Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:42:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Trọng Huân Trương Kiến Huy nửa ngày: “Thế nào?”

 

Trương Kiến Huy đặt thìa sang một bên, gật gật đầu: “Không tồi nha, mùi vị thơm, thực sự thơm.”

 

Lý Trọng Huân hoài nghi múc một miếng cho miệng, ông nếm kỹ một chút, mắt sáng lên.

 

“Đừng nha, Hiểu Lạc cháu đúng là ăn thật, thứ ngửi thì thối nhưng nếm kỹ thì thơm.”

 

Trương Kiến Huy Lý Trọng Huân như kẻ ngốc, ý là, ông thật đấy ?

 

Phương Hiểu Lạc rộ lên: “Chú Lý, chú đúng là sành ăn đấy, ha ha, đúng là càng ăn càng thấy ngon ạ.”

 

Những khác cũng nếm thử theo, hầu hết đều cảm thấy khó nuốt. Phương Hiểu Lạc còn bảo họ mang một ít về nhà, nhưng dù Lý Trọng Huân thấy vị cũng nhưng ông cũng lấy. Đây là thứ Thẩm Tranh tốn bao nhiêu công sức mang về cho Phương Hiểu Lạc, họ mặt dày mà mang cho .

 

Thấy Thẩm Tranh việc gì, liền ồn ào về hết.

 

Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh tiễn khách ngoài, cô hỏi: “Anh mang sầu riêng về họ theo cả thế?”

 

Thẩm Tranh nắm tay Phương Hiểu Lạc nhà: “Mọi đều nghĩ thứ tặng em hỏng , sang giải thích với em một chút.”

 

Phương Hiểu Lạc ôm lấy cánh tay Thẩm Tranh: “Sao em ăn sầu riêng?”

 

“Mẹ bảo với đấy.” Thẩm Tranh .

 

Mắt Phương Hiểu Lạc trợn tròn, cô chỉ mới lẩm bẩm một câu hôm đó mà Trịnh Lan Hoa để tâm đến mức với Thẩm Tranh ? Cô lúc đó còn mua , chỉ là nghĩ thôi.

 

chúng mua mà, kiếm ?” Phương Hiểu Lạc hỏi.

 

Thẩm Tranh kể quá trình sầu riêng về đến đây.

 

Phương Hiểu Lạc giơ ngón tay cái lên: “Giỏi quá, sự xuất hiện của quả sầu riêng thật dễ dàng chút nào.”

 

Được ăn sầu riêng tất nhiên khiến cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn, nhưng thỏa mãn hơn chính là sự coi trọng và quan tâm của nhà dành cho cô. Một câu vu vơ của cô mà họ đều ghi nhớ trong lòng, cảm động cho ?

 

Trong phòng khách, Trịnh Lan Hoa cùng ba đứa trẻ cứ thế chằm chằm hai đĩa thịt sầu riêng.

 

Phương Hiểu Lạc bước , chào mời : “Ăn chứ, cái gì ?”

 

Trịnh Lan Hoa lắc đầu liên tục: “Mẹ ăn , cái thối quá.”

 

Thẩm Hải Bình suy nghĩ một lúc, cầm thìa múc miếng đầu tiên cho miệng. Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ đều chăm chằm . Chỉ thấy Thẩm Hải Bình múc tiếp miếng thứ hai miệng, thỏa mãn nheo mắt : “Ngon lắm ạ.”

 

Phương Hiểu Lạc vui mừng: “Hải Bình, con đúng là khẩu vị giống thật đấy.”

 

Thẩm Hải Bình thực sự thấy ngon, nhưng vẫn đặt thìa xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-323.html.]

 

Phương Hiểu Lạc : “Thấy ngon thì ăn nhiều một chút, nhiều thế mà.”

 

Thẩm Hải Bình lắc đầu: “Con ăn nổi nữa.” Quả sầu riêng mang về vất vả như , là thứ thích, nếm vài miếng là . Nếu ăn thêm một miếng thì sẽ mất một miếng.

 

Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ thấy Thẩm Hải Bình ngon nên cũng nếm thử. Thẩm Hải Phong nếm một chút chạy tót bếp ăn thêm nửa bát cơm nguội trộn nước thịt kho tàu mới cảm thấy cái mùi vị và cảm giác đó đè xuống.

 

“Không , , con ăn nổi cái , cho miệng là nôn, vẫn là thịt kho tàu ngon hơn.”

 

Thẩm Kim Hạ nửa ngày: “Thế thì con cũng ăn nữa , con ăn thịt kho tàu đây.”

 

Phương Hiểu Lạc cũng ép ai ăn, sầu riêng cái thứ , thích thì cực kỳ thích, thích thì thực sự một miếng cũng xong.

 

Cô bảo Thẩm Tranh tách nốt quả sầu riêng còn , một phần cho ngăn đá tủ lạnh. Dù ăn hết thì thứ cũng nhanh hỏng.

 

Ăn cơm xong, bọn trẻ học nên chạy ngoài chơi hết. Phương Hiểu Lạc định để hai múi sầu riêng, còn món khác. Ví dụ như món bánh crepe sầu riêng ngàn lớp mà cô lâu ăn.

 

Phương Hiểu Lạc vội , ăn cơm xong cô lái xe thành phố Giang mua kem tươi về. Cả buổi chiều cô bận rộn trong bếp. Trịnh Lan Hoa cũng giúp gì, nhưng thấy Phương Hiểu Lạc tinh thần phấn chấn nên bên cạnh trò chuyện.

 

Thấy Phương Hiểu Lạc xong, từng lớp từng lớp rán bánh: “Cái cháu trông giống như bánh tráng nhỉ.”

 

“Mẹ, thế thì cứ coi như là bánh tráng bôi thịt sầu riêng lên ạ.”

 

Bọn trẻ chơi đùa điên cuồng về, nóng khát. Vào nhà uống bao nhiêu là nước.

 

Phương Hiểu Lạc xong phần nào là cho tủ lạnh ngăn mát ngay, thấy Thẩm Hải Phong và các em về, Vu Phi Húc và Vu Béo cũng theo, cô liền lấy phần bánh ngàn lớp xong đầu tiên .

 

“Cô món mới ngon lắm, các cháu nếm thử ?”

 

Thẩm Hải Phong nếm, cứ lùi phía . Vu Phi Húc và Vu Béo là Phương Hiểu Lạc thì nhất định ăn. Đồ Phương Hiểu Lạc là ngon nhất .

 

Hai đứa trẻ nhảy cẫng lên giơ tay: “Cô ơi, cháu ăn, cháu ăn!”

 

Phương Hiểu Lạc thái , chia cho các cháu đĩa. Vu Phi Húc và Vu Béo ngửi mùi hương , nuốt nước bọt, nhất thời nên ăn .

 

Thẩm Hải Bình xuống, nhâm nhi từng chút một: “Mẹ ơi, ngon quá mất.”

 

Vu Béo thấy Thẩm Hải Bình ăn nên cũng ăn. Lúc đầu thực sự chút quen, nhưng càng ăn, Vu Béo phát hiện thực sự càng lúc càng ngon.

 

“Cô ơi, cô giỏi quá, món ngon thế , cháu bao giờ ăn cả.”

 

Phương Hiểu Lạc thấy thích ăn, bọn trẻ cũng thích ăn thì vui. Vu Béo thực sự thấy quá mỹ vị, lấy một cái thìa dùng múc một miếng đưa đến bên miệng Thẩm Kim Hạ: “Hạ Hạ, nếm thử , cực kỳ ngon luôn.”

 

Thẩm Kim Hạ chằm chằm nửa ngày, cuối cùng lấy hết can đảm ăn miệng.

 

 

Loading...