặc dù quan hệ họ hàng, nhưng ngày thường tiếp xúc nhiều, thực sự phạm sai lầm ! Xưởng trưởng Triệu, nhất định sẽ xử lý nghiêm túc!”

 

“Xử lý nghiêm túc? Ông định xử lý thế nào!”

 

Xưởng trưởng Triệu lên, hung hăng trừng mắt hai đối diện: “Bây giờ ngay cả các đồng chí Sở công thương cũng nội bộ xưởng dệt chúng xuất hiện vấn đề! Nếu giơ cao đ.á.n.h khẽ, chúng còn quản lý thế nào nữa?”

 

Trương Chấn Vĩ sắp đến nơi , vội vàng cầu xin xưởng trưởng Triệu: “ ! mới con, sức khỏe vợ , nên mới nhất thời hồ đồ phạm sai lầm! sẽ bản cam kết, tuyệt đối sẽ tái phạm!”

 

Hôm nay xưởng trưởng Triệu mất mặt lớn như , thực sự hận thể báo cảnh sát, trực tiếp đuổi việc Trương Chấn Vĩ nhốt tù!

 

Xưởng trưởng Lý mím môi. Ông và xưởng trưởng Triệu việc với bao nhiêu năm, đối với ông là vô cùng hiểu rõ. Xưởng trưởng Triệu chính trực, nhân phẩm cũng , nhưng một khuyết điểm lớn, đó là cực kỳ sĩ diện! Nếu hôm nay thì cũng sẽ tức giận như !

 

Giơ cao đ.á.n.h khẽ, chuyện gì thì giải quyết nội bộ, đây là cách quen thuộc của xưởng dệt, cũng là cách mà xưởng trưởng Triệu ngầm đồng ý.

 

Ông thăm dò lên tiếng: “Xưởng trưởng Triệu, ngài xem thế , bảo Trương Chấn Vĩ về một bản kiểm điểm! Chúng mở cuộc họp nội bộ phê bình , ghi một nặng!”

 

Nói , vẫn là giải quyết nội bộ.

 

Trương Chấn Vĩ c.ắ.n c.h.ặ.t răng. Ghi nặng! Mở cuộc họp thông báo phê bình! Như , đừng hòng nghĩ đến chuyện thăng chức trưởng khoa chính thức nữa!

 

Sắc mặt xưởng trưởng Triệu vẫn : “ lầm nghiêm trọng như , quả thực là quá hời cho !”

 

Xưởng trưởng Lý trong lòng mắng Trương Chấn Vĩ một trăm , nhưng rốt cuộc cũng là họ hàng của , ông chỉ đành bồi: “Vâng, nhưng nếu thực sự báo cảnh sát xử lý, đến lúc đó xưởng dệt chúng chẳng càng mất mặt hơn ...”

 

“Hơn nữa, kho hàng kiểm kê bao nhiêu , cũng chỉ thiếu vải hai . Trưởng khoa Trương phạm sai lầm, nhưng sai thể sửa cũng là chuyện ...”

 

Tóm một câu, lớn chuyện thì mất mặt vẫn là .

 

Xưởng trưởng Triệu đương nhiên sẽ báo cảnh sát. Hôm nay ông mất mặt Sở công thương , chẳng lẽ còn mất mặt ở đồn công an nữa? Chẳng qua chỉ là vài mét vải, quan trọng bằng thể diện của ?

 

 

Loading...