Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:08:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã chỉ thể trút hết cơn giận lên đầu Liễu Niệm Đệ.

 

"Cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt , chỉ gây chuyện. Thích học chứ gì, thích thì , cái nhà mày đừng về nữa!"

 

Nói xong Liễu Quang Tông sải bước bỏ .

 

Thẩm Hải Bình tức giận.

 

Liễu Niệm Đệ bệt đất, ôm lấy chân, nước mắt lã chã rơi nhưng hề lên tiếng.

 

Vu Phi Húc gãi đầu: "Bây giờ đây?"

 

Thẩm Hải Phong cũng sầu: "Dù cũng thể bỏ mặc em ở đây một ."

 

Thẩm Hải Bình hỏi Liễu Niệm Đệ: "Bố bạn lúc nào cũng thế ạ?"

 

Liễu Niệm Đệ gật đầu: "Bố... bố chỉ thích hai đứa em trai của tớ thôi."

 

Thẩm Hải Bình hỏi: "Thế bây giờ bạn chỗ nào để ?"

 

Liễu Niệm Đệ lắc đầu, cô bé thực sự chỗ nào để cả.

 

Trước đây khi cô bé việc , hoặc các em trai mách lẻo, cô bé đuổi khỏi nhà thì cũng chỉ co ro cửa đợi đến khi họ nguôi giận.

 

Thẩm Hải Bình hỏi Thẩm Hải Phong: "Anh ơi, xem, liệu thể để Liễu Niệm Đệ về nhà ạ?"

 

Thẩm Hải Phong cũng thấy Liễu Niệm Đệ đáng thương, nhưng: "Chúng e là đưa em , chắc bố về, còn thì bận xong việc ."

 

Liễu Niệm Đệ vội vàng : "Không cần , đợi bố tớ nguôi giận là sẽ cho tớ nhà thôi. Vừa nãy cảm ơn các nhé."

 

Nói xong, cô bé từng bước về hướng nhà .

 

Thẩm Hải Bình chút buồn bã: "Anh ơi, xem bạn còn thể học nữa ?"

 

Thẩm Hải Phong cũng .

 

nếu chỉ dựa họ thì hiện tại cách nào giúp đỡ Liễu Niệm Đệ .

 

"Chúng về nhà hỏi , chắc chắn sẽ cách ."

 

Hôm nay Phương Hiểu Lạc xem ba cửa hàng ở Giang Thành nhưng đều hài lòng.

 

Có hai chỗ vị trí , còn một chỗ vị trí thì nhỏ nát.

 

Cô cũng việc tìm mặt bằng thể vội vàng , chừng ngày nào đó tình cờ gặp chỗ phù hợp.

 

Xem xong ba chỗ , cô dạo một vòng, mua cho ba đứa trẻ và Trịnh Lan Hoa mỗi một bộ quần áo mặc mùa thu.

 

Cô thấy len màu nên mua ít, định đan cho mỗi trong nhà một chiếc áo len.

 

Lúc cô về đến nhà gần năm giờ .

 

Trịnh Lan Hoa đang bận rộn trong bếp.

 

Phương Hiểu Lạc gọi một tiếng: "Mẹ, đang bận gì thế?"

 

Trịnh Lan Hoa nhanh tay gói đống bánh thừa cực cứng từ trưa .

 

Phương Hiểu Lạc cầm một chiếc quần và một chiếc áo khoác bước bếp, thấy Trịnh Lan Hoa ném thứ gì đó chiếc giỏ bên cạnh.

 

"Mẹ, con mua cho một chiếc áo khoác da , mặc thử xem kích cỡ thế nào."

 

Trịnh Lan Hoa rửa tay tới, đưa tay sờ chiếc áo khoác da: "Đồ thế mặc , con còn trẻ, con mặc mới ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-198.html.]

Phương Hiểu Lạc trực tiếp khoác áo lên Trịnh Lan Hoa: "Mẹ cũng già, mặc cũng mà."

 

Vốn dĩ Trịnh Lan Hoa còn đến năm mươi tuổi, khoác chiếc áo da là tinh thần khác hẳn ngay, trông thời thượng.

 

"Ừm, đấy. Sau con đưa uốn tóc, ai mà chẳng bảo mới ngoài ba mươi." Phương Hiểu Lạc khen ngợi.

 

Trịnh Lan Hoa sờ chiếc áo da, chất da thật, thật mềm mại.

 

"Uốn tóc á? Mẹ uốn . Làm cả đầu xoăn tít thì thành cái gì."

 

Phương Hiểu Lạc : "Con sẽ diện cho trẻ một chút, cộng thêm vốn dĩ , chẳng cần tìm ông già , mấy trai hai mươi tuổi cũng thể tha hồ chọn."

 

Trịnh Lan Hoa cởi chiếc áo da : "Con đúng là chẳng nghiêm túc gì cả. Đừng tìm, mà thực sự tìm cũng thể tìm trai hai mươi tuổi , mà tìm thật thì con dám gọi một tiếng bố ?"

 

Phương Hiểu Lạc xong càng tươi hơn: "Gọi chứ, dám gọi, cứ yên tâm táo bạo mà tìm . Mẹ ơi cứ yên tâm mà 'bay', chúng con sẽ mãi cùng !"

 

Trịnh Lan Hoa: ...

 

"Tìm cái gì?" Thẩm Tranh xách hộp cơm từ bên ngoài về.

 

Phương Hiểu Lạc : "Tìm một trai trẻ tuổi trai cho để ..."

 

Cô còn hết câu, Trịnh Lan Hoa trực tiếp bịt miệng Phương Hiểu Lạc .

 

"Ý là, nếu con mà đối xử với con dâu , sẽ để nó tìm trẻ tuổi trai đá con luôn."

 

Thẩm Tranh: ...

 

"Mẹ đúng là ruột của con."

 

Phương Hiểu Lạc thấy Thẩm Tranh bày từng hộp cơm lên bàn ăn, liền ghé : "Hôm nay về sớm thế, còn nhà ăn mua cơm mang về cơ ?"

 

Thẩm Tranh mặt khẽ hắng giọng: "Anh sợ cái bánh trưa nay của sẽ em gãy răng mất."

 

Trịnh Lan Hoa: ... "Cứ như mỗi con miệng , thích thể hiện!"

 

"Bánh á?" Phương Hiểu Lạc nhớ những gì thấy lúc cửa, cô tới chiếc giỏ, bới thứ bên trong , mở bọc vải bông đựng đồ, gõ gõ hai cái lên cạnh nồi, tiếng kêu lộc cộc.

 

"Mẹ, cái thứ giấu gì?"

 

Trịnh Lan Hoa rướn cổ ngoài: "Sao bọn Hải Phong vẫn về nhỉ."

 

Phương Hiểu Lạc bẻ thử một cái, mà bẻ nổi.

 

Bánh nguội ngắt càng cứng hơn.

 

"Mẹ, lúc bánh cho xi măng đấy?" Phương Hiểu Lạc lắc lắc cái bánh mặt Trịnh Lan Hoa.

 

Trịnh Lan Hoa lườm cô: "Dù thì cái tay nghề của , con cả đời cũng học !"

 

Phương Hiểu Lạc : " thế thật, con còn đang định bái thầy đây. Nào, lễ bái sư ngoài chiếc áo da đang cầm tay, còn chiếc quần nữa, tí nữa về phòng mặc thử xem nhé."

 

Trịnh Lan Hoa thừa, đồ Phương Hiểu Lạc mua chắc chắn hề rẻ.

 

Thẩm Tranh ghé : "Có mua gì cho ?"

 

Phương Hiểu Lạc: "Không , quên ."

 

Thẩm Tranh sờ mũi: "Địa vị của trong lòng em dạo gặp vấn đề gì ?"

 

Phương Hiểu Lạc khoanh tay: "Cái đó xem biểu hiện của ."

 

Thẩm Tranh kéo Phương Hiểu Lạc phòng, thấp giọng : "Tối nay nhất định sẽ biểu hiện thật , đảm bảo sẽ để 'khách át chủ'."

 

 

Loading...