Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 87: Tiền Lương Là Lương Cơ Bản Cộng Hoa Hồng

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:53:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Oánh Oánh để ý đến bà , mà trực tiếp đếm từ trong túi hai mươi tư đồng: “Đây là tiền lương một tháng của Tiểu Hoa, cháu thể ứng cho thím, nhưng điều kiện là, trong một tháng em đều về nhà ngủ.”

 

Ứng tiền lương, hơn nữa còn là nhiều tiền như !

 

“Chị Giang!”

 

“Chị dâu?”

 

Tiểu Hoa rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy sự khó tin.

 

Thẩm Hiểu Vân thì nghi hoặc về phía Giang Oánh Oánh, ba ngày là may xong những bộ quần áo ?

 

Sao đổi thành một tháng ?

 

Giang Oánh Oánh hai họ, mà thẳng Lý Lan Chi tham lam: “Được thì nhận tiền, Tiểu Hoa bây giờ theo cháu luôn.”

 

Lý Lan Chi hận thể lập tức cướp lấy hai mươi tư đồng đó, nhưng nghĩ đến việc Tiểu Hoa một tháng về nhà do dự.

 

Con ranh c.h.ế.t tiệt ban ngày đến nhà họ Thẩm việc, buổi tối còn thể giặt quần áo trông em cho bà một lát, nếu về thì những việc bộ tự bà !

 

“Chuyện ...”

 

Lý Lan Chi chần chừ, Giang Oánh Oánh liền mặt cảm xúc thu tiền: “Đã thím đồng ý, cháu tìm khác! Trong thôn mấy cô vợ trẻ rảnh rỗi nhiều lắm.”

 

Lý Lan Chi lập tức sốt ruột, một tay kéo lấy tay áo Giang Oánh Oánh: “Đừng đừng, thím đồng ý! Tiểu Hoa, mau lên, thu dọn một chút theo chị Giang của mày!”

 

Mộng Vân Thường

Nói xong lấy lòng về phía Giang Oánh Oánh: “Không thím khoác lác , cả cái thôn cháu tìm ai đường kim mũi chỉ hơn Tiểu Hoa !”

 

Giang Oánh Oánh gật đầu, lấy tiền : “Được, Tiểu Hoa thu dọn quần áo, theo chị về nhà!”

 

Hốc mắt Tiểu Hoa đỏ hoe, cô bé ngốc, ngược trong lòng nhạy cảm và rõ ràng hơn bất cứ ai.

 

Cô bé , chị Giang như là vì cô bé!

 

Vì để cô bé tạm thời thoát khỏi bể khổ !

 

mà, ân tình hai mươi tư đồng đó, cô bé khi nào mới thể trả hết?

 

Thẩm Hiểu Vân cũng thúc giục một tiếng: “Mau mau , chúng về còn vẽ mẫu nữa!”

 

“Dạ!”

 

Tiểu Hoa lộ nụ đầu tiên kể từ bấy lâu nay.

 

Nói là thu dọn đồ đạc, thực Tiểu Hoa cũng mấy bộ quần áo, nhanh theo Giang Oánh Oánh khỏi nhà.

 

Thẩm Hiểu Vân nhịn một bụng lời lúc mới lên tiếng: “Chị dâu, chị cho Tiểu Hoa về nhà, ạ?”

 

Giang Oánh Oánh lên: “Chị vẫn nghĩ , chúng về .”

 

Thẩm Khánh Hoành vẫn đang đan giỏ tre trong sân, ông theo yêu cầu của Giang Oánh Oánh, đan những chiếc giỏ tre thành kích cỡ đồng nhất, gần như vặn thể đựng một bộ quần áo, mép ngoài cùng còn dùng vải hoa vụn trang trí một phen, bên quai xách, tiện cho cầm.

 

Tiểu Hoa cất giọng nhỏ chào hỏi: “Thẩm đại gia...”

 

Thẩm Khánh Hoành gật đầu: “Đến giúp Oánh Oánh ?”

 

Thẩm Hiểu Vân sáp những chiếc giỏ tre đó kinh ngạc: “Bố, cái cũng quá ! mà nhỏ thế thể đựng cái gì ạ?”

 

Thẩm Khánh Hoành cũng suy nghĩ của Giang Oánh Oánh, chỉ là tin tưởng con dâu, vui vẻ : “Oánh Oánh cái ích, bố liền đan cái thôi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-dung-choc-toi-co-vo-nho-tra-xanh-cua-anh-chang-tho-han/chuong-87-tien-luong-la-luong-co-ban-cong-hoa-hong.html.]

Giang Oánh Oánh úp mở nữa, mà trực tiếp suy nghĩ của : “Quần áo của chúng theo con đường cao cấp, đến lúc đó tổng thể lấy một cái túi nilon cho xách, con dự định dùng cái để đựng quần áo.”

 

Quần áo thời bất kể loại nào cũng đều dùng túi nilon để đựng, loại túi in hoa đó vẫn đời.

 

Bản cô dự định dùng loại túi vải chắp vá để đựng, nhưng cân nhắc đến nhân công và chi phí, vẫn là giỏ tre lợi hơn một chút.

 

Ba cô gái trong phòng, Giang Oánh Oánh mới lấy bản vẽ cho hai xem.

 

Trên đó là mấy kiểu áo khoác phong cách hiện đại, kiểu dáng thiên về thường ngày, cũng thiên về trang trọng, nhưng thiết kế đều vô cùng đơn giản hào phóng.

 

Tiểu Hoa dùng đôi bàn tay nứt nẻ của sờ sờ, : “Quần áo thật!”

 

Giang Oánh Oánh bảo cô bé xuống, đó lên tiếng : “Ba ngày chị chính thức bán quần áo ở Hợp tác xã cung tiêu, bán ở Hợp tác xã cung tiêu thì giống như .”

 

“Cho nên, cần ở đó nhân viên bán hàng.”

 

Thẩm Hiểu Vân kinh ngạc trừng lớn mắt, chỉ giành : “Chị dâu, để em , em !”

 

Làm nhân viên bán hàng ở Hợp tác xã cung tiêu, ở thời đại đó là một công việc vô cùng đáng ngưỡng mộ. Hồi nhỏ Thẩm Hiểu Vân theo bố lên thành phố mua đồ, liền luôn cảm thấy những nhân viên bán hàng đó cao cao tại thượng...

 

Tiểu Hoa lắc đầu: “Chị Giang, em, em e là lắm...”

 

Cô bé nhát gan, thích chuyện, dám bán đồ...

 

Giang Oánh Oánh gõ gõ bàn, bắt đầu kế hoạch của : “Nghề nào nghiệp nấy, nhưng chúng cái cũng bắt buộc đều mới . Ba ngày chúng tranh thủ may quần áo, lúc khai trương chúng cùng bán.”

 

“Hiểu Vân bạo dạn, dẻo miệng thích hợp bán hàng, Tiểu Hoa tâm tư tinh tế, nhát gan, ở nhà may quần áo.”

 

hai đứa cũng giao lưu với nhiều hơn, thể giỏi nhưng bắt buộc , hiểu ý chị ?”

 

Hai cô gái đều thông minh, lập tức gật đầu.

 

Giang Oánh Oánh lúc mới : “Vậy mô hình tiền lương của chúng cũng đổi một chút. Làm theo phương pháp chia hoa hồng, chị lấy một ví dụ. Ví dụ hôm nay chúng bán một bộ quần áo, giá niêm yết là 30 đồng, thì bộ quần áo các em thể nhận năm phần trăm hoa hồng, tức là một đồng năm hào.”

 

“Tiểu Hoa một đồng năm hào, Hiểu Vân cũng nhận một đồng năm hào.”

 

“Nếu hôm nay bán quần áo, thì các em thể lĩnh một mức lương cơ bản, đó chính là một đồng.”

 

Thẩm Hiểu Vân bẻ ngón tay tính toán, đó đôi mắt từ từ trừng lớn: “Chị dâu, nếu một ngày bán mười bộ quần áo, , em chẳng phát tài lớn ...”

 

Giang Oánh Oánh khẽ một tiếng: “Cho nên em phụ trách bán hàng chính là nhân vật quan trọng nhất, chúng thể kiếm bao nhiêu tiền, bộ đều dựa cái miệng nhỏ nhắn của em !”

 

Thẩm Hiểu Vân lập tức hào tình vạn trượng vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Hai yên tâm, ai đến mua quần áo em cũng tha cho đó!”

 

Giang Oánh Oánh một tiếng, về phía Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa, mỗi ngày chúng đều bổ sung các kiểu dáng kích cỡ quần áo khác , cho nên nhiệm vụ của em cũng nặng, bản vẽ thiết kế xong cũng bảo quản cẩn thận, để khác tùy ý thấy, hiểu ?”

 

Tiểu Hoa vội vàng gật đầu: “Chị yên tâm, chị Giang!”

 

Nói xong, cô bé khó xử đôi tay của : “ mà, nhưng mà tay em... Em sợ hỏng vải...”

 

Giang Oánh Oánh lấy từ đầu giường một hộp kem tuyết hoa đặt lòng bàn tay cô bé: “Mỗi ngày dùng nước ấm ngâm tay cho mềm, đó bôi một lớp dày lên, nhanh sẽ khỏi thôi.”

 

Mùi thơm dễ chịu từ lòng bàn tay truyền đến, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hoa đỏ bừng: “Cái, cái đắt quá...”

 

Giang Oánh Oánh chống cằm, chậm rãi lên tiếng: “Yên tâm , trừ tiền lương của em, đây cũng là một loại đầu tư, nhà thiết kế thợ may cũng , đôi tay chính là vốn liếng bắt buộc bảo vệ thật .”

 

Tiểu Hoa lúc mới nặng nề gật đầu.

 

Ba rốt cuộc cũng đạt nhận thức chung, bắt đầu ngừng nghỉ may quần áo.

 

 

Loading...