Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:48:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là ăn trúng vị giấm con bé thích lắm, nhíu mày , nhưng cũng ăn hết sạch.

 

Phương Hiểu Lạc : “Cái gọi là, một đứa ngấu nghiến, một đứa khó nuốt. Một đứa sống để ăn, một đứa ăn để sống.”

 

Sau khi ăn cơm xong, Trịnh Lan Hoa và Thẩm Tranh lượt dẫn Thẩm Thanh Nguyệt và Thẩm Trì Việt tắm.

 

Vì ăn bẩn quá , kiểu gì cũng rửa ráy cho chúng nó thôi.

 

Hai đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ, phấn nộn, siêu cấp mềm mại thơm phức.

 

Hai đứa nhỏ lúc , đúng là ai cũng thấy thích.

 

Thẩm Tranh mỗi tay bế một đứa, hôn một lượt từng đứa.

 

Thẩm Thanh Nguyệt "nắc nẻ", đưa bàn tay nhỏ bé áp lên mặt Thẩm Tranh, cũng hôn một cái.

 

Ở cánh tay bên Thẩm Trì Việt khi Thẩm Tranh hôn một cái, nhíu mày , đưa bàn tay nhỏ bé lên mặt chùi chùi.

 

Thẩm Tranh nhướng mày: “Thẩm Trì Việt con ghét bỏ bố ?”

 

Ánh mắt Thẩm Trì Việt dáo dác tìm kiếm gì đó, trong cổ họng phát một tiếng: “Ừm.”

 

Mặt Thẩm Tranh đen ngòm.

 

Cuối cùng, Thẩm Trì Việt thấy Phương Hiểu Lạc từ trong phòng , giơ cánh tay nhỏ bé lên, hớn hở : “Mẹ, bế...”

 

Phương Hiểu Lạc tới, còn kịp đưa tay , Thẩm Trì Việt nhào tới .

 

Phương Hiểu Lạc vội vàng bế chắc đứa trẻ, sợ nó ngã.

 

Ngay đó, Thẩm Trì Việt dụi mặt vai Phương Hiểu Lạc, chính là chỗ Thẩm Tranh hôn qua, dụi mãi thôi.

 

“Con đang gì thế ?”

 

Thẩm Trì Việt ngẩng cái đầu nhỏ lên, chỉ chỉ mặt : “Hôi.”

 

Thẩm Tranh bế Thẩm Thanh Nguyệt hôn một cái nữa: “Thẩm Trì Việt bố hiếm lạ gì mà hôn con chứ, hôn nữa.”

 

Phương Hiểu Lạc : “Con đây là ghét bỏ bố con ?”

 

Thẩm Trì Việt gật đầu lia lịa.

 

Thẩm Tranh liếc nó một cái, bế Thẩm Thanh Nguyệt sân dạo.

 

Thẩm Trì Việt chớp chớp đôi mắt to, chỉ ngoài sân, vô cùng sốt ruột.

 

Phương Hiểu Lạc đặt nó xuống đất, nó bước đôi chân ngắn củn cũng theo.

 

Thẩm Tranh liếc : “Chẳng con ghét bỏ bố ? Theo bố gì!”

 

Thẩm Trì Việt cũng lóc, nỗ lực bước nhanh đôi chân ngắn củn, theo từng bước rời.

 

Lát , nhóm Thẩm Kim Hạ cũng đuổi theo ngoài.

 

Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh , Phương Hiểu Lạc với Trịnh Lan Hoa: “Sau con sẽ Giang Thành mua một căn nhà lớn.”

 

Trịnh Lan Hoa hỏi: “Bây giờ mua nhà ?”

 

“Vâng ạ.” Phương Hiểu Lạc : “Con phát hiện , nhóm Thẩm Tranh bọn họ, chỗ dựa của tụi nhỏ chắc chắn lắm, mà còn nghịch ngợm, con sẽ dẫn bọn trẻ Giang Thành, tách chúng , để con xem còn chỗ dựa nào .”

 

Trịnh Lan Hoa suy nghĩ một chút: “Mua nhà thì , đ.á.n.h con thì thôi , tụi nó còn nhỏ mà. Hơn nữa, lúc chẳng con , giáo d.ụ.c con cho , đ.á.n.h là , dùng chiến thuật tâm lý.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-349.html.]

Phương Hiểu Lạc tuyệt đối thừa nhận: “Con ? Chắc chắn con ạ.”

 

Trịnh Lan Hoa lườm cô một cái: “Mẹ cho con , những thứ con tin mệnh. Ví dụ như đứa con do chính sinh .”

 

Phương Hiểu Lạc: ...

 

Một tiếng đồng hồ , trong sân náo nhiệt hẳn lên, lũ trẻ đều về cả , lúc ngủ kiểu gì cũng quậy phá một trận nữa.

 

Buổi tối lúc ngủ, Thẩm Tranh còn kịp đóng cửa, hai cái đồ nhỏ xíu lượt tốn sức ôm một cái gối nhỏ .

 

Nhìn xem, hai cái đồ nhỏ xíu, ôm gối còn khá vất vả.

 

Thẩm Thanh Nguyệt ôm nổi nữa, "bộp" một cái rơi xuống đất.

 

Thẩm Trì Việt , cũng quăng cái gối của xuống đất luôn, bước đôi chân ngắn củn nhặt gối của Thẩm Thanh Nguyệt.

 

Hai đứa cùng bê một cái gối, về phía giường. Đi mấy bước còn vấp một cái, cùng ngã bệt m.ô.n.g xuống đất.

 

Thẩm Thanh Nguyệt bò lên giường , kéo cái gối lên, bò xuống.

 

Hai cái đồ nhỏ xíu nhặt gối của Thẩm Trì Việt, động tác tương tự vận chuyển cái gối lên giường.

 

Ngay đó, hai cái gối đặt song song ở đầu giường, hai đứa trẻ "uỳnh" một cái, giữa Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh.

 

Thẩm Tranh quá quen thuộc với cái màn .

 

Bây giờ ôm vợ ngủ một giấc ngon lành mà khó thế?

 

 

Thẩm Tranh đó, chằm chằm hai đứa trẻ, đứa đứa .

 

“Đây là giường của bố và , hai đứa về giường của .”

 

Thẩm Thanh Nguyệt lắc đầu, đưa tay ôm lấy cánh tay Phương Hiểu Lạc, dáng vẻ đó chính là .

 

Thẩm Trì Việt suy nghĩ một chút, bò lòng Thẩm Tranh, hôn một cái mặt Thẩm Tranh.

 

Thẩm Tranh vô cùng cạn lời: “Xê , chẳng con ghét bỏ bố , bố cũng ghét bỏ con đây .”

 

Nói còn đưa tay lau lau mặt .

 

Thẩm Trì Việt mím mím môi, bò qua ôm lấy cánh tay của Phương Hiểu Lạc, dù cũng là .

 

Lúc Phương Hiểu Lạc vẫn vui mừng khi lũ trẻ vây quanh cô, thơm mùi sữa, thật hạnh phúc bao.

 

Khoảnh khắc , tình mẫu t.ử trong Phương Hiểu Lạc bùng nổ.

 

“Đồng chí lão Thẩm, châm chước một chút, lát nữa chúng nó ngủ say là thôi mà.”

 

Thẩm Tranh sờ sờ mũi: “Ngủ say cũng bế , ngủ say đứa nào cũng như gắn -đa .”

 

Phương Hiểu Lạc mỗi tay ôm một đứa, hất hất cằm: “Lại đây nào đồng chí lão Thẩm, chúng cùng , em kể chuyện cho ba bố con .”

 

Thẩm Tranh tắt đèn, bốn chung một giường.

 

Giọng dịu dàng của Phương Hiểu Lạc vang lên.

 

“Ngày xửa ngày xưa, một con bạch xà, nó tu luyện nghìn năm, cuối cùng hóa thành hình , tên là Bạch Tố Trinh. Cô , xinh vô cùng. Một ngày nọ, cô gặp Hứa Tiên bên Đoạn Kiều. Hai gặp yêu, chân thành yêu , nhanh kết hôn.“

 

Thẩm Tranh xong, thấy câu chuyện khá , tình yêu, hạnh phúc mỹ mãn.

 

Ngay đó, Phương Hiểu Lạc tiếp tục : “ mà, ngày vui chẳng tày gang, trong nhà một vị khách mời mà đến, là một hòa thượng, tên là Pháp Hải. Pháp Hải đến, hai lời liền thu phục Bạch Tố Trinh, là yêu xà hại .”

 

 

Loading...