Phương Hiểu Lạc còn đưa cho họ mấy chai nước ngọt và vài bao t.h.u.ố.c lá.
Lũ trẻ buổi trưa học về thấy trong nhà tự nhiên thêm một món đồ lớn mới tinh.
Đứa nào đứa nấy cứ vây quanh cái tủ lạnh mà xoay mấy vòng, món mới lạ thật, mãi chán.
Phương Hiểu Lạc vội cắm điện, đồ mới khênh xuống thì kiểu gì cũng để yên một thời gian .
Thẩm Hải Bình xổm phía hồi lâu: “Mẹ ơi, cái cứ cắm điện là nó lạnh lên đúng ạ?”
“ , bên trong máy nén, dàn ngưng tụ và các bộ phận khác. Nó sẽ giảm nhiệt độ bên trong tủ lạnh, truyền nhiệt bên ngoài để giữ cho bên trong luôn lạnh.” Phương Hiểu Lạc đại khái giải thích qua một chút.
Thẩm Hải Bình vô cùng kinh ngạc: “Cái giỏi thật đấy, đang là mùa hè mà nó cũng như .”
Phương Hiểu Lạc : “Đợi tối nay cắm điện, ngày mai con thử xem nhiệt độ thế nào.”
Thẩm Hải Bình hỏi: “Vậy cái tủ lạnh thể thành loại lớn, hoặc lớn bằng cả căn phòng của chúng con để kho lạnh ạ?”
“Hải Bình con thông minh thật đấy, tất nhiên là , nhưng cái đó cần kỹ thuật cao siêu hơn.” Phương Hiểu Lạc : “Hải Bình, bảo , chỉ cần con dám nghĩ thì chắc chắn sẽ nhiều thứ khác biệt.”
Thẩm Kim Hạ đó một lúc lâu: “Mẹ ơi, trong cũng thể đông kem để ăn ạ?”
Phương Hiểu Lạc bật , Thẩm Hải Bình thì đang suy nghĩ về vấn đề khoa học kỹ thuật, còn Thẩm Kim Hạ chỉ quan tâm đến chuyện ăn uống.
“Tất nhiên , tới chúng thể mua thêm vài que kem bỏ trong đó.”
Thẩm Kim Hạ vỗ hai cái tay nhỏ : “Hay quá, tủ lạnh thật là .”
“Không chỉ là đông kem nhé, ví dụ như món mì lạnh con giấu , bỏ ngăn mát bên thì để qua đêm cũng sẽ hỏng.” Phương Hiểu Lạc .
“Oa, cái thật. Mẹ ơi, con nhớ .”
Nhà Phương Hiểu Lạc mua tủ lạnh, ăn cơm xong ít đứa trẻ chạy sang tham quan.
“Thẩm Hải Phong, nhà giỏi thật đấy, tivi, xe nhỏ, giờ cả tủ lạnh nữa.”
Thẩm Hải Phong xong thì đắc ý lắm: “Không nhà giỏi, mà là giỏi.”
“, là giỏi, đúng là giỏi thật đấy.”
Đám bạn cứ mỗi một câu.
Cứ hễ ai khen Phương Hiểu Lạc là Thẩm Hải Phong và mấy em thấy cứ như đang khen , đắc ý vô cùng.
Giữa một rừng lời khen ngợi và ngưỡng mộ, bỗng nhiên một giọng khác lạc điệu vang lên.
“Thẩm Hải Phong, các thật cũng chẳng gì đáng để đắc ý , các giờ m.a.n.g t.h.a.i , đợi bà sinh con của thì sẽ đối xử với ba em các nữa , chỉ với con ruột của bà thôi.”
Thẩm Hải Bình theo hướng giọng , cau mày .
Cậu con trai tên là Thạch Vĩ Chí, lớn hơn Thẩm Hải Phong một tuổi.
Cái tên Thạch Vĩ Chí trong đại viện nhân duyên lắm, lúc nào cũng thích tranh giành nên chẳng ai chơi cùng.
Thế nhưng cứ thích sáp gần .
Trương Lộ gần nhất, tỏ rõ vẻ bất mãn: “Thạch Vĩ Chí, nếu chuyện thì nhất là đừng , cứ như đ.á.n.h rắm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-316.html.]
Vu Phi Húc cũng bồi thêm: “ thế, cô lắm, đối xử với Thẩm Hải Phong và tụi nó cực kỳ cực kỳ luôn, đừng ở đây mà ly gián, nhà lúc nào cũng thích đ.â.m thóc chọc gạo.”
Thạch Vĩ Chí cũng chịu thua: “ ly gián , sự thật mà, và đều thế. Làm gì chuyện với con mà với con khác. Rõ ràng là kế, mụ kế nào mà coi con chồng như báu vật ? là nực .”
Thẩm Hải Phong bước tới, túm lấy cổ áo Thạch Vĩ Chí: “Cậu mà còn 'đánh rắm' một nữa là đ.ấ.m cho một quả đấy.”
Thạch Vĩ Chí dáng cao, tuy lớn hơn Thẩm Hải Phong một tuổi nhưng lùn hơn một chút.
Vu Phi Húc và mấy đứa khác cũng vây quanh Thạch Vĩ Chí.
“Thạch Vĩ Chí, đúng là đáng đòn, tụi mấy ngày nay đang bực , đang tìm để luyện tay đây.”
Thạch Vĩ Chí chút sợ hãi: “Các... các định gì?”
“... bảo cho các ... ai dám động thủ, ... sẽ về mách bố !”
Thẩm Hải Phong nhướn mày: “Cứ mà mách, để xem bố con trai suốt ngày xỉa xói chuyện nhà khác thì ông sẽ xử ai?”
Thạch Vĩ Chí cứng cổ: “... mách !”
Vu Phi Húc ghé tai Thẩm Hải Phong nhỏ: “Mẹ nó dễ chọc , khó nhằn lắm, lý lẽ là gì.”
Thẩm Hải Phong bảo: “Không .”
“Anh em ơi, xử nó cho , xem nó còn dám đ.á.n.h răng mà chạy đến đây 'phun phân' nữa !”
Vu Phi Húc và mấy đứa gào toáng lên, hô một tiếng là cả đám ùa , đè nghiến Thạch Vĩ Chí xuống cùng.
Thẩm Hải Bình chạy ngoài: “Hạ Hạ, cái hộp nhỏ mua cho em ở đó ?”
“Hộp nhỏ nào cơ ạ?” Thẩm Kim Hạ hiểu.
Thẩm Hải Bình dùng tay bộ: “Thì cái hộp màu đỏ , để bôi mặt, chấm nốt đỏ... đúng , cái hộp trang điểm .”
Thẩm Kim Hạ bưng cái hộp trang điểm nhỏ xíu : “Đây ạ.”
“Hạ Hạ, cho hai mượn một lát, lát nữa mua đồ ngon cho em.” Nói đoạn, Thẩm Hải Bình bưng cái hộp chạy tót phòng khách.
Thẩm Kim Hạ thò cái đầu nhỏ , với Vu Béo ở bên cạnh: “Anh cả và đ.á.n.h liệu nhỉ?”
Vu Béo bảo: “Có hai Hải Bình ở đó , . Thạch Vĩ Chí đáng đời, đáng ghét y như nó .”
Thẩm Hải Bình gọi Thẩm Hải Phong , bắt đầu bôi bôi vẽ vẽ lên mặt .
Thẩm Hải Phong ngẩn : “Hải Bình em gì thế? Đây chẳng đồ trang điểm của Hạ Hạ ?”
“Anh đừng gì hết.” Thẩm Hải Bình tay ngừng: “Anh đưa cánh tay đây.”
Thẩm Hải Phong vốn lời em trai nên cũng đưa cánh tay .
Đến lúc cúi xuống , kỹ thuật vẽ tranh của Thẩm Hải Bình chuyển sang cánh tay , giờ trông cánh tay cứ như đ.á.n.h cho đỏ rực, sưng vù lên .
Thẩm Hải Bình xoay cái gương về phía Thẩm Hải Phong: “Anh, thấy thế nào?”
Thẩm Hải Phong giơ ngón tay cái với Thẩm Hải Bình: “Em giỏi thật đấy.”