Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 311

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:41:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở nhà thì đ.á.n.h, đến trường thì phạt , còn bù bài tập, cái ngày tháng sống nổi nữa .

 

Đám trẻ con đều hâm mộ Thẩm Hải Phong, bởi vì chỉ đòn.

 

“Thẩm Hải Phong, bố thật .”

 

, chú chẳng bao giờ đ.á.n.h .”

 

“Thẩm Hải Phong, bố thật hiểu lý lẽ.”

 

Thẩm Hải Phong thì trong lòng lo ngay ngáy, còn hiểu chuyện là thế nào?

 

Hay là cứ đ.á.n.h một trận , cho nhẹ lòng.

 

Thấy đều , Thẩm Hải Phong chỉ đành bảo: “ thế, bố đều hiểu lý lẽ, thích đ.á.n.h con cái.”

 

Nghe , đám bạn một phen ngưỡng mộ.

 

Phương Hiểu Lạc ngủ dậy, Trịnh Lan Hoa cùng cô ăn bữa sáng.

 

“Sáng thấy động tĩnh gì, Thẩm Tranh đ.á.n.h bọn trẻ chứ ?” Phương Hiểu Lạc hỏi.

 

Trịnh Lan Hoa : “Không . Mẹ cứ tưởng nó định đ.á.n.h con cơ, kết quả con đoán xem thế nào? Nó về nhà còn ân cần hơn bình thường, múc cơm cho Hải Phong, lấy đũa, đưa bánh hoa cuộn, bóc trứng gà. Theo thấy là đang ủ mưu gì đây, khéo tối nay mới đ.á.n.h.”

 

Phương Hiểu Lạc xong thì bật : “Mẹ ơi con bảo , sáng nay đ.á.n.h thì cũng sẽ đ.á.n.h. mấy ngày tới Thẩm Tranh thể sẽ đối xử lạ thường với Hải Phong, đây gọi là chiến thuật tâm lý.”

 

Trịnh Lan Hoa ngẫm nghĩ: “Thế thì hiểu , bảo Thẩm Tranh đang ủ mưu gì mà, Hải Phong cứ nơm nớp lo sợ suốt ngày, thà đ.á.n.h một trận còn hơn.”

 

Phương Hiểu Lạc : “Mẹ, tin , ấn tượng mới sâu sắc.”

 

cũng , t.ửu lượng của Hải Phong đúng là kém thật, để thằng bé nhớ đời cũng , tránh việc chừng mực.”

 

Trịnh Lan Hoa xua tay: “Tùy các con, dù cũng lười quản.”

 

Phương Hiểu Lạc ăn cơm xong thì ngoài, lúc ngang qua cửa phòng Trịnh Lan Hoa và Thẩm Kim Hạ, cô cảm thấy mùi gì đó khó ngửi, giống như thứ gì đó hỏng.

 

trong xem một vòng, phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, chẳng đồ gì cả.

 

Phương Hiểu Lạc ngửi nữa, hình như thấy mùi đó .

 

Cô nghĩ bụng, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i khứu giác lẽ nhạy bén hơn, cũng thể là ngửi nhầm, ngoài.

 

Buổi trưa bọn trẻ học về, Thẩm Kim Hạ chạy tìm một vòng: “Mẹ ơi, bố về ạ?”

 

“Bố con bảo trưa nay về.” Phương Hiểu Lạc đưa tay bẹo nhẹ gò má mềm mại của Kim Hạ.

 

Bẹo hai cái vẫn , cô còn hôn thêm hai cái.

 

Chao ôi, trẻ con đúng là dễ thương quá mất.

 

Thẩm Kim Hạ híp mắt, dang tay ôm lấy Phương Hiểu Lạc, cũng hôn một cái lên mặt cô: “Mẹ ơi, con yêu nhất.”

 

Trịnh Lan Hoa lên tiếng gọi: “Tất cả rửa tay ăn cơm.”

 

Thẩm Kim Hạ rửa tay xong, hớn hở chạy cái hòm lớn gầm giường của lấy món mì lạnh .

 

Đây là món ngon cô bé để dành cho cả Thẩm Hải Phong đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-311.html.]

 

Phương Hiểu Lạc và xuống, ngay đó thấy trong phòng truyền đến tiếng nức nở, là Thẩm Kim Hạ.

 

Cả nhà giật nảy , vội vàng chạy xem, tưởng cô bé ngã va đập .

 

Vừa đến cửa thấy Thẩm Kim Hạ ôm cái bát, bệt đất, vô cùng thương tâm.

 

Cô bé gào to, nước mắt rơi lã chã như mưa.

 

Tệ hơn nữa là cái mùi trong phòng, chua thối.

 

Phương Hiểu Lạc bước tới: “Hạ Hạ, con ?”

 

Thẩm Kim Hạ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mắt đẫm lệ: “Mẹ... ơi... Mì lạnh con để dành cho cả, đều thối hết . Hu hu hu...”

 

Phương Hiểu Lạc lấy khăn tay che mũi miệng, cô bảo sáng nay cứ ngửi thấy mùi gì đó đúng mà.

 

Hóa là em gái ngoan để dành mì lạnh cho cả.

 

Trịnh Lan Hoa chằm chằm bát mì lạnh đầy ắp : “Trời ạ, hèn chi tối qua cứ ngửi thấy mùi mì lạnh khắp phòng, hóa là con giấu ở đây.”

 

Bà ôm Thẩm Kim Hạ lòng: “Hạ Hạ, con để mì lạnh ở ?”

 

Thẩm Kim Hạ chỉ cái hòm lớn gầm giường: “Con để trong hòm ạ.”

 

Phương Hiểu Lạc gật đầu, , quá hảo.

 

Thời tiết tháng Sáu, món mì lạnh vốn dĩ dễ hỏng chỉ đậy bằng cái đĩa, còn bỏ cái hòm kín thoáng khí, đúng là hảo thật.

 

Thẩm Kim Hạ càng nghĩ càng buồn.

 

Nhiều mì lạnh ngon thế , cả ăn miếng nào thối mất, chắc chắn là vứt , tiếc quá mất.

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Kim Hạ tiếp tục , bộ dạng trông thật sự đau lòng.

 

Thẩm Hải Phong tới, lấy khăn tay lau nước mắt cho em gái: “Hạ Hạ ngoan, em để dành cho vui lắm , ăn cũng vui.”

 

Thẩm Kim Hạ nức nở: “... nhưng mà... hu hu hu... cả ơi, mì lạnh... ... còn nữa .”

 

Phương Hiểu Lạc dỗ dành cô bé: “Không Hạ Hạ, để bố tìm lúc nào rảnh cho chúng ăn.”

 

... nhưng mà... thật là... lãng phí quá.” Thẩm Kim Hạ đến hụt cả .

 

Phương Hiểu Lạc khuyên nhủ: “Hạ Hạ bảo , đồ hỏng thì vứt , nếu vứt mà ăn bụng sẽ ốm, ốm thì bệnh viện, tiêm, uống t.h.u.ố.c, thậm chí khi còn phẫu thuật nữa, tốn bao nhiêu tiền hại sức khỏe, như đáng , con ?”

 

Thẩm Kim Hạ chằm chằm Thẩm Hải Bình đổ bát mì lạnh , dựa đùi Phương Hiểu Lạc bĩu môi: “ ơi, con vẫn buồn lắm, vẫn , bây giờ?”

 

Phương Hiểu Lạc xoa đầu cô bé, quả nhiên dù là phụ nữ lớn nhỏ, khi buồn đều một trận.

 

“Muốn thì cứ , chúng gì thì cứ cái đó.”

 

Thẩm Kim Hạ Phương Hiểu Lạc ôm , cô bé một lúc lâu cảm thấy thể để ôm. Mẹ đang mang em bé, vất vả lắm, để ôm .

 

Dằn vặt hồi lâu, Thẩm Kim Hạ chạy đến mặt Thẩm Hải Phong, dang hai cánh tay nhỏ xíu : “Anh cả, ôm em.”

 

Thẩm Hải Phong bế em gái lên, Thẩm Kim Hạ gục đầu vai , thêm một lát ngẩng đầu lên: “Em... em xong .”

 

 

Loading...